Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1481
- Tình trạng: Hoàn thành
Dụ Nhân không xuất hiện, Ấn Chung Thiên cũng không xuất hiện, chỉ có tôi và anh, cứ việc ở trong thế giới chỉ có hai người và ngọt ngào hưởng thụ phí phụ đạo. Nếu thế, tôi sẽ lựa chọn tin tưởng anh, cho dù xảy ra chuyện gì tôi cũng không nghi ngờ tình yêu anh dành cho tôi.

Những ngày đã qua chẳng bao giờ còn tìm lại được, còn tương lai thì sao? Tôi tự hỏi mình, rốt cuộc tôi có thật sự muốn có tương lai cùng con người này?

Tất nhiên là muốn, cho dù tương lai có bị tổn thương thì tôi vẫn bằng lòng thử một lần nữa vì anh. Vì anh là Diệp Chính Thần, là mối tình đầu đẹp đẽ của tôi, là giấc mơ tan vỡ của tôi.

Ngọt cũng được, đắng cũng không sao, ít nhất là được ở bên anh, như vậy tôi mới có được cảm giác nồng cháy.

“Em phải làm gì bây giờ?” Tôi thì thầm.

“Em mệt rồi.” Diệp Chính Thần đỡ tôi nằm xuống.

“Đừng nghĩ ngợi gì nữa, hãy nghỉ ngơi cho khỏe.”

“Thế còn anh?”

“Anh ngủ ở sofa...” Nói rồi anh nhướn mày. “Nếu em không cho anh ngủ trên giường thì anh cũng không để bụng đâu.”

Nhìn thấy Diệp Chính Thần đứng dậy, lấy chăn ở trong tủ, tôi gọi lại: “Sắp sang mùa đông rồi, buổi tối trời lạnh, dễ bị cảm lắm...”

Tôi biết anh không quen ngủ ở ghế, buổi tối cách đây mấy ngày tôi đã nghe thấy rất rõ anh trằn trọc như thế nào khi nằm trên ghế, dường như cả đêm đó anh đã không ngủ.

“Anh không có người bạn nào ở Nam Châu à?”

“Anh không ngủ được trên giường của người khác.” Diệp Chính Thần trả lời thẳng thừng trước lời đuổi khéo của tôi: “Trừ giường của em.”

Tôi muốn nói rằng: “Nếu anh cam đoan rằng anh sẽ không lên cơn thú tính thì em có thể cho anh mượn nửa chiếc giường của em.” Nhưng cân nhắc một chút, tôi cảm thấy câu nói ấy như một lời gợi ý, vì thế thôi không nói nữa.

Rõ ràng tôi rất mệt, nhưng nằm trên giường mãi mà không sao ngủ được, tôi biết người nằm ngoài kia cũng không ngủ được vì anh cứ trở mình trằn trọc trên ghế. Vì mỗi lần anh trở mình thì chiếc ghế đều phát ra tiếng kêu. Tôi cứ cân nhắc mãi là có nên gọi anh vào ngủ trên giường không, đúng lúc đó bất ngờ nghe thấy tiếng bước chân, tiếp đó cánh cửa khẽ mở ra, Diệp Chính Thần ôm chăn và gối leo lên giường tôi.

Tôi mở mắt, thấy anh trùm chăn và nằm xuống, bèn nói: “Anh lên giường của em, định làm gì vậy?”

“Bên ngoài lạnh lắm...” Diệp Chính Thần dịch chiếc gối sát cạnh chiếc gối của tôi, rồi đẩy tôi sang bên. “Hơn nữa, chiếc giường của em rộng, có thêm một người cũng chẳng sao.”

“Anh có cam đoan là không nhân lúc em ngủ rồi sẽ giở trò không đấy?”

Diệp Chính Thần cân nhắc một lúc lâu bằng cả thế kỷ, sau đó đáp một cách mập mờ: “Để anh thử xem.”

“Nếu chẳng may anh không kìm chế được...”

Diệp Chính Thần cắt ngang lời tôi: “Nếu anh không kìm chế được thì em ngủ hay không cũng vậy thôi.” Nói cũng phải...

Trong đêm tối mênh mông, ánh trăng chiếu qua cửa sổ vào phòng, vỡ vụn. Tôi lặng lẽ nhìn người nằm bên cạnh, anh nhắm mắt, hơi thở đều đều, ánh trăng chiếu lên hàng lông mi dài của anh như tô thêm một tầng sáng lung linh. Tôi không thấy buồn ngủ, vì sợ rằng khi tỉnh dậy sẽ phát hiện ra tất cả chỉ là một giấc mơ.

“Nếu em còn nhìn anh bằng ánh mắt ấy thì anh không dám cam đoan đâu.” Diệp Chính Thần thò tay vào trong chăn của tôi, nắm lấy bàn tay tôi, mười ngón tay lại đan vào nhau...

Khi tôi tỉnh dậy thì không thấy Diệp Chính Thần nằm bên cạnh nữa, tôi ngồi dậy, thấy có một mảnh giấy nhắn: “Hãy nghỉ ngơi cho khỏe, để mọi việc cho anh giải quyết.”

Một linh cảm chẳng lành cứ nhen lên, tôi vội vàng gọi điện cho Ấn Chung Thiên. Chuông điện thoại đổ hồi lâu, Ấn Chung Thiên mới nghe máy, sau đó anh hẹn gặp tôi ở dưới gốc cây du già bằng một giọng bình thản đến lạ thường. Tôi không dám để lỡ một phút, vội vàng mặc đồ, chạy tới nơi hẹn.

Cây du già, không những lá vàng vọt, mà còn rụng quá nửa. Dưới ánh mặt trời buổi chiều, gốc cây già càng tạo nên cảm giác buồn buồn rất đặc trưng của mùa thu.

Ấn Chung Thiên đứng dưới gốc cây, quần áo vẫn là thẳng như mọi khi, nhưng ánh mắt anh không còn tự tin như trước. Mặc dù anh ra sức che giấu nhưng tôi vẫn nhìn rõ vẻ đau khổ trong đáy mắt anh.

Nhìn thấy tôi xuống xe, Ấn Chung Thiên đi về phía tôi, nhìn chăm chăm vào mặt tôi. Trước khi tới đây, tôi đã buông tóc để che vết thương trên trán. Còn vết sưng bầm trên má sau khi được chườm bằng nước lạnh và nước nóng đã đỡ đi rất nhiều, giờ đây chỉ còn lại mấy vết tím mờ, tôi đã thoa một lớp phấn ướt để giấu đi.

“Còn đau nữa không?”

Tôi đưa tay lên vuốt những lọn tóc trên trán với vẻ rất không tự nhiên, cố mỉm cười: “Không đau. Em biết anh không có ý định đánh thật...”

Ấn Chung Thiên nắm hai bàn tay, rồi lại buông ra: “Em thực sự rất yêu anh ta?”

Tôi cúi đầu, nhìn lên những chiếc rễ cây du chồng chéo nhau, lồi lên mặt đất. Tôi còn nhớ, hồi còn nhỏ, Ấn Chung Thiên rất thích ngồi ở đây, nói về ý định và lý tưởng của anh. Lúc đó, tôi thường ngước mặt lên nhìn anh, nghĩ rằng anh là người giỏi nhất. Bây giờ tôi mới biết, lý tưởng và hiện thực cách nhau rất xa và không thể nào vượt qua.

Ấn Chung Thiên lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, đưa cho tôi: “Số tiền trong này là của em, anh trả lại cho em... Cảm ơn em đã làm rất nhiều điều cho anh.”

Ấn Chung Thiên cảm ơn tôi? Tôi thấy rất ngạc nhiên: “Rõ ràng là em có lỗi với anh...”

Prev 1 ... 96 97 98 99 100 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000071s. Total load: 0.000792
Disneyland 1972 Love the old s