“Anh đang ở Nam Châu.” Chỉ vỏn vẹn có năm từ, ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh.
Tôi cố nặn ra nụ cười: “Em vừa nghe Chung Thiên nói.
Anh ấy nói đã gặp anh trong bữa tiệc...”
“Anh muốn gặp em.” Bốn từ ngắn ngủi nhưng đã gây chấn động rất lâu.
“Được thôi! Ngày mai anh có thời gian không? Em và Chung Thiên muốn mời anh ăn cơm.” Không chờ anh lên tiếng, tôi nói luôn: “Thế nhé, quyết định như vậy đã, ngày mai sẽ liên lạc lại!”
Tôi nói một mạch rồi tắt máy. Ấn Chung Thiên cứ ngây người nhìn, tay vẫn giữ nguyên chiếc túi của tôi, tôi định đón lấy nó từ tay anh thì Ấn Chung Thiên buông tay ra, chiếc túi rơi xuống đất, đồ ở trong túi rơi ra, lăn lóc khắp nơi, tôi ngồi xổm nhặt từng thứ một lên, đến khi nhặt đến hộp thuốc thì mồ hôi đã ướt lưng.
Đó là loại thuốc tránh thai dùng trong bảy mươi hai tiếng, chia làm hai lần, sau khi quan hệ xong uống một lần, mười hai tiếng sau uống một lần nữa. Sau khi mua, tôi đã uống một lần, còn lần thứ hai thì quên mất, quên bẵng đi.
Tôi vội nhét hộp thuốc đó vào trong túi thì Ấn Chung Thiên đã giằng lấy chiếc túi của tôi, lật tìm hộp thuốc mà tôi vừa nhét vào đó. Tôi định giằng lại, nhưng không kịp. Ấn Chung Thiên mở hộp thuốc ra, nhìn thấy bên trong vẫn còn một viên thì bàn tay đang giơ cứ run lên: “Sao... em lại uống thứ thuốc này? Có phải em đã cùng anh ta...”
Ấn Chung Thiên đưa hộp thuốc đến trước mặt tôi, bằng chứng đanh thép đang bày ra trước mắt. Dòng máu trong người tôi bỗng lạnh hẳn đi, mọi thứ trước mặt chao đảo, rồi dần dần trở nên tối sầm.
“Em đã lên giường với anh ta?” Đôi bàn tay Ấn Chung Thiên như gọng kìm giữ chặt lấy tay tôi, mạnh tới mức cánh tay tôi tê dại như sắp bị đứt. “Trả lời anh đi!”
Tôi biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới, tôi cũng đã định tìm rất nhiều lý do để biện hộ cho mình, nhưng đến khi thực sự đối diện với sự giận dữ của Ấn Chung Thiên thì tôi không thể tìm ra được lý do gì để nói. Đến bản thân tôi cũng không thể tha thứ được cho mình thì làm sao tôi có thể có đủ dũng khí mà cầu xin anh tha thứ.
“Chung Thiên, em xin lỗi...”
Màn đen tối trước mặt chao đảo mạnh, một cái tát giáng xuống mặt tôi bỏng rát, tôi ngã lăn ra đất, trán va vào mép bàn, chất lỏng màu đỏ che mất mắt tôi. Tôi ôm bên mặt giờ đây không còn cảm giác, trước mắt chỉ toàn một màu đỏ. Cái tát ấy dường như đã đánh thức tôi khỏi cơn ác mộng, tôi sững sờ nhìn Ấn Chung Thiên. Tôi không cảm thấy oán hận, cũng không cảm thấy tủi thân, chỉ cảm thấy chuyện này đến quá đột ngột, khiến tôi không kịp trở tay.
Ấn Chung Thiên kéo áo tôi, lôi tôi từ sàn nhà lên, giận dữ tới mức mặt tái dại hẳn đi, gân xanh nổi rõ trên trán: “Tôi mới vào tù có mấy ngày, thế mà cô đã vội lên giường với hắn!”
“Xin lỗi, đó là sai lầm của em.” Tôi nhìn Ấn Chung Thiên vẻ áy náy. “Nếu đánh em giúp anh thấy dễ chịu hơn thì anh cứ đánh tiếp đi.”
Ấn Chung Thiên giơ tay lên rồi lại từ từ hạ xuống, định nói gì nhưng mở miệng rồi lại không thể nói được từ nào, sau đó loạng choạng bước ra khỏi nhà tôi.
“Chung Thiên...” Tôi đưa tay ra giữ anh lại, nhưng bị anh gạt phắt đi.
“Đừng có động vào tôi!”
Tấm lưng hơi lảo đảo, sau cánh cửa được khép lại, dần dần ra khỏi tầm mắt của tôi. Tôi bất lực ngồi trên nền nhà, bàn tay lạnh ngắt vẫn đặt lên đôi má nóng bừng, làm dịu bớt phần nào cơn đau rát.
Tôi biết làm gì bây giờ? Chung Thiên sẽ làm gì? Tôi sẽ phải đối diện với cha mẹ như thế nào? Biết ăn nói như thế nào với cha mẹ tôi? Với tình trạng sức khỏe như hiện nay, liệu cha tôi có vì thế mà phải nhập viện không? Còn cả Diệp Chính Thần nữa, tôi sẽ đối diện với anh thế nào đây? Có quá nhiều vấn đề mà tôi không biết phải giải quyết ra sao.
Từ trước tới nay, chưa bao giờ tôi thấy nhớ Diệp Chính Thần như vậy, và tôi rất muốn hỏi anh một câu: “Sư huynh, anh nói xem, em có phải là một người phụ nữ đĩ thõa không?”
Một cơn gió thổi qua cửa sổ khiến tôi lạnh run. Tôi ngồi dậy, đóng cửa sổ, kéo rèm cửa sổ lại. Nhưng mới kéo được một nửa thì cánh tay tôi cứng đơ lại, qua tấm kính cửa sổ, bên cạnh cột đèn đường ở dưới tầng một, có một chiếc xe màu trắng.
Do dự hồi lâu, tôi cầm điện thoại lên, gửi một mẩu tin nhắn cho Diệp Chính Thần: “Anh đang ở đâu?”
Tin vừa gửi đi, Diệp Chính Thần lập tức trả lời: “Ở hộp đêm, nói chuyện với những người đẹp.”
Tôi nhìn chiếc xe dưới sân, nhắn tiếp: “Thế thì cứ chơi vui đi nhé! Em không làm phiền anh nữa.”
Mấy phút sau, Diệp Chính Thần lại trả lời: “Em đang làm gì?”
“Ngắm cảnh, cảnh ở dưới sân rất tuyệt.”
Diệp Chính Thần: “…”
Rồi tiếp đó là một mẩu tin khác: “Anh muốn gặp em, ngay bây giờ.”
Sờ lên vết sưng tấy trên mặt, tôi trả lời: “Em không muốn gặp anh. Để sau.”
Chờ hồi lâu không thấy Diệp Chính Thần trả lời, tôi đặt chiếc điện thoại xuống, vào nhà vệ sinh nhìn mặt mình trong gương. Gò má phải sưng húp, bầm tím, hằn rõ năm ngón tay, nhìn mà thấy sợ. Tôi vén tóc lên, một vệt xước dài, tôi lấy khăn giấy lau một hồi, dùng hết khăn giấy rồi mà máu vẫn rỉ ra. Nếu để cho Diệp Chính Thần nhìn thấy bộ dạng tôi lúc này, không biết anh sẽ nghĩ gì.
Tôi cố nặn ra nụ cười: “Em vừa nghe Chung Thiên nói.
Anh ấy nói đã gặp anh trong bữa tiệc...”
“Anh muốn gặp em.” Bốn từ ngắn ngủi nhưng đã gây chấn động rất lâu.
“Được thôi! Ngày mai anh có thời gian không? Em và Chung Thiên muốn mời anh ăn cơm.” Không chờ anh lên tiếng, tôi nói luôn: “Thế nhé, quyết định như vậy đã, ngày mai sẽ liên lạc lại!”
Tôi nói một mạch rồi tắt máy. Ấn Chung Thiên cứ ngây người nhìn, tay vẫn giữ nguyên chiếc túi của tôi, tôi định đón lấy nó từ tay anh thì Ấn Chung Thiên buông tay ra, chiếc túi rơi xuống đất, đồ ở trong túi rơi ra, lăn lóc khắp nơi, tôi ngồi xổm nhặt từng thứ một lên, đến khi nhặt đến hộp thuốc thì mồ hôi đã ướt lưng.
Đó là loại thuốc tránh thai dùng trong bảy mươi hai tiếng, chia làm hai lần, sau khi quan hệ xong uống một lần, mười hai tiếng sau uống một lần nữa. Sau khi mua, tôi đã uống một lần, còn lần thứ hai thì quên mất, quên bẵng đi.
Tôi vội nhét hộp thuốc đó vào trong túi thì Ấn Chung Thiên đã giằng lấy chiếc túi của tôi, lật tìm hộp thuốc mà tôi vừa nhét vào đó. Tôi định giằng lại, nhưng không kịp. Ấn Chung Thiên mở hộp thuốc ra, nhìn thấy bên trong vẫn còn một viên thì bàn tay đang giơ cứ run lên: “Sao... em lại uống thứ thuốc này? Có phải em đã cùng anh ta...”
Ấn Chung Thiên đưa hộp thuốc đến trước mặt tôi, bằng chứng đanh thép đang bày ra trước mắt. Dòng máu trong người tôi bỗng lạnh hẳn đi, mọi thứ trước mặt chao đảo, rồi dần dần trở nên tối sầm.
“Em đã lên giường với anh ta?” Đôi bàn tay Ấn Chung Thiên như gọng kìm giữ chặt lấy tay tôi, mạnh tới mức cánh tay tôi tê dại như sắp bị đứt. “Trả lời anh đi!”
Tôi biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới, tôi cũng đã định tìm rất nhiều lý do để biện hộ cho mình, nhưng đến khi thực sự đối diện với sự giận dữ của Ấn Chung Thiên thì tôi không thể tìm ra được lý do gì để nói. Đến bản thân tôi cũng không thể tha thứ được cho mình thì làm sao tôi có thể có đủ dũng khí mà cầu xin anh tha thứ.
“Chung Thiên, em xin lỗi...”
Màn đen tối trước mặt chao đảo mạnh, một cái tát giáng xuống mặt tôi bỏng rát, tôi ngã lăn ra đất, trán va vào mép bàn, chất lỏng màu đỏ che mất mắt tôi. Tôi ôm bên mặt giờ đây không còn cảm giác, trước mắt chỉ toàn một màu đỏ. Cái tát ấy dường như đã đánh thức tôi khỏi cơn ác mộng, tôi sững sờ nhìn Ấn Chung Thiên. Tôi không cảm thấy oán hận, cũng không cảm thấy tủi thân, chỉ cảm thấy chuyện này đến quá đột ngột, khiến tôi không kịp trở tay.
Ấn Chung Thiên kéo áo tôi, lôi tôi từ sàn nhà lên, giận dữ tới mức mặt tái dại hẳn đi, gân xanh nổi rõ trên trán: “Tôi mới vào tù có mấy ngày, thế mà cô đã vội lên giường với hắn!”
“Xin lỗi, đó là sai lầm của em.” Tôi nhìn Ấn Chung Thiên vẻ áy náy. “Nếu đánh em giúp anh thấy dễ chịu hơn thì anh cứ đánh tiếp đi.”
Ấn Chung Thiên giơ tay lên rồi lại từ từ hạ xuống, định nói gì nhưng mở miệng rồi lại không thể nói được từ nào, sau đó loạng choạng bước ra khỏi nhà tôi.
“Chung Thiên...” Tôi đưa tay ra giữ anh lại, nhưng bị anh gạt phắt đi.
“Đừng có động vào tôi!”
Tấm lưng hơi lảo đảo, sau cánh cửa được khép lại, dần dần ra khỏi tầm mắt của tôi. Tôi bất lực ngồi trên nền nhà, bàn tay lạnh ngắt vẫn đặt lên đôi má nóng bừng, làm dịu bớt phần nào cơn đau rát.
Tôi biết làm gì bây giờ? Chung Thiên sẽ làm gì? Tôi sẽ phải đối diện với cha mẹ như thế nào? Biết ăn nói như thế nào với cha mẹ tôi? Với tình trạng sức khỏe như hiện nay, liệu cha tôi có vì thế mà phải nhập viện không? Còn cả Diệp Chính Thần nữa, tôi sẽ đối diện với anh thế nào đây? Có quá nhiều vấn đề mà tôi không biết phải giải quyết ra sao.
Từ trước tới nay, chưa bao giờ tôi thấy nhớ Diệp Chính Thần như vậy, và tôi rất muốn hỏi anh một câu: “Sư huynh, anh nói xem, em có phải là một người phụ nữ đĩ thõa không?”
Một cơn gió thổi qua cửa sổ khiến tôi lạnh run. Tôi ngồi dậy, đóng cửa sổ, kéo rèm cửa sổ lại. Nhưng mới kéo được một nửa thì cánh tay tôi cứng đơ lại, qua tấm kính cửa sổ, bên cạnh cột đèn đường ở dưới tầng một, có một chiếc xe màu trắng.
Do dự hồi lâu, tôi cầm điện thoại lên, gửi một mẩu tin nhắn cho Diệp Chính Thần: “Anh đang ở đâu?”
Tin vừa gửi đi, Diệp Chính Thần lập tức trả lời: “Ở hộp đêm, nói chuyện với những người đẹp.”
Tôi nhìn chiếc xe dưới sân, nhắn tiếp: “Thế thì cứ chơi vui đi nhé! Em không làm phiền anh nữa.”
Mấy phút sau, Diệp Chính Thần lại trả lời: “Em đang làm gì?”
“Ngắm cảnh, cảnh ở dưới sân rất tuyệt.”
Diệp Chính Thần: “…”
Rồi tiếp đó là một mẩu tin khác: “Anh muốn gặp em, ngay bây giờ.”
Sờ lên vết sưng tấy trên mặt, tôi trả lời: “Em không muốn gặp anh. Để sau.”
Chờ hồi lâu không thấy Diệp Chính Thần trả lời, tôi đặt chiếc điện thoại xuống, vào nhà vệ sinh nhìn mặt mình trong gương. Gò má phải sưng húp, bầm tím, hằn rõ năm ngón tay, nhìn mà thấy sợ. Tôi vén tóc lên, một vệt xước dài, tôi lấy khăn giấy lau một hồi, dùng hết khăn giấy rồi mà máu vẫn rỉ ra. Nếu để cho Diệp Chính Thần nhìn thấy bộ dạng tôi lúc này, không biết anh sẽ nghĩ gì.

