XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1467
- Tình trạng: Hoàn thành
“Thế à?” Diệp Chính Thần ngước mắt nhìn cây du già với tán lá vàng vọt ngoài cửa xe. “Nếu đã không có tội thì hãy thả người, đừng làm khó anh ta.”

“Thả ra ư? Khó khăn lắm anh mới tạo ra được một cơ hội cho chú, để chú có thể...”

Diệp Chính Thần cắt ngang lời Trịnh Vĩ: “Em không muốn cô ấy phải quá lo lắng.”

Một bóng hồng đi tới, Diệp Chính Thần vội ngồi thẳng dậy, ánh mắt di chuyển theo chuyển động của cô gái. Cô mặc bộ váy liền áo màu đen, trông đoan trang và thanh nhã. Tuy nhiên, lớp phấn trang điểm mỏng không thể che hết vẻ nhợt nhạt. Đôi mắt thảng thốt toát lên vẻ mệt mỏi khiến anh thấy nhói lòng. Nếu ngày hôm qua cô cũng tiều tụy như lúc này thì có lẽ dù thế nào anh cũng không ra tay...

Thực tế, anh cũng đã đoán rằng cô sẽ rất lo lắng và tìm mọi cách để cứu người. Có điều, anh không ngờ rằng, năm ấy cô đã rất lý trí và kiên quyết, dồn anh tới mức như muốn phát điên, ấy thế mà cô vẫn cứ quyết tâm. Còn bây giờ, vì Ấn Chung Thiên, việc gì cô cũng có thể làm, dù là lên giường với đàn ông.

Là tình yêu như thế nào mới có thể khiến cô mất lý trí, từ bỏ mọi nguyên tắc và sự tôn nghiêm...

Trong lúc mải nghĩ, Diệp Chính Thần vô tình nhấn vào nút còi xe. Cô gái kia bèn quay đầu lại, nhìn về phía anh, chỉ một thoáng ngắn ngủi...

Diệp Chính Thần ngây người, chợt nhớ tới mùa đông ấm áp rất lâu trước đây. Một thiếu nữ mặc bộ váy ngủ màu hồng đứng trên ban công, da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh như giọt nước, làn áo ngủ mỏng manh để lộ thân hình với những đường cong rất đẹp.

Cô vươn hai cánh tay vẻ lười biếng, đón ánh mặt trời và mỉm cười, trông vô cùng đáng yêu.

“Cô bé!” Diệp Chính Thần gọi.

Cô quay đầu lại, để lại trong ký ức sâu thẳm của anh khuôn mặt tươi cười ngọt ngào và xinh đẹp nhất...

“Sư huynh, chào buổi sáng!”

Tình yêu của năm tháng ấy đã để lại cho Diệp Chính Thần rất nhiều ký ức khó quên, trong đó có cả chuyện... anh lỗ mãng đi vào cơ thể cô, khoái cảm tận cùng đã khiến anh hoàn toàn quên đi mọi thứ, lúc ấy, cô đã ngước khuôn mặt đầy vẻ đau khổ, cắn chặt vành môi dưới, mái tóc đen xõa ra trên giường một cách tuyệt vọng, nước mắt lăn dài trên má.

Nhưng điều mà anh nhớ nhất luôn là nụ cười ngọt ngào của cô và cả câu chào ấm áp: “Sư huynh, chào buổi sáng!”

Nhưng đó đã trở thành chuyện rất xa rồi, bây giờ, cô đã có vị hôn phu, có lẽ anh cũng không nên làm khó cô nữa...

Nhìn thấy Diệp Chính Thần chằm chằm nhìn về phía trước, bàn tay đặt trên vô lăng cứ nắm chặt lại như thể đang cố kìm nén ý định đuổi theo người kia, Trịnh Vĩ bất giác nhìn theo ánh mắt của Diệp Chính Thần. Đúng như dự đoán, Trịnh Vĩ đã nhìn thấy một cô gái có vẻ đẹp u uất, trang phục đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng, trông hơi tiều tụy và lành lạnh.

Nếu Trịnh Vĩ nhớ không nhầm thì đó chính là Bạc Băng - mối tình đầu đúng nghĩa của Diệp Chính Thần, nói chính xác hơn, là người yêu đích thực của Diệp Chính Thần.

Trịnh Vĩ nhớ rất rõ, một ngày đầu xuân ba năm trước, đúng lúc anh đang vui vẻ đi đến giây phút “quyết định” với một cô gái thì Diệp Chính Thần gọi cho anh, không cần hỏi xem anh có rỗi không, mà nói luôn: “Em đang ở phòng VIP khách sạn***, anh tới đây uống với em vài chén...”

Trịnh Vĩ không nén được chửi thầm mấy tiếng, sau đó không nói câu gì, để người đẹp ở lại trước cửa khách sạn X, lái xe từ đường vành đai hai đến vành đai bốn. Không nhớ đã vượt qua bao nhiêu đèn đỏ, đi ngược đường bao nhiêu tuyến phố, Trịnh Vĩ đã tức tốc tới ngay khách sạn mà Diệp Chính Thần nói với tốc độ nhanh chóng giữa giờ cao điểm. Trên bàn ăn đã bày đủ các món ngon, nhưng vẫn chưa bắt đầu cuộc nhậu, hình như vẫn đang chờ anh. Ngoài Diệp Chính Thần, trong bàn tiệc còn có mấy người anh em, đều là những người bạn từ hồi nhỏ.

Mọi người đều đã ngồi vào chỗ, chỉ duy nhất chỗ bên cạnh Diệp Chính Thần còn bỏ trống, chắc hẳn là để dành cho Trịnh Vĩ. Trong số những người bạn, Trịnh Vĩ và Diệp Chính Thần thân nhau nhất, vì họ cùng ở một khu tập thể, mặc chung một chiếc quần, cùng đánh nhau, cùng dậy thì, cùng ăn trộm súng, và tất nhiên kết quả là cùng bị đánh... Trừ chuyện cùng chung một người vợ, những thứ còn lại hai người luôn làm cùng nhau.

Trịnh Vĩ vừa nhìn thấy Diệp Chính Thần, cơn tức giận trào dâng, bèn đi tới bên anh, vung nắm đấm rất mạnh. Diệp Chính Thần không tránh, kết quả cú đấm giáng xuống một bên vai. Trịnh Vĩ còn nói một câu rất không nể nang: “Chú còn vác mặt trở về à, sao không chết ở bên đó đi?!”

Diệp Chính Thần cười, không nói gì, anh đã quen với cái kiểu chào đón đó từ lâu. Vì sau khi tốt nghiệp đại học, anh nói với mọi người rằng, cha anh đồng ý cho anh đi học tiếp, anh muốn học lấy cái bằng tiến sĩ thử chơi, và bặt tin kể từ đó, điện thoại cũng không mở máy. Còn Trịnh Vĩ, từ hôm đó có thói quen, mở máy suốt hai mươi tư giờ. Chỉ là vì để Diệp Chính Thần có thể liên lạc với mình bất cứ lúc nào.

Người gọi điện cho Trịnh Vĩ cũng là người kỳ cục, gọi mà không hề hỏi xem anh đang làm gì, có thời gian hay không, mà nói luôn: “Em đã trở về, chọn chỗ nào đó, không say không về!”

Prev 1 ... 102 103 104 105 106 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000564