Snack's 1967
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1470
- Tình trạng: Hoàn thành
Thật là…! Tôi bị anh làm cho tức đến bật cười, vội rời khỏi lòng anh: “Anh có thể đừng có lúc nào cũng nhớ đến chuyện ấy được không?”

“Anh chưa từng thấy người phụ nữ nào dễ cảm động như em. Chỉ là một cái bánh pudding thôi mà đã khiến em cảm động đến thế. Những người không biết lại tưởng anh vừa tặng em một chiếc nhẫn kim cương năm cara.”

Tất cả đàn ông đều biết rằng phụ nữ thích nhẫn kim cương năm cara, chỉ duy nhất có Diệp Chính Thần biết rằng, tôi thích ăn bánh pudding trứng gà nhất...

Không phải vì bánh pudding trứng gà rất ngon, mà vì mỗi lần ăn món đó, tôi đều nhớ lại vẻ mặt của anh khi nói với tôi về nguyên liệu và cách làm loại bánh ấy, càng ăn càng thấy vui.

“Sư huynh!” Tôi cười, nhìn anh. “Chúng ta kết hôn đi.” Đúng lúc đó có tiếng loa truyền thanh thông báo về việc tìm người, Diệp Chính Thần không nghe rõ: “Em nói gì cơ?”

“Thôi vậy, coi như em chưa nói gì.”

Một cô đi ngang qua, mỉm cười nói: “Cô bé này nói muốn kết hôn với cậu.”

Diệp Chính Thần đẩy xe chở đồ sang một bên, kéo tôi chạy về phía cửa ra.

“Đi đâu thế? Sao lại cuống lên vậy?”

“Tới Cục Dân chính.”

“Sao cơ? Chẳng phải là thủ tục kết hôn của quân nhân rất phức tạp sao? Có thể đến thẳng Cục Dân chính là xong à?”

“Những thủ tục cần thiết anh đều đã làm rồi, chỉ còn thiếu giấy chứng nhận của Cục Dân chính nữa thôi”, Diệp Chính Thần nói.

“Chờ chút…” Tôi kéo Diệp Chính Thần lại. “Chúng ta về nhà ăn lẩu đã.”

“Em sẽ không thay đổi đấy chứ, làm người nhớ phải giữ lời hứa đấy.”

“Cục Dân chính hết giờ làm việc rồi.”

Diệp Chính Thần đột nhiên bật cười, nụ cười trong sáng như một đứa trẻ.

Không có mất mát thì sẽ không biết cách quý trọng, không có mất mát và tìm lại được thì sẽ không biết thế nào là nỗi đau.

Lần này, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi cũng sẽ không buông tay anh, không bao giờ nữa.



Ngoại truyện 1


Cuộc trùng phùng


Dưới ánh mặt trời gay gắt, Diệp Chính Thần đứng nghiêm trong tư thế của quân nhân, động tác vô cùng chuẩn mực. Anh nhắm mắt phải, ngắm chính xác, sau đó bóp cò, liên tiếp mười phát súng.

Nhìn bảng báo kết quả trên màn hình tự động của máy tính, chín mươi chín điểm, Diệp Chính Thần nhíu mày, tháo ống nghe xuống. Trịnh Vĩ đứng bên cạnh Diệp Chính Thần, nhìn lên bảng báo kết quả, có vẻ hơi ngạc nhiên, hỏi: “Sao thế? Tâm trạng không vui à?”

“Ừm!” Diệp Chính Thần xoa hai huyệt thái dương, đặt khẩu súng xuống, ngồi lên chiếc ghế ở khu vực tạm nghỉ bên cạnh. Đâu chỉ có tâm trạng không vui, mọi việc đang rất tồi tệ, tồi tệ tới mức không thể tồi tệ hơn được nữa. Anh tưởng rằng tới trường bắn chơi một chút thì có thể giải quyết được tất cả, không ngờ, ngay cả khi ngắm bắn cũng không thể tập trung tư tưởng.

Trịnh Vĩ lấy hai cốc nước từ chỗ máy nước, đặt một cốc lên chiếc bàn trước mặt Diệp Chính Thần rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện: “Chẳng phải tối qua cô ấy cũng tới đó sao? Chú chưa giải thích rõ với cô ấy à?”

“Em hầu như không có cơ hội để giải thích.”

Trịnh Vĩ nghe nói thế thì ngây người: “Không có cơ hội giải thích? Thế trong hai tiếng đồng hồ ấy hai người đã làm những gì?”

Nhắc tới vấn đề nhạy cảm này, Diệp Chính Thần khẽ ho một tiếng, quay đầu nhìn sang chỗ khác, trả lời rất không rõ ràng: “Cô ấy cầu cứu em cứu vị hôn phu của cô ấy.”

“Cầu cứu suốt hai tiếng đồng hồ à?”

Hai tiếng đồng hồ, đúng là Diệp Chính Thần có đủ thời gian để giải thích, nhưng khi cô cởi bỏ quần áo trước mặt anh, thế là anh quên hết tất cả những lời cần nói, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất là ôm chặt cô vào lòng, để cảm nhận một cách thực sự hơi ấm và vẻ dịu dàng mà anh luôn nhớ nhung một thời gian dài. Và đến khi anh đã thật sự ôm cô vào lòng thì lý trí của anh đã vượt ra khỏi quỹ đạo, mọi chuyện đều ra khỏi vòng kiểm soát...

Đến khi anh hối hận thì tất cả đã muộn.

Trịnh Vĩ thấy Diệp Chính Thần im lặng, thôi không hỏi nữa, đứng dậy, nói: “Đi nào, anh sẽ uống cùng chú. Anh nghe nói có một nhà hàng Tứ Xuyên chính hãng, mỳ Ramen ở đó rất ngon.”

“Em phải tới nơi này trước đã.”

Diệp Chính Thần lái xe tới một ngã tư của một con phố nhỏ gần vành đai ba, sau khi đỗ xe xong, nhìn sang Trịnh Vĩ đang ngồi ở ghế phụ lái, hỏi: “Vụ án ở Nam Châu điều tra đến đâu rồi?”

“Cũng sắp xong rồi. Tình địch của chú phối hợp rất tốt, anh ta đã nói tất cả những gì mình biết, tuy chưa điều tra tận cùng số tiền biển thủ do tham ô của Phó thị trưởng Lưu, nhưng đã điều tra ra mấy căn biệt thự ở Bắc Kinh và Thượng Hải...”

“Ấn Chung Thiên có liên quan gì tới vụ án này không?” Thực ra, Diệp Chính Thần đã biết từ trước rằng Ấn Chung Thiên vô tội, nếu không thì dù cơn ham muốn có dâng cao thế nào cũng sẽ không đổi trắng thay đen, cứu một người có tội chỉ vì một người phụ nữ.

“Anh đã điều tra rồi, anh ta thực sự trong sạch. Trong quá trình điều tra, anh ta đã cung cấp những chứng cứ rất có lợi, có thể coi đó là biểu hiện lập công.” Trịnh Vĩ nhìn Diệp Chính Thần đang trầm ngâm. “Nếu... nhất định phải buộc tội anh ta thì chỉ có thể buộc tội biết mà không ngăn cản và khả năng được hưởng án treo là rất lớn.”

Prev 1 ... 101 102 103 104 105 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000552