Có tiếng chuông cửa, qua kẽ hở, tôi nhìn thấy một người đang đứng dưới ánh đèn vàng vọt. Người ấy mặc chiếc quần bò màu đen, sơ mi đen, toàn thân toát lên một sự gợi cảm khiến người khác nghẹt thở.
Tôi không mở cửa.
“Anh về đi.”
Diệp Chính Thần không nhấn chuông nữa, thay vào đó là gõ cửa, tiếng gõ cửa mỗi lúc một to.
Nghĩ tới việc những người ở trong tòa nhà này phần lớn là đồng nghiệp của tôi, nếu để họ nhìn thấy cảnh nửa đêm có đàn ông tới gõ cửa thì có lẽ càng dễ làm người ta hiểu lầm, tôi đành mở cửa.
Khi Diệp Chính Thần nhìn thấy mặt tôi thì nụ cười như đông cứng lại. Anh đưa tay vén đám tóc mà tôi cố ý kéo xuống che trán, thế là vết thương lồ lộ trước mắt anh.
“Ai? Ai đã gây ra?” Tiếng gầm của Diệp Chính Thần to tới mức vang vọng cả tòa nhà.
Tôi vội kéo anh vào phòng, đóng ngay cửa lại.
“Là Ấn Chung Thiên phải không?” Giọng anh đầy vẻ uy hiếp, sự phẫn nộ hiện rõ trong đôi mắt, mấy sợi gân xanh trên trán nổi hẳn lên, những ngón tay nắm chặt vào nhau thành nắm đấm, như thể anh muốn xé vụn Ấn Chung Thiên ra ngay lập tức.
Sợ rằng trong cơn phẫn nộ, Diệp Chính Thần sẽ đi tìm Ấn Chung Thiên và gây phiền phức, tôi đưa tay lên che mặt theo bản năng: “Chẳng qua anh ấy uống say nên mới kích động một chút...”
Những ngón tay của Diệp Chính Thần càng nắm chặt hơn, kêu thành tiếng: “Anh ta đối xử với em như thế mà em vẫn bênh anh ta?”
Tôi ngồi xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt: “Anh ấy đã biết cả rồi, anh ấy đã biết rằng em phản bội anh ấy... Anh ấy chắc sẽ không tha thứ cho em đâu.”
Diệp Chính Thần hít một hơi, rồi từ từ thở ra. Sau đó, anh bước tới bên tôi, nâng mặt tôi lên, quan sát kỹ vết thương trên trán tôi: “Có tủ thuốc không?”
“Ở trong phòng ngủ.”
Diệp Chính Thần đi lấy thuốc, rồi dùng gạc xử lý sơ qua vết thương trên trán tôi, sau đó lấy khăn mặt bọc một vài viên đá, áp lên chỗ má bị sưng, cảm giác đau từng hồi nhanh chóng bị cái lạnh làm cho tê dại.
“Cô bé...” Diệp Chính Thần vuốt ve mái tóc tôi vẻ dịu dàng như trong ký ức của tôi. “Hãy rời bỏ anh ta!”
Ánh đèn chụp chiếu lên khuôn mặt của Diệp Chính Thần. Tôi nhìn anh, trong ánh sáng mờ, đường nét trên khuôn mặt ấy tôi đều thấy rõ, vì tôi đã khắc ghi chúng vào trong ký ức trong suốt như hổ phách, đừng nói là mới xa cách ba năm, cho dù xa cách ba ngàn năm cũng không thể xóa nhòa...
“Bây giờ em đang rất rối ren, anh hãy cho em suy nghĩ đã.”
Chương 15:
Bỗng chuông cửa vang lên, cả hai chúng tôi đều giật mình. Diệp Chính Thần còn lẩm bẩm chửi, nhìn về phía cửa.
Nửa đêm khuya khoắt, những người tới tìm tôi không nhiều, một người trong số đó hiện đang ngồi trước mặt tôi, còn một người... vừa nghĩ tới người này, tôi như sực tỉnh, loạng choạng chạy tới cửa. Nhìn qua khe cửa, tôi nhìn thấy Ấn Chung Thiên đang đứng bên ngoài, cúi đầu nhìn xuống đất, trong tay là chiếc túi ni lông, trên miệng túi viết tên của một hiệu thuốc nào đó.
Tôi không biết phải làm như thế nào, quay đầu lại nhìn Diệp Chính Thần, ý bảo anh tạm thời tránh đi một chút. Diệp Chính Thần vẫn ngồi yên trên ghế nhìn tôi, anh đã đoán được người ngoài cửa là ai và không có ý muốn tránh mặt. Tôi thấy mình đúng là dở khóc dở cười, đi thì mắc núi, trở lại mắc sông.
Tôi đã để cho Ấn Chung Thiên nhìn thấy quá nhiều những thứ xấu xa, tôi do dự xem có nên để lại cho anh một chút sĩ diện, để anh không phải chứng kiến cảnh này hay không.
“Vì sao không mở cửa? Em sợ anh ta bị kích động, hay là...” Diệp Chính Thần cười nhạt, giọng nói rất lạnh. “Anh ta bỏ đi rồi quay lại, chứng tỏ anh ta đã tha thứ cho em?”
Tôi chợt thấy người đàn ông trước mặt mình trở nên thật đáng sợ. Hoặc trước đây anh cũng vẫn đáng sợ như thế, chỉ có điều tôi không nhận ra mà thôi.
“Em sợ rằng anh ấy sẽ giết chết anh!” Tôi nghiến răng nói.
Diệp Chính Thần “hừ” một tiếng vẻ coi thường.
Ấn Chung Thiên đợi một lát, không thấy tôi mở cửa, tiếp tục nhấn chuông, tiếng chuông chói tai vẻ nôn nóng.
Có những việc trước sau gì rồi cũng phải đối mặt, dù có tránh cũng chỉ tránh được một lúc, chẳng thể tránh được lâu dài. Tôi mở khóa, từ từ mở cửa, hành động ấy giống như việc châm ngòi một khối mìn chờ nó nổ cho xương tan thịt nát.
Cánh cửa vừa mở ra, Ấn Chung Thiên nhìn thấy tôi, vội bước lên trước một bước, chộp lấy tay tôi: “Tiểu Băng, anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên đánh em, vừa rồi anh đã quá...”
Những lời còn lại chưa kịp nói ra, Ấn Chung Thiên nhìn như dán mắt về phía sau lưng tôi.
Tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác của anh lúc này, vì tôi cũng đã tận mắt chứng kiến cảnh người yêu của mình nửa đêm khuya khoắt bước vào nhà của một người phụ nữ khác. Chắc chắn Ấn Chung Thiên cũng giống như tôi, cảm thấy mình là người ngu xuẩn nhất trên thế giới này.
Một người vốn rất tốt tính như Ấn Chung Thiên cuối cùng cũng không kìm được nữa, anh ném chiếc túi trong tay, chạy nhanh về phía cửa.
Nhìn thấy bàn tay anh nắm lại thành nắm đấm, tôi không kịp nghĩ gì, bèn đứng chắn ngang cửa: “Đừng...”
Tôi không mở cửa.
“Anh về đi.”
Diệp Chính Thần không nhấn chuông nữa, thay vào đó là gõ cửa, tiếng gõ cửa mỗi lúc một to.
Nghĩ tới việc những người ở trong tòa nhà này phần lớn là đồng nghiệp của tôi, nếu để họ nhìn thấy cảnh nửa đêm có đàn ông tới gõ cửa thì có lẽ càng dễ làm người ta hiểu lầm, tôi đành mở cửa.
Khi Diệp Chính Thần nhìn thấy mặt tôi thì nụ cười như đông cứng lại. Anh đưa tay vén đám tóc mà tôi cố ý kéo xuống che trán, thế là vết thương lồ lộ trước mắt anh.
“Ai? Ai đã gây ra?” Tiếng gầm của Diệp Chính Thần to tới mức vang vọng cả tòa nhà.
Tôi vội kéo anh vào phòng, đóng ngay cửa lại.
“Là Ấn Chung Thiên phải không?” Giọng anh đầy vẻ uy hiếp, sự phẫn nộ hiện rõ trong đôi mắt, mấy sợi gân xanh trên trán nổi hẳn lên, những ngón tay nắm chặt vào nhau thành nắm đấm, như thể anh muốn xé vụn Ấn Chung Thiên ra ngay lập tức.
Sợ rằng trong cơn phẫn nộ, Diệp Chính Thần sẽ đi tìm Ấn Chung Thiên và gây phiền phức, tôi đưa tay lên che mặt theo bản năng: “Chẳng qua anh ấy uống say nên mới kích động một chút...”
Những ngón tay của Diệp Chính Thần càng nắm chặt hơn, kêu thành tiếng: “Anh ta đối xử với em như thế mà em vẫn bênh anh ta?”
Tôi ngồi xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt: “Anh ấy đã biết cả rồi, anh ấy đã biết rằng em phản bội anh ấy... Anh ấy chắc sẽ không tha thứ cho em đâu.”
Diệp Chính Thần hít một hơi, rồi từ từ thở ra. Sau đó, anh bước tới bên tôi, nâng mặt tôi lên, quan sát kỹ vết thương trên trán tôi: “Có tủ thuốc không?”
“Ở trong phòng ngủ.”
Diệp Chính Thần đi lấy thuốc, rồi dùng gạc xử lý sơ qua vết thương trên trán tôi, sau đó lấy khăn mặt bọc một vài viên đá, áp lên chỗ má bị sưng, cảm giác đau từng hồi nhanh chóng bị cái lạnh làm cho tê dại.
“Cô bé...” Diệp Chính Thần vuốt ve mái tóc tôi vẻ dịu dàng như trong ký ức của tôi. “Hãy rời bỏ anh ta!”
Ánh đèn chụp chiếu lên khuôn mặt của Diệp Chính Thần. Tôi nhìn anh, trong ánh sáng mờ, đường nét trên khuôn mặt ấy tôi đều thấy rõ, vì tôi đã khắc ghi chúng vào trong ký ức trong suốt như hổ phách, đừng nói là mới xa cách ba năm, cho dù xa cách ba ngàn năm cũng không thể xóa nhòa...
“Bây giờ em đang rất rối ren, anh hãy cho em suy nghĩ đã.”
Chương 15:
Bỗng chuông cửa vang lên, cả hai chúng tôi đều giật mình. Diệp Chính Thần còn lẩm bẩm chửi, nhìn về phía cửa.
Nửa đêm khuya khoắt, những người tới tìm tôi không nhiều, một người trong số đó hiện đang ngồi trước mặt tôi, còn một người... vừa nghĩ tới người này, tôi như sực tỉnh, loạng choạng chạy tới cửa. Nhìn qua khe cửa, tôi nhìn thấy Ấn Chung Thiên đang đứng bên ngoài, cúi đầu nhìn xuống đất, trong tay là chiếc túi ni lông, trên miệng túi viết tên của một hiệu thuốc nào đó.
Tôi không biết phải làm như thế nào, quay đầu lại nhìn Diệp Chính Thần, ý bảo anh tạm thời tránh đi một chút. Diệp Chính Thần vẫn ngồi yên trên ghế nhìn tôi, anh đã đoán được người ngoài cửa là ai và không có ý muốn tránh mặt. Tôi thấy mình đúng là dở khóc dở cười, đi thì mắc núi, trở lại mắc sông.
Tôi đã để cho Ấn Chung Thiên nhìn thấy quá nhiều những thứ xấu xa, tôi do dự xem có nên để lại cho anh một chút sĩ diện, để anh không phải chứng kiến cảnh này hay không.
“Vì sao không mở cửa? Em sợ anh ta bị kích động, hay là...” Diệp Chính Thần cười nhạt, giọng nói rất lạnh. “Anh ta bỏ đi rồi quay lại, chứng tỏ anh ta đã tha thứ cho em?”
Tôi chợt thấy người đàn ông trước mặt mình trở nên thật đáng sợ. Hoặc trước đây anh cũng vẫn đáng sợ như thế, chỉ có điều tôi không nhận ra mà thôi.
“Em sợ rằng anh ấy sẽ giết chết anh!” Tôi nghiến răng nói.
Diệp Chính Thần “hừ” một tiếng vẻ coi thường.
Ấn Chung Thiên đợi một lát, không thấy tôi mở cửa, tiếp tục nhấn chuông, tiếng chuông chói tai vẻ nôn nóng.
Có những việc trước sau gì rồi cũng phải đối mặt, dù có tránh cũng chỉ tránh được một lúc, chẳng thể tránh được lâu dài. Tôi mở khóa, từ từ mở cửa, hành động ấy giống như việc châm ngòi một khối mìn chờ nó nổ cho xương tan thịt nát.
Cánh cửa vừa mở ra, Ấn Chung Thiên nhìn thấy tôi, vội bước lên trước một bước, chộp lấy tay tôi: “Tiểu Băng, anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên đánh em, vừa rồi anh đã quá...”
Những lời còn lại chưa kịp nói ra, Ấn Chung Thiên nhìn như dán mắt về phía sau lưng tôi.
Tôi hoàn toàn hiểu được cảm giác của anh lúc này, vì tôi cũng đã tận mắt chứng kiến cảnh người yêu của mình nửa đêm khuya khoắt bước vào nhà của một người phụ nữ khác. Chắc chắn Ấn Chung Thiên cũng giống như tôi, cảm thấy mình là người ngu xuẩn nhất trên thế giới này.
Một người vốn rất tốt tính như Ấn Chung Thiên cuối cùng cũng không kìm được nữa, anh ném chiếc túi trong tay, chạy nhanh về phía cửa.
Nhìn thấy bàn tay anh nắm lại thành nắm đấm, tôi không kịp nghĩ gì, bèn đứng chắn ngang cửa: “Đừng...”

