Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1463
- Tình trạng: Hoàn thành
Nửa đêm, Trịnh Vĩ lái xe đưa Diệp Chính Thần về nhà. Xe chạy rất nhanh, gió thổi vù vù bên tai. Nhìn về phía trước, ngoài những vầng sáng của các cột đèn, chẳng nhìn thấy gì nữa.

Đang ngà ngà say nhưng Diệp Chính Thần vẫn lấy ví tiền ra, mở xem, khóe môi lộ rõ vẻ dịu dàng rất ít khi bắt gặp.

Lần đầu tiên Trịnh Vĩ nhìn thấy biểu hiện ấy của Diệp Chính Thần, và biết rằng Diệp Chính Thần thực sự rung động trước cô gái ấy: “Anh thực sự muốn gặp cô gái có thể hút mất hồn vía chú.”

“Cô ấy tên là Bạc Băng, một cô gái rất đáng yêu...” Diệp Chính Thần vẫn nhìn vào tấm ảnh, vẻ dịu dàng và si tình mỗi lúc một rõ. “Khi ở bên cô ấy, em thực sự thấy rất vui...”

Trịnh Vĩ đưa mắt liếc nhìn sang cô gái mà Diệp Chính Thần gọi là bạn gái, cảnh tượng trong bức ảnh khiến Trịnh Vĩ chợt nghĩ tới ở Arashiyama của Kyoto, Nhật Bản. Trịnh Vĩ đã tới đó một lần, ấn tượng rất sâu sắc. Sau một phút sửng sốt, Trịnh Vĩ sực nhớ ra: bạn gái của Diệp Chính Thần ở Nhật Bản, điều đó không biết có phải là trong hai năm Diệp Chính Thần không tăm tích, cũng đã ở Nhật Bản. Diệp Chính Thần vốn rất không thích Nhật Bản, có lần anh thề rằng, sẽ không bao giờ đi Nhật. Vậy thì trong hai năm ấy, vì sao Diệp Chính Thần lại tới Nhật? Và vì sao lại phải giấu biệt hành tung?

Sau một hồi cân nhắc, Trịnh Vĩ hỏi thăm dò: “Phong cảnh trong ảnh rất đẹp, nếu anh nhớ không nhầm thì đó là cây cầu Togetsu của Kyoto? Hai năm ấy, chú cũng ở Nhật Bản à?”

Nghe vậy, Diệp Chính Thần ngây người.

Phản ứng của Diệp Chính Thần càng khiến cho Trịnh Vĩ chắc chắc dự đoán của mình là đúng, đúng là Diệp Chính Thần đã sang Nhật và hẳn là có chuyện phải giấu kín. Trịnh Vĩ nhìn vào tấm ảnh, lắc đầu kêu than: “Hồng nhan, quả nhiên... là mối họa!”

Diệp Chính Thần nhìn tấm ảnh một lần nữa, cười đau khổ, rồi xé vụn, ném ra ngoài cửa xe. Sau đó, suốt chặng đường còn lại, hai người không nói gì nữa, vì họ biết rằng, họ không thể nói thêm bất cứ lời nào.

Hôm sau, Trịnh Vĩ nhờ người quen tìm đến địa chỉ sản xuất của hãng đồng hồ Hải Âu, đặt họ làm cho một cặp đồng hồ tình yêu. Sau ba tuần làm ngày làm đêm, họ cũng làm xong cặp đồng hồ đó, sau khi lấy về, Trịnh Vĩ bèn hẹn Diệp Chính Thần đi uống rượu. Vừa vào đến phòng đặt trước, Trịnh Vĩ đã nhìn thấy Diệp Chính Thần đang ngồi uống rượu một mình.

“Cho chú xem cái này.” Trịnh Vĩ đưa hai chiếc đồng hồ ra như dâng một báu vật.

Diệp Chính Thần đón lấy hai chiếc đồng hồ, cẩn thận sờ lên dòng chữ khắc trên dây, đó là chữ “cô bé” như yêu cầu của anh.

“Kiểu dáng thì mô phỏng như Rado, máy móc thì là loại tốt nhất của Jaeger”, Trịnh Vĩ nói. “Thế nào? Vừa lòng chưa?”

“Rất vừa ý, nhưng đáng tiếc...” Diệp Chính Thần ném chiếc đồng hồ lên chiếc ghế bên cạnh. “Bây giờ thì không cần dùng đến nó nữa.”

“Không cần dùng đến nữa?” Trịnh Vĩ không hiểu. “Chú lại chơi chán rồi chứ gì?”

Diệp Chính Thần không nói gì, lấy một điếu thuốc từ trên bàn lên, châm lửa rồi rít một hơi dài, khói xộc vào mũi làm anh bật ho.

Trịnh Vĩ thấy Diệp Chính Thần với điệu bộ của một người đàn ông sa sút như vậy bèn tức giận giật ngay điếu thuốc trên môi Diệp Chính Thần: “Ngày trước là ai ép anh phải cai thuốc?! Nói rằng nếu còn hút nữa thì sẽ tuyệt giao với anh?”

“Chẳng phải anh đã nói rằng hút thuốc sẽ suy nghĩ được là gì?”

Dưới ánh sáng mờ mờ, Trịnh Vĩ nhìn kỹ người đàn ông trước mặt, thấy trong đôi mắt của người ấy chứa đựng một nỗi đau khổ sâu sắc: “Chú đừng nói với anh rằng chú thất tình đấy nhá?!”

Diệp Chính Thần không trả lời, cúi đầu rót rượu, hết cốc này đến cốc khác, điệu bộ đúng là của người thất tình.

“Dù có thất tình thì cũng không cần phải như vậy. Với điều kiện như của chú thì muốn cô gái nào mà chẳng được, có cần phải như thế không?”

Bàn tay nâng cốc rượu của Diệp Chính Thần hơi dừng lại: “Em kết hôn rồi.”

Trịnh Vĩ cười khan mấy tiếng: “Chú mới uống có một chai, sao đã nói năng lăng nhăng thế?”

“Em không say.”

Diệp Chính Thần lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ, ném lên mặt bàn: “Em đã kết hôn với Dụ Nhân rồi.”

Trịnh Vĩ cảm giác như có tiếng nổ bên tai, vội cầm cuốn sổ đó lên xem, trên đó viết rõ họ tên của Diệp Chính Thần và Dụ Nhân, ngày đăng ký là hôm trước.

“Trời ạ, chú làm gì thế hả?”

“Đừng có hỏi em vì sao, em không thể nói bất cứ lời nào.” “Chẳng cần biết chuyện gì, nhưng hôn nhân là chuyện cả đời người. Cứ cho là vì Tổ quốc đi chăng nữa thì cũng không cần phải hy sinh kiểu ấy!”

“Vì Tổ quốc ư?” Nghe thấy bốn từ đó, Diệp Chính Thần như chợt nhớ tới điều gì, cười với vẻ chua chát, sau đó cầm cả chai Mao Đài lên, dốc thẳng vào miệng.

Trịnh Vĩ không ngăn bạn, nếu cậu ta đã muốn say thì hãy để cho cậu ta say. Không ngờ, uống mấy ngụm rồi Diệp Chính Thần không uống nữa, sờ soạng, cầm chiếc đồng hồ, nhìn một lúc, sau đó lại sờ ví tiền, mở ra... ngăn để ảnh đã trống rỗng.

“Mẹ kiếp!” Diệp Chính Thần không nén được, chửi thề.

“Vẫn không quên được ư?”

Diệp Chính Thần không nói gì, lại thò tay vào túi quần, tìm một lúc, cuối cùng cũng thấy chiếc điện thoại Panasonic.

Suy nghĩ hồi lâu, anh mới mở máy. Tiếng chuông báo có tin nhắn vang lên, Diệp Chính Thần run rẩy mở máy, từng mẩu, từng mẩu tin nhắn.

Prev 1 ... 104 105 106 107 108 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.002058
Teya Salat