Thiệu Dung nhìn cô, thở dài. “Tốt nhất là không có. Lộ Lộ, chưa cần nói đến việc người có xuất thân như Chương Minh Viễn không phải loại con gái với gia cảnh thấp hèn như chúng ta có thể với tới, cho dù có thể thì anh ta cũng đã có vị hôn thê. Em tuyệt đối đừng có thân thiết với anh ta, nếu không em chỉ có thiệt thôi! Chị chính là một ví dụ sống đây!”
Sao Bạch Lộ lại không hiểu điều này! Đến bậc làm cha mẹ trong một gia đình trí thức như nhà Dương Quang còn không thèm để mắt đến gia cảnh thấp hèn của cô, tầng lớp của Chương Minh Viễn còn cao hơn nhà Dương Quang một bậc, vả lại anh còn có vị hôn thê môn đăng hộ đối. Nếu cô là người thông minh thì phải chấm dứt sự mập mờ này ngay lập tức, đừng có tự đi tìm phiền toái.
Thực ra Bạch Lộ cũng đang làm như vậy. Hôm qua cô kiên quyết từ chối gặp Chương Minh Viễn cũng bởi cô hiểu, gặp mà đau thà rằng không gặp. Sau khi cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình hơi xao động, cô đã không dám nhận lời gặp anh. Tự biết mình không có sức đề kháng, cô không dám tiếp cận những mầm mống có khả năng gây bệnh, nên phải cách ly anh, không gặp anh. Thêm vào đó, cô cũng không cho phép mình quên Dương Quang nhanh như thế, rồi xao xuyến trước người đàn ông khác. Cho dù anh không còn yêu cô và đến với Ninh Manh, cô cũng cảm thấy làm như vậy có vẻ không hay lắm.
Tháng Mười thu vàng là thời gian đẹp nhất trong năm ở Bắc Kinh. Cái nóng dần dịu đi, gió dần mát lạnh, Hương Sơn1 lá đỏ, tầng tầng lớp lớp gợi đầy ý thu.
Công ty tổ chức cho nhân viên đi chơi ở Hương Sơn, Bạch Lộ có chút không muốn đi, bởi leo núi sẽ gợi cho cô nhớ những chuyện buồn. Cô và Dương Quang quen nhau cũng chính từ câu lạc bộ leo núi của trường đại học. Những đỉnh núi lớn, nhỏ xung quanh Bắc Kinh, cô và anh đều đã leo, tất cả phủ đầy những kỷ niệm của ngày xưa. Hương Sơn cũng không phải ngoại lệ. Chuyện cũ khó khăn lắm mới qua đi, cô thực sự không muốn khuấy lên một trời ký ức mù mịt.
Nhưng vì là hoạt động tập thể của công ty, mọi người ai cũng tham gia, chỉ có mình cô ở nhà cũng không hay lắm nên cuối cùng vẫn quyết định đi. Không ngờ, tại chùa Hương Sơn, cô đã gặp Dương Quang.
Bất ngờ gặp lại, Bạch Lộ có chút bối rối, không biết nên tránh đi hay đến chào hỏi. Dương Quang cũng sững sờ, không biết nên đi hay nên ở.
Hai bên ngập ngừng trong giây lát, cuối cùng vẫn là Bạch Lộ lấy lại bình tĩnh trước, hỏi han: “Đã lâu… không gặp!” Dương Quang hơi do dự, cuối cùng trả lời: “Ừ, đã lâu không gặp!”
Sau tháng Năm đen tối đó, đây là lần đầu tiên Dương Quang chủ động nói chuyện với Bạch Lộ. Cô tưởng mình sẽ khóc nhưng tâm trạng lại không kích động như trong tưởng tượng. Cuộc gặp gỡ này, cô đã bình tĩnh hơn nhiều, chỉ là khó tránh khỏi có chút xúc động. “Giờ anh vẫn… sống tốt chứ?”
Dương Quang không trả lời mà hỏi ngược lại: “Còn em?” “Em…” Bạch Lộ không biết nên nói thế nào. Tốt hay không tốt, đến bản thân cô cũng không rõ. Cô cũng không trả lời mà hỏi lại: “Sao anh lại ở đây? Trước đây anh chưa đi chùa bao giờ cả!”
Câu trả lời của anh nằm ngoài dự liệu của cô. “Bây giờ anh đã bắt đầu tin Phật.”
Có lẽ nhận ra sự xúc động và ngạc nhiên của cô, anh bổ sung: “Trước đây anh không tin những thứ này nhưng hiện tại, anh có thể tìm được yên bình ở đó. Mặc dù vẫn chưa phải tín đồ thành kính, nhưng anh thường đến chùa thắp hương mỗi khi thấy không vui.”
Bạch Lộ đã hiểu, trong lòng buồn bã. “Xin lỗi, đều là lỗi tại em!”
“Trước đây anh đã từng nghĩ vậy, cảm thấy vì em mà suýt phải ngồi tù, nhưng giờ anh không thấy thế nữa. Nói cho cùng, vẫn phải tự trách mình không có năng lực ứng phó với những việc xảy ra đột ngột, gặp chuyện không hay chỉ biết mượn rượu giải sầu, trốn tránh hiện thực, khiến mọi thứ càng trở nên tồi tệ. Không chỉ khiến mình suýt ngồi tù trong mê muội mà còn làm mất một mạng người.”
“Cũng không hoàn toàn trách anh được. Khi đó, người phụ nữ kia lợi dụng cơ hội lên xe anh.”
“Nhưng xét cho cùng anh cũng có trách nhiệm. Nếu đêm đó anh có thể kiềm chế bản thân, không uống đến say khướt như vậy thì chẳng phải sẽ không có chuyện gì xảy ra sao!”
Dương Quang nhắm mắt, khuôn mặt thoáng nét khổ đau. Dường như không muốn tiếp tục chủ đề này, anh vội nói sang chuyện khác: “Bạch Lộ, giờ bình tĩnh lại, anh có một thắc mắc mà nghĩ mãi không ra. Sao em lại dính vào tên cố vấn đó? Anh cảm thấy em không phải người như vậy.”
Trong lòng chua xót, Bạch Lộ định nói nhưng lại thôi. Giờ nói lại chuyện này thì có ý nghĩa gì? Dương Quang vừa mới bình tâm lại, nếu cô nói với anh rằng, thực ra tất cả đều là hiểu lầm, chẳng phải sẽ khiến anh lại rơi xuống vực sâu đau khổ? Cuối cùng cô không nói gì, chỉ thở dài, buồn bã cúi đầu.
Dương Quang không truy hỏi. “Em không muốn nói thì thôi vậy!” Ngập ngừng một lúc, anh lại do dự hỏi: “Vậy bây giờ em… vẫn ở bên anh ta chứ?”
Bạch Lộ lập tức lắc đầu. “Không.” “Vậy em có bạn trai chưa?”
Cô lại lắc đầu. “Cũng chưa.”
Anh chậm rãi nói: “Bây giờ anh… ở bên Ninh Manh.” Cô chợt xót xa. “Em biết!”
“Sau khi anh bị bắt, Ninh Minh đã nhờ cậy các mối quan hệ để cứu anh ra. Mẹ anh nói, may mà có cô ấy chạy chọt, nhờ vả khắp nơi, vụ án mới được làm rõ và anh được thả ra. Mẹ bảo anh sau này nhất định phải đối xử tốt với cô ấy. Anh cũng rất cảm kích nên sau khi ra tù, anh và cô ấy đã bắt đầu. Dù sao anh cũng không thể phụ lòng một cô gái tốt với mình như vậy.”
Sao Bạch Lộ lại không hiểu điều này! Đến bậc làm cha mẹ trong một gia đình trí thức như nhà Dương Quang còn không thèm để mắt đến gia cảnh thấp hèn của cô, tầng lớp của Chương Minh Viễn còn cao hơn nhà Dương Quang một bậc, vả lại anh còn có vị hôn thê môn đăng hộ đối. Nếu cô là người thông minh thì phải chấm dứt sự mập mờ này ngay lập tức, đừng có tự đi tìm phiền toái.
Thực ra Bạch Lộ cũng đang làm như vậy. Hôm qua cô kiên quyết từ chối gặp Chương Minh Viễn cũng bởi cô hiểu, gặp mà đau thà rằng không gặp. Sau khi cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình hơi xao động, cô đã không dám nhận lời gặp anh. Tự biết mình không có sức đề kháng, cô không dám tiếp cận những mầm mống có khả năng gây bệnh, nên phải cách ly anh, không gặp anh. Thêm vào đó, cô cũng không cho phép mình quên Dương Quang nhanh như thế, rồi xao xuyến trước người đàn ông khác. Cho dù anh không còn yêu cô và đến với Ninh Manh, cô cũng cảm thấy làm như vậy có vẻ không hay lắm.
Tháng Mười thu vàng là thời gian đẹp nhất trong năm ở Bắc Kinh. Cái nóng dần dịu đi, gió dần mát lạnh, Hương Sơn1 lá đỏ, tầng tầng lớp lớp gợi đầy ý thu.
Công ty tổ chức cho nhân viên đi chơi ở Hương Sơn, Bạch Lộ có chút không muốn đi, bởi leo núi sẽ gợi cho cô nhớ những chuyện buồn. Cô và Dương Quang quen nhau cũng chính từ câu lạc bộ leo núi của trường đại học. Những đỉnh núi lớn, nhỏ xung quanh Bắc Kinh, cô và anh đều đã leo, tất cả phủ đầy những kỷ niệm của ngày xưa. Hương Sơn cũng không phải ngoại lệ. Chuyện cũ khó khăn lắm mới qua đi, cô thực sự không muốn khuấy lên một trời ký ức mù mịt.
Nhưng vì là hoạt động tập thể của công ty, mọi người ai cũng tham gia, chỉ có mình cô ở nhà cũng không hay lắm nên cuối cùng vẫn quyết định đi. Không ngờ, tại chùa Hương Sơn, cô đã gặp Dương Quang.
Bất ngờ gặp lại, Bạch Lộ có chút bối rối, không biết nên tránh đi hay đến chào hỏi. Dương Quang cũng sững sờ, không biết nên đi hay nên ở.
Hai bên ngập ngừng trong giây lát, cuối cùng vẫn là Bạch Lộ lấy lại bình tĩnh trước, hỏi han: “Đã lâu… không gặp!” Dương Quang hơi do dự, cuối cùng trả lời: “Ừ, đã lâu không gặp!”
Sau tháng Năm đen tối đó, đây là lần đầu tiên Dương Quang chủ động nói chuyện với Bạch Lộ. Cô tưởng mình sẽ khóc nhưng tâm trạng lại không kích động như trong tưởng tượng. Cuộc gặp gỡ này, cô đã bình tĩnh hơn nhiều, chỉ là khó tránh khỏi có chút xúc động. “Giờ anh vẫn… sống tốt chứ?”
Dương Quang không trả lời mà hỏi ngược lại: “Còn em?” “Em…” Bạch Lộ không biết nên nói thế nào. Tốt hay không tốt, đến bản thân cô cũng không rõ. Cô cũng không trả lời mà hỏi lại: “Sao anh lại ở đây? Trước đây anh chưa đi chùa bao giờ cả!”
Câu trả lời của anh nằm ngoài dự liệu của cô. “Bây giờ anh đã bắt đầu tin Phật.”
Có lẽ nhận ra sự xúc động và ngạc nhiên của cô, anh bổ sung: “Trước đây anh không tin những thứ này nhưng hiện tại, anh có thể tìm được yên bình ở đó. Mặc dù vẫn chưa phải tín đồ thành kính, nhưng anh thường đến chùa thắp hương mỗi khi thấy không vui.”
Bạch Lộ đã hiểu, trong lòng buồn bã. “Xin lỗi, đều là lỗi tại em!”
“Trước đây anh đã từng nghĩ vậy, cảm thấy vì em mà suýt phải ngồi tù, nhưng giờ anh không thấy thế nữa. Nói cho cùng, vẫn phải tự trách mình không có năng lực ứng phó với những việc xảy ra đột ngột, gặp chuyện không hay chỉ biết mượn rượu giải sầu, trốn tránh hiện thực, khiến mọi thứ càng trở nên tồi tệ. Không chỉ khiến mình suýt ngồi tù trong mê muội mà còn làm mất một mạng người.”
“Cũng không hoàn toàn trách anh được. Khi đó, người phụ nữ kia lợi dụng cơ hội lên xe anh.”
“Nhưng xét cho cùng anh cũng có trách nhiệm. Nếu đêm đó anh có thể kiềm chế bản thân, không uống đến say khướt như vậy thì chẳng phải sẽ không có chuyện gì xảy ra sao!”
Dương Quang nhắm mắt, khuôn mặt thoáng nét khổ đau. Dường như không muốn tiếp tục chủ đề này, anh vội nói sang chuyện khác: “Bạch Lộ, giờ bình tĩnh lại, anh có một thắc mắc mà nghĩ mãi không ra. Sao em lại dính vào tên cố vấn đó? Anh cảm thấy em không phải người như vậy.”
Trong lòng chua xót, Bạch Lộ định nói nhưng lại thôi. Giờ nói lại chuyện này thì có ý nghĩa gì? Dương Quang vừa mới bình tâm lại, nếu cô nói với anh rằng, thực ra tất cả đều là hiểu lầm, chẳng phải sẽ khiến anh lại rơi xuống vực sâu đau khổ? Cuối cùng cô không nói gì, chỉ thở dài, buồn bã cúi đầu.
Dương Quang không truy hỏi. “Em không muốn nói thì thôi vậy!” Ngập ngừng một lúc, anh lại do dự hỏi: “Vậy bây giờ em… vẫn ở bên anh ta chứ?”
Bạch Lộ lập tức lắc đầu. “Không.” “Vậy em có bạn trai chưa?”
Cô lại lắc đầu. “Cũng chưa.”
Anh chậm rãi nói: “Bây giờ anh… ở bên Ninh Manh.” Cô chợt xót xa. “Em biết!”
“Sau khi anh bị bắt, Ninh Minh đã nhờ cậy các mối quan hệ để cứu anh ra. Mẹ anh nói, may mà có cô ấy chạy chọt, nhờ vả khắp nơi, vụ án mới được làm rõ và anh được thả ra. Mẹ bảo anh sau này nhất định phải đối xử tốt với cô ấy. Anh cũng rất cảm kích nên sau khi ra tù, anh và cô ấy đã bắt đầu. Dù sao anh cũng không thể phụ lòng một cô gái tốt với mình như vậy.”

