Tất nhiên là Trịnh Vĩ phải mắng một trận, mắng thật đã rồi bỏ tất cả công việc cho dù quan trọng đến mấy, tìm một nhà hàng Tứ Xuyên chính hãng, cùng Diệp Chính Thần uống cho tới lúc say mềm mới thôi.
Hôm nay cũng vậy, Trịnh Vĩ vừa ngồi xuống, uống liền một hơi ba chén, tâm trạng mới khá hơn: “Sao hôm nay lại rỗi rãi thế, mời mọi người tới ăn cơm cơ à?”
“Không phải em mời”, Diệp Chính Thần lớn tiếng. “Tiểu Ngũ lấy vợ mà không thông báo, em cho cậu ấy một cơ hội để cậu ấy chuộc lỗi.”
“Cậu còn nói thế được à? Tôi đã gọi điện cho cậu trước cả nửa năm, nhưng cậu có mở máy đâu!” Nhắc đến chuyện này, Tiểu Ngũ đập vỡ chén. “Trong nửa năm ấy, chẳng ngày nào tôi ngủ ngon vì cứ chờ khi nào cậu mở máy thì sẽ phải bù quà cưới cho tôi!”
“Quà cưới?” Diệp Chính Thần lập tức hiểu ra: “Nói đi, cái gì của tôi khiến cậu nhớ tới mức không ngủ được?”
Mắt Tiểu Ngũ sáng bừng: “Còn phải hỏi, biển số xe của cậu.”
Mọi người đều kêu lên ngạc nhiên: “Đến cả TMD (1) cũng đòi, biển số xe màu trắng ấy dù mất bao nhiêu tiền cũng không mua được.”
“Được!” Diệp Chính Thần nói với vẻ rất hào phóng. “Cậu cứ việc lái chiếc xe của tôi, khỏi phải làm thủ tục cho phiền!”
“Thế thì tôi cũng không khách sáo nữa!”
Chuyện đó cũng đã thức tỉnh Trịnh Vĩ, anh bèn nói: “Để đề phòng chuyện anh cưới mà không tìm được chú, hãy đưa quà cưới trước để anh khỏi phải nhớ.”
Diệp Chính Thần trừng mắt: “Nếu không tìm thấy thì đừng có cưới nữa! Khi nào tìm thấy em thì hãy cưới!”
Trịnh Vĩ không nói được gì, lẩm bẩm: “Đều là anh em cả, sao lại phân biệt đối xử thế?!”
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, mấy chai rượu trắng loại đặc biệt đã cạn tới đáy. Cả bọn đều đã chếnh choáng, thế rồi ai cũng phấn chấn kể lại những chuyện mình biết cho mọi người nghe. Diệp Chính Thần nghe trong trạng thái không mấy tập trung, chốc chốc lại nhìn chiếc đồng hồ đeo tay.
“Đang vội à?” Trịnh Vĩ ghé lại gần, hỏi.
“Không.” Diệp Chính Thần để tay xuống, nói muốn ăn một bát mỳ Ramen, liền gọi một bát.
Ăn được một miếng, Diệp Chính Thần đẩy chiếc bát sang một bên, làm vẻ như không hợp khẩu vị. Trịnh Vĩ nhìn người bạn thân có gì đó khác thường, vô tình nhìn thấy chiếc ví tiền trong túi quần của anh lộ ra một nửa, chiếc ví ấy rất cũ, lớp da bên ngoài đã mòn, mép của chiếc ví cũng đã bạc màu. Chiếc ví ấy là Trịnh Vĩ mua tặng cho Diệp Chính Thần năm anh thi đỗ Học viện Quân y. Tính ra cũng đã bảy năm rồi, với tính cách phá gia chi tử như Diệp Chính Thần mà bảy năm không thay ví thì đúng là một kỳ tích đáng nể.
Trịnh Vĩ bèn lôi chiếc ví ấy ra, lật đi lật lại mấy lần, rồi mở ra xem bên trong. Điều khiến cho Trịnh Vĩ ngạc nhiên là, trong chiếc ví ấy có ảnh một cô gái, hơn nữa lại giống một tấm ảnh chụp trộm. Cô gái đang nghiêng người đứng trên một chiếc cầu, nhìn ra rừng lá đỏ mênh mông, ánh mắt xa xăm, đôi mắt trong sáng, long lanh như sóng nước, mái tóc quăn màu nâu vờn theo gió...
Thường là khi quan sát các cô gái, Trịnh Vĩ luôn để ý tới hình thức đầu tiên. Cô gái mặc chiếc váy ngắn kiểu cũ của Hàn Quốc, bên ngoài khoác chiếc áo gió màu ngà, ở những chỗ gió lọt qua thấp thoáng những đường cong rất đẹp, đôi tất màu đen càng làm tôn đôi chân dài, thon thả. Ngắm dáng người xong, Trịnh Vĩ mới nhìn lên khuôn mặt. Có thể nói là tương đối xinh, các nét đều thanh tú và hài hòa.
“Cô bé này được đấy! Giới thiệu cho anh em đi!” Hễ nhìn thấy các cô gái đẹp là Trịnh Vĩ lại bắt đầu nói lảm nhảm.
“Cút!” Diệp Chính Thần gạt phắt ngón tay của Trịnh Vĩ đang đặt trên tấm ảnh, giằng lại chiếc ví. “Đây là bạn gái em.”
Ngay lập tức, không khí bữa tiệc đang huyên náo bỗng trở nên lặng ngắt. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh, dường như muốn xác nhận xem câu nói vừa rồi có phải được thốt ra từ miệng anh hay không.
Để thỏa mãn cho sự hiếu kỳ của mọi người, Trịnh Vĩ hỏi lại một lần nữa: “Chú nói gì? Cô ấy là... bạn gái chú?”
“Đúng!” Diệp Chính Thần đáp, để chứng minh rằng điều đó hoàn toàn xác thực, và sự thực còn hơn thế: “Anh có biết nhà máy sản xuất đồng hồ Hải Âu không? Em đang định đặt một đôi kiểu tình nhân, càng nhanh càng tốt.”
“Hải Âu?” Trịnh Vĩ nghĩ một hồi lâu, mới nhớ ra có một nhãn hiệu đồng hồ cũ kỹ tên như vậy. “Nhãn hiệu đồng hồ đó có còn không?”
“Còn, hôm qua em đã đi xem ở cửa hàng rồi, nhưng không có kiểu mà em thích.”
Ai đó hỏi: “Công tử Diệp, anh đùa chúng tôi đấy à?” Diệp Chính Thần đáp vẻ rất nghiêm chỉnh: “Tôi nói rất nghiêm túc.”
Sau một khoảnh khắc im lặng, mọi người đều bật cười, như thể vừa nghe một chuyện rất buồn cười.
Trịnh Vĩ cũng cảm thấy chuyện này thật buồn cười. Diệp Chính Thần là ai mới được chứ? Đó là một người đàn ông trăng hoa, nhưng chưa hề phải dừng lại vì một cô gái. Trong con mắt anh, đàn bà chỉ là đàn bà, không gì khác. Cho dù có bắt gặp anh với một người đẹp ở trước cửa phòng nạo phá thai của một bệnh viện phụ sản thì anh cũng sẽ nói với vẻ bình thản, bọn họ không có bất cứ mối quan hệ nào.
Nói theo cách nói của Dụ Nhân thì Diệp Chính Thần đã cuốn theo tình yêu của vô số các cô gái nhưng chưa bao giờ yêu bất cứ cô gái nào.
Bỗng Trịnh Vĩ rất muốn biết, cô gái nào đã cuốn theo tình yêu của Diệp Chính Thần.
Hôm nay cũng vậy, Trịnh Vĩ vừa ngồi xuống, uống liền một hơi ba chén, tâm trạng mới khá hơn: “Sao hôm nay lại rỗi rãi thế, mời mọi người tới ăn cơm cơ à?”
“Không phải em mời”, Diệp Chính Thần lớn tiếng. “Tiểu Ngũ lấy vợ mà không thông báo, em cho cậu ấy một cơ hội để cậu ấy chuộc lỗi.”
“Cậu còn nói thế được à? Tôi đã gọi điện cho cậu trước cả nửa năm, nhưng cậu có mở máy đâu!” Nhắc đến chuyện này, Tiểu Ngũ đập vỡ chén. “Trong nửa năm ấy, chẳng ngày nào tôi ngủ ngon vì cứ chờ khi nào cậu mở máy thì sẽ phải bù quà cưới cho tôi!”
“Quà cưới?” Diệp Chính Thần lập tức hiểu ra: “Nói đi, cái gì của tôi khiến cậu nhớ tới mức không ngủ được?”
Mắt Tiểu Ngũ sáng bừng: “Còn phải hỏi, biển số xe của cậu.”
Mọi người đều kêu lên ngạc nhiên: “Đến cả TMD (1) cũng đòi, biển số xe màu trắng ấy dù mất bao nhiêu tiền cũng không mua được.”
“Được!” Diệp Chính Thần nói với vẻ rất hào phóng. “Cậu cứ việc lái chiếc xe của tôi, khỏi phải làm thủ tục cho phiền!”
“Thế thì tôi cũng không khách sáo nữa!”
Chuyện đó cũng đã thức tỉnh Trịnh Vĩ, anh bèn nói: “Để đề phòng chuyện anh cưới mà không tìm được chú, hãy đưa quà cưới trước để anh khỏi phải nhớ.”
Diệp Chính Thần trừng mắt: “Nếu không tìm thấy thì đừng có cưới nữa! Khi nào tìm thấy em thì hãy cưới!”
Trịnh Vĩ không nói được gì, lẩm bẩm: “Đều là anh em cả, sao lại phân biệt đối xử thế?!”
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, mấy chai rượu trắng loại đặc biệt đã cạn tới đáy. Cả bọn đều đã chếnh choáng, thế rồi ai cũng phấn chấn kể lại những chuyện mình biết cho mọi người nghe. Diệp Chính Thần nghe trong trạng thái không mấy tập trung, chốc chốc lại nhìn chiếc đồng hồ đeo tay.
“Đang vội à?” Trịnh Vĩ ghé lại gần, hỏi.
“Không.” Diệp Chính Thần để tay xuống, nói muốn ăn một bát mỳ Ramen, liền gọi một bát.
Ăn được một miếng, Diệp Chính Thần đẩy chiếc bát sang một bên, làm vẻ như không hợp khẩu vị. Trịnh Vĩ nhìn người bạn thân có gì đó khác thường, vô tình nhìn thấy chiếc ví tiền trong túi quần của anh lộ ra một nửa, chiếc ví ấy rất cũ, lớp da bên ngoài đã mòn, mép của chiếc ví cũng đã bạc màu. Chiếc ví ấy là Trịnh Vĩ mua tặng cho Diệp Chính Thần năm anh thi đỗ Học viện Quân y. Tính ra cũng đã bảy năm rồi, với tính cách phá gia chi tử như Diệp Chính Thần mà bảy năm không thay ví thì đúng là một kỳ tích đáng nể.
Trịnh Vĩ bèn lôi chiếc ví ấy ra, lật đi lật lại mấy lần, rồi mở ra xem bên trong. Điều khiến cho Trịnh Vĩ ngạc nhiên là, trong chiếc ví ấy có ảnh một cô gái, hơn nữa lại giống một tấm ảnh chụp trộm. Cô gái đang nghiêng người đứng trên một chiếc cầu, nhìn ra rừng lá đỏ mênh mông, ánh mắt xa xăm, đôi mắt trong sáng, long lanh như sóng nước, mái tóc quăn màu nâu vờn theo gió...
Thường là khi quan sát các cô gái, Trịnh Vĩ luôn để ý tới hình thức đầu tiên. Cô gái mặc chiếc váy ngắn kiểu cũ của Hàn Quốc, bên ngoài khoác chiếc áo gió màu ngà, ở những chỗ gió lọt qua thấp thoáng những đường cong rất đẹp, đôi tất màu đen càng làm tôn đôi chân dài, thon thả. Ngắm dáng người xong, Trịnh Vĩ mới nhìn lên khuôn mặt. Có thể nói là tương đối xinh, các nét đều thanh tú và hài hòa.
“Cô bé này được đấy! Giới thiệu cho anh em đi!” Hễ nhìn thấy các cô gái đẹp là Trịnh Vĩ lại bắt đầu nói lảm nhảm.
“Cút!” Diệp Chính Thần gạt phắt ngón tay của Trịnh Vĩ đang đặt trên tấm ảnh, giằng lại chiếc ví. “Đây là bạn gái em.”
Ngay lập tức, không khí bữa tiệc đang huyên náo bỗng trở nên lặng ngắt. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía anh, dường như muốn xác nhận xem câu nói vừa rồi có phải được thốt ra từ miệng anh hay không.
Để thỏa mãn cho sự hiếu kỳ của mọi người, Trịnh Vĩ hỏi lại một lần nữa: “Chú nói gì? Cô ấy là... bạn gái chú?”
“Đúng!” Diệp Chính Thần đáp, để chứng minh rằng điều đó hoàn toàn xác thực, và sự thực còn hơn thế: “Anh có biết nhà máy sản xuất đồng hồ Hải Âu không? Em đang định đặt một đôi kiểu tình nhân, càng nhanh càng tốt.”
“Hải Âu?” Trịnh Vĩ nghĩ một hồi lâu, mới nhớ ra có một nhãn hiệu đồng hồ cũ kỹ tên như vậy. “Nhãn hiệu đồng hồ đó có còn không?”
“Còn, hôm qua em đã đi xem ở cửa hàng rồi, nhưng không có kiểu mà em thích.”
Ai đó hỏi: “Công tử Diệp, anh đùa chúng tôi đấy à?” Diệp Chính Thần đáp vẻ rất nghiêm chỉnh: “Tôi nói rất nghiêm túc.”
Sau một khoảnh khắc im lặng, mọi người đều bật cười, như thể vừa nghe một chuyện rất buồn cười.
Trịnh Vĩ cũng cảm thấy chuyện này thật buồn cười. Diệp Chính Thần là ai mới được chứ? Đó là một người đàn ông trăng hoa, nhưng chưa hề phải dừng lại vì một cô gái. Trong con mắt anh, đàn bà chỉ là đàn bà, không gì khác. Cho dù có bắt gặp anh với một người đẹp ở trước cửa phòng nạo phá thai của một bệnh viện phụ sản thì anh cũng sẽ nói với vẻ bình thản, bọn họ không có bất cứ mối quan hệ nào.
Nói theo cách nói của Dụ Nhân thì Diệp Chính Thần đã cuốn theo tình yêu của vô số các cô gái nhưng chưa bao giờ yêu bất cứ cô gái nào.
Bỗng Trịnh Vĩ rất muốn biết, cô gái nào đã cuốn theo tình yêu của Diệp Chính Thần.

