XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2120
- Tình trạng: Hoàn thành
Bạch Lộ nghe xong thì vô cùng sửng sốt. Thì ra Thượng Vân chưa bao giờ nói với Dương Quang rằng cô đã đi cầu xin Chương Minh Viễn tìm cách cứu anh, mà nói rằng anh có thể thoát khỏi kiếp nạn này, tất cả là nhờ có Ninh Manh.

Những điều cô đã làm vì anh đều bị Ninh Manh lấy mất.

Chẳng trách… chẳng trách Dương Quang chấp nhận Ninh Manh nhanh đến thế. Thì ra là vậy!

Bàn tay khẽ run rẩy, giây phút này, sự phẫn nộ và không cam lòng khiến Bạch Lộ muốn hét thật to, nói với Dương Quang rằng người đã nghĩ mọi cách để cứu anh thực ra chính là cô. Nhưng đôi môi vừa hé đã lập tức bị cô cắn chặt.

Bây giờ nói ra những chuyện này thì có lợi gì cho Dương Quang? Phá vỡ tâm nguyện của Ninh Manh có lợi gì cho cô? Dương Quang đã chấp nhận ở bên Ninh Manh, cô hà tất làm anh đau khổ thêm lần nữa. Chuyện đã vậy rồi, thà cứ để anh hiểu lầm như vậy thì tốt hơn. Dù sao cô và anh đã không thể quay lại được nữa, chi bằng tác thành cho Ninh Manh, tác thành cho hạnh phúc cô ta hằng khao khát và ngưỡng mộ bấy lâu nay.

Cuối cùng, khi thả lỏng đôi môi vừa cắn chặt, Bạch Lộ khó khăn nói: “Chúc hai người hạnh phúc!”

Lá đỏ tràn ngập khắp Hương Sơn, đỏ rực như ráng chiều, nhưng trong mắt Bạch Lộ lại như màu máu đỏ, đẹp đẽ mà thê lương. Con tim dường như cũng đang rỉ máu, lạnh dần… lạnh dần… rồi không còn hơi ấm.

Mang theo một trái tim lạnh lẽo, Bạch Lộ ngơ ngẩn sống qua ngày. Quá khứ đã qua đi, tương lai còn chưa đến, mà hiện tại… Hiện tại cô có gì? Chỉ ngày ngày mơ hồ nhìn thời gian trôi qua. Đôi lúc giật mình, cảm thấy toàn thân mình gỉ sét dưới cái nắng rực rỡ nhất, ấm áp nhất của ngày thu.

Thiệu Dung nói: “Tan làm về là trốn trong nhà. Em cũng nên để ý xem trong công ty có anh chàng nào thích hợp không chứ!”

Không phải Bạch Lộ chưa từng thử, chỉ là thử xong mới biết không cách nào ép buộc bản thân. Cô không thể chọn đại một người đàn ông để dựa dẫm, chuyện này không đơn giản như khoác đại một chiếc áo bông để tránh rét.

Không thể trông cậy vào tình cảm, Bạch Lộ đành tìm chỗ dựa bằng cách khác. Mấy ngày nay, cô mê mẩn với trò thêu chữ thập, mua liền mấy bức, thêu đến quên ăn quên ngủ, còn mang đến công ty. Giờ nghỉ trưa, các đồng nghiệp người đi dạo phố, người nằm bò ra bàn chợp mắt nghỉ ngơi, cô lại ngồi một góc để thêu bức ”bướm vờn hoa”.

Bạch Lộ đang cặm cụi thêu, tỉ mỉ từng đường kim, mũi chỉ, một đóa hoa mẫu đơn với những đường nét đậm nhạt, nổi chìm dần dần hiện ra. Đang chăm chú, trên khung thêu bỗng xuất hiện một chiếc bóng. Cô ngẩng lên, Chương Minh Viễn bất ngờ xuất hiện.

Từ sau cuộc điện thoại lần trước, anh không còn liên lạc, cũng chẳng đến tìm cô. Cô đương nhiên càng không liên lạc hay tìm gặp anh. Hai người như liễu trước gió, như bèo trong ao, nói gặp là gặp, nói đi là đi.

Giây phút này, anh đột nhiên xuất hiện trước mắt, nghiêng đầu nhìn bức tranh thêu của cô, thuận miệng khen: “Thêu khá nhỉ!”

Lòng bàn tay bỗng mướt mồ hôi, chiếc kim trong tay cứ trượt mãi, không thể nào cầm chắc được. Cô lí nhí nói: “Cảm ơn!”

Chỉ hai câu giao tiếp ngắn gọn và đơn giản đã khiến mấy đồng nghiệp đang gục trên bàn tỉnh dậy. Vừa thấy Chương Minh Viễn, họ lập tức ngồi thẳng người, chào hỏi: “Chương tiên sinh, anh đến rồi ạ!”

“Ừ, mọi người cứ ngủ đi! Tôi đến tìm Tổng giám đốc Âu cùng ăn cơm, không làm phiền mọi người nghỉ ngơi nữa!”

Chương Minh Viễn vừa nói vừa quay người rời khỏi văn phòng, không nói chuyện với Bạch Lộ nữa, cũng không nhìn cô thêm lần nào. Vừa rồi khi anh bước vào, dường như chỉ vì hiếu kỳ, xem xong rồi đi.

Chương Minh Viễn đến rồi đi như cơn gió, trái tim Bạch Lộ như cây cỏ trên cánh đồng vừa bị gió thổi qua, nhấp nhô bất định.

Bạch Lộ không thể nào thêu tiếp bức ”bướm vờn hoa” này. Mang về nhà liền quẳng sang một bên, lấy bức tranh tĩnh vật ra thêu nhưng chẳng đẹp bằng lúc trước. Thiệu Dung không biết thêu cũng nhận ra. “Sao em càng thêu càng xấu vậy, bức trước đều thế cơ mà!”

Bạch Lộ không còn tâm trí mà thêu nữa, để khung thêu sang một bên, nói với Thiệu Dung, cũng là nói với mình: “Em muốn nghỉ việc.”

Thiệu Dung rất ngạc nhiên. “Vì sao? Làm việc ở đó không tốt sao?”

Cô lắc đầu. “Không phải, nhưng em không muốn làm tiếp nữa. Em muốn đổi một chỗ làm mới, có một sự khởi đầu mới.”

Thiệu Dung đã hiểu ý cô, không phản đối. “Thế cũng tốt! Làm việc ở công ty của Âu Vũ Trì sẽ khó tránh khỏi nghĩ đến chuyện trước đây. Chi bằng tìm chỗ mới, không quen biết ai, bắt đầu lại từ đầu.”

Hôm sau đi làm, Bạch Lộ muốn nộp luôn đơn xin nghỉ việc nhưng giám đốc bộ phận không đi làm, đành đợi đến hôm sau nữa. Đã tính chuyện rời đi, cô muốn hoàn thành những công việc còn dang dở, thu xếp mọi thứ gọn gàng để đỡ phiền phức khi bàn giao, vì thế mà cả ngày đã bận rộn, hết giờ còn ở lại công ty làm thêm. Đồng nghiệp không biết, còn cười nói rằng, nếu có người chịu khó như cô thì mọi người đều vui lòng làm ít đi một chút. Cô cười không nói, nụ cười chất chứa nỗi buồn không ai thấu hiểu.

Một mình ở lại văn phòng làm đến gần chín giờ, Bạch Lộ đã giải quyết xong mọi việc. Ngày mai nộp đơn xin nghỉ, cô có thể lập tức bàn giao công việc. Đây sẽ là buổi tối cuối cùng cô ở lại nơi này.

Prev 1 ... 79 80 81 82 83 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000410