Đang chuẩn bị tắt máy tính để ra về, Bạch Lộ đột nhiên nghe thấy một tiếng “ting” của thang máy, có người đã lên đây. Lúc này hẳn không có đồng nghiệp đến văn phòng nữa, cô nghĩ có thể là bảo vệ của tòa nhà đang đi kiểm tra từng tầng một. Tiếng bước chân tuy rất nhẹ nhưng trên hành lang yên tĩnh vẫn có thể nhận ra âm thanh ấy đang tiến về phía văn phòng của cô. Đang cảm thấy khó hiểu, bỗng có tiếng gõ cửa, sau đó cánh cửa từ từ mở ra, thân hình cao và rắn rỏi của Chương Minh Viễn đang đứng ở đó, như một cây bạch dương lừng lững, hiên ngang.
Anh xuất hiện rất bất ngờ khiến Bạch Lộ sững sờ.
Bạch Lộ sững sờ trước bàn làm việc. Chương Minh Viễn lặng lẽ đứng trước cửa văn phòng. Hình như anh vừa đi uống rượu về, rõ ràng đang say, hai má đỏ ửng, đôi mắt đen láy và long lanh, mơ màng vì men rượu. Anh nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt không chút che đậy, vẻ khát khao xuyên tận đáy lòng cô. Trái tim cô bất giác khẽ run rẩy.
Anh từ từ bước tới. “Nghe nói cô thường ở lại làm thêm một mình, tôi đến để xem liệu hôm nay có thể tình cờ gặp cô không. Thì ra cô thực sự còn ở đây.”
“Thì ra cô thực sự còn ở đây.” Câu nói này khiến Bạch Lộ xao lòng nhưng rồi lại thấy xót xa. Cô ở đây hay không thì có khác gì? Rốt cuộc cô cũng sẽ rời khỏi nơi này, rời xa anh. Cô đã có cảm giác khác lạ với anh, có lẽ chưa thể gọi là yêu nhưng tình cảm và sự rung động là không thể phủ nhận, nếu không được kiềm chế, sớm muộn cũng có ngày cô lún sâu vào, không tìm được lối ra. Nhân lúc còn có thể ra đi dễ dàng, cô nhất định phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Cô có chút hoảng loạn. “Tôi đã làm xong rồi, đang chuẩn bị về đây.”
“Nói như vậy, nếu tôi đến muộn hơn một chút, có lẽ cô đã về rồi và tôi sẽ không gặp được cô.”
Đúng vậy, nếu cô về sớm hơn vài phút, có lẽ hai người chỉ đi lướt qua nhau. Có thể khi anh đang trong thang máy đi lên, cô ở trong thang máy bên kia đi xuống. Nhưng vì sao cô không về sớm và anh không đến muộn một chút? Ngay trước khi cô về, anh lại xuất hiện ở cửa.
Ánh mắt anh rất đặc biệt, giọng nói cũng rất nghiêm túc: “Cô biết không? Tôi vừa mời một người bạn cũ từ nước ngoài về đến một câu lạc bộ ăn tối.”
Cô nghe mà chẳng hiểu gì. Anh mời bạn cũ ăn cơm thì việc gì phải trịnh trọng thông báo với cô như vậy? Cô nhìn anh vẻ khó hiểu, anh cũng nhìn cô chằm chằm. “Người bạn đó… chính là người năm năm trước hẹn tôi đến khách sạn Ariel Bay.”
Cô đã hiểu, trái tim như cung đàn vừa bị gảy mạnh, không ngừng rung động. Bạn cũ của Chương Minh Viễn, một người cô chưa từng gặp mặt nhưng trong lúc vô tình đã thay đổi số phận cô. Nếu không phải vì anh ta, sao cô có thể quen Chương Minh Viễn?
Cùng lúc ấy, cô cũng nhớ đến Juliet, cô sinh viên xinh đẹp, lẳng lơ trường nghệ thuật. Nếu không phải chị ta đưa cô đến khách sạn Ariel Bay thì cô cũng không thể quen được Chương Minh Viễn. Chính là tháng Chín, khi cô vừa bước vào cổng trường đại học, Juliet quen một người nước ngoài, lập tức kết hôn rồi nhanh chóng làm cả các thủ tục bay qua bờ bên kia đại dương để làm vợ người ta, từ đó không còn có tin tức hay liên lạc gì nữa. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Juliet dường như là bước đệm để cô và Chương Minh Viễn gặp nhau.
Chương Minh Viễn cũng thở dài. “Nếu hôm đó anh ta không hẹn tôi, hoặc đến trước khi tôi đến, chúng ta đã không quen nhau. Cô sẽ không chú ý đến tôi, tôi cũng không để ý đến cô...”
Quả thực, hôm đó ở quán bar của khách sạn Ariel Bay, Bạch Lộ chỉ chú ý tới những người đàn ông đi một mình. Nếu Chương Minh Viễn có bạn, hẳn cô sẽ không để ý đến anh. Tất cả là tình cờ hay là ý trời, đã để cô và anh lần đầu gặp mặt.
Gương mặt vương chút buồn rầu, Chương Minh Viễn móc bao thuốc từ túi áo khoác ngoài, lấy một điếu, châm lửa hút. Rít một hơi thật dài, từng sợi khói chầm chậm nhả ra như lời than vãn miên man. Bạch Lộ do dự một hồi, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Anh hút thuốc ít thôi. Bác sĩ nói, với sức khỏe của anh, tốt nhất là cai thuốc và rượu.”
Anh ngước mắt nhìn về phía cô. “Đây là cô quan tâm đến tôi sao?”
Đây là lần thứ hai anh hỏi câu này, cô lại mím môi không trả lời. Dường như anh cũng không cần cô đáp, cứ đứng cách cô vài bước, im lặng hút thuốc. Ngón tay dài duỗi thẳng, điếu thuốc bị kẹp rất thấp trên kẽ ngón tay, mỗi lần rít một hơi như một lần dùng bàn tay che khuôn mặt, một tư thế rất đặc biệt. Trước đây cô không biết cách hút thuốc của anh đặc biệt thế này, bởi khi đó cô chẳng hề quan tâm. Giờ đã để ý rồi thì lại chẳng thà như cũ, vì cô không được phép.
Cầm lấy túi xách, cô quyết định rời khỏi đây. “Nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép đi trước!”
Dường như anh không nghe thấy, vẫn im lặng hút thuốc, nhưng khi cô đi qua trước mặt, anh bất ngờ ôm lấy. Hai cánh tay mạnh mẽ cùng lồng ngực vạm vỡ và rắn chắc của đàn ông bỗng bao vây cô. Cô chống cự nhưng anh càng ôm chặt mà vẫn không nói một lời. Đôi vai cường tráng là vậy nhưng giọng nói lại mang vẻ dịu dàng, xen lẫn hơi thở thoang thoảng mùi rượu và thuốc lá, vọng đến tai cô một cách hoang mang: “Bạch Lộ, hôm đó ở Ariel Bay, vì sao em lại nhìn tôi?”
Anh xuất hiện rất bất ngờ khiến Bạch Lộ sững sờ.
Bạch Lộ sững sờ trước bàn làm việc. Chương Minh Viễn lặng lẽ đứng trước cửa văn phòng. Hình như anh vừa đi uống rượu về, rõ ràng đang say, hai má đỏ ửng, đôi mắt đen láy và long lanh, mơ màng vì men rượu. Anh nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt không chút che đậy, vẻ khát khao xuyên tận đáy lòng cô. Trái tim cô bất giác khẽ run rẩy.
Anh từ từ bước tới. “Nghe nói cô thường ở lại làm thêm một mình, tôi đến để xem liệu hôm nay có thể tình cờ gặp cô không. Thì ra cô thực sự còn ở đây.”
“Thì ra cô thực sự còn ở đây.” Câu nói này khiến Bạch Lộ xao lòng nhưng rồi lại thấy xót xa. Cô ở đây hay không thì có khác gì? Rốt cuộc cô cũng sẽ rời khỏi nơi này, rời xa anh. Cô đã có cảm giác khác lạ với anh, có lẽ chưa thể gọi là yêu nhưng tình cảm và sự rung động là không thể phủ nhận, nếu không được kiềm chế, sớm muộn cũng có ngày cô lún sâu vào, không tìm được lối ra. Nhân lúc còn có thể ra đi dễ dàng, cô nhất định phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Cô có chút hoảng loạn. “Tôi đã làm xong rồi, đang chuẩn bị về đây.”
“Nói như vậy, nếu tôi đến muộn hơn một chút, có lẽ cô đã về rồi và tôi sẽ không gặp được cô.”
Đúng vậy, nếu cô về sớm hơn vài phút, có lẽ hai người chỉ đi lướt qua nhau. Có thể khi anh đang trong thang máy đi lên, cô ở trong thang máy bên kia đi xuống. Nhưng vì sao cô không về sớm và anh không đến muộn một chút? Ngay trước khi cô về, anh lại xuất hiện ở cửa.
Ánh mắt anh rất đặc biệt, giọng nói cũng rất nghiêm túc: “Cô biết không? Tôi vừa mời một người bạn cũ từ nước ngoài về đến một câu lạc bộ ăn tối.”
Cô nghe mà chẳng hiểu gì. Anh mời bạn cũ ăn cơm thì việc gì phải trịnh trọng thông báo với cô như vậy? Cô nhìn anh vẻ khó hiểu, anh cũng nhìn cô chằm chằm. “Người bạn đó… chính là người năm năm trước hẹn tôi đến khách sạn Ariel Bay.”
Cô đã hiểu, trái tim như cung đàn vừa bị gảy mạnh, không ngừng rung động. Bạn cũ của Chương Minh Viễn, một người cô chưa từng gặp mặt nhưng trong lúc vô tình đã thay đổi số phận cô. Nếu không phải vì anh ta, sao cô có thể quen Chương Minh Viễn?
Cùng lúc ấy, cô cũng nhớ đến Juliet, cô sinh viên xinh đẹp, lẳng lơ trường nghệ thuật. Nếu không phải chị ta đưa cô đến khách sạn Ariel Bay thì cô cũng không thể quen được Chương Minh Viễn. Chính là tháng Chín, khi cô vừa bước vào cổng trường đại học, Juliet quen một người nước ngoài, lập tức kết hôn rồi nhanh chóng làm cả các thủ tục bay qua bờ bên kia đại dương để làm vợ người ta, từ đó không còn có tin tức hay liên lạc gì nữa. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Juliet dường như là bước đệm để cô và Chương Minh Viễn gặp nhau.
Chương Minh Viễn cũng thở dài. “Nếu hôm đó anh ta không hẹn tôi, hoặc đến trước khi tôi đến, chúng ta đã không quen nhau. Cô sẽ không chú ý đến tôi, tôi cũng không để ý đến cô...”
Quả thực, hôm đó ở quán bar của khách sạn Ariel Bay, Bạch Lộ chỉ chú ý tới những người đàn ông đi một mình. Nếu Chương Minh Viễn có bạn, hẳn cô sẽ không để ý đến anh. Tất cả là tình cờ hay là ý trời, đã để cô và anh lần đầu gặp mặt.
Gương mặt vương chút buồn rầu, Chương Minh Viễn móc bao thuốc từ túi áo khoác ngoài, lấy một điếu, châm lửa hút. Rít một hơi thật dài, từng sợi khói chầm chậm nhả ra như lời than vãn miên man. Bạch Lộ do dự một hồi, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Anh hút thuốc ít thôi. Bác sĩ nói, với sức khỏe của anh, tốt nhất là cai thuốc và rượu.”
Anh ngước mắt nhìn về phía cô. “Đây là cô quan tâm đến tôi sao?”
Đây là lần thứ hai anh hỏi câu này, cô lại mím môi không trả lời. Dường như anh cũng không cần cô đáp, cứ đứng cách cô vài bước, im lặng hút thuốc. Ngón tay dài duỗi thẳng, điếu thuốc bị kẹp rất thấp trên kẽ ngón tay, mỗi lần rít một hơi như một lần dùng bàn tay che khuôn mặt, một tư thế rất đặc biệt. Trước đây cô không biết cách hút thuốc của anh đặc biệt thế này, bởi khi đó cô chẳng hề quan tâm. Giờ đã để ý rồi thì lại chẳng thà như cũ, vì cô không được phép.
Cầm lấy túi xách, cô quyết định rời khỏi đây. “Nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép đi trước!”
Dường như anh không nghe thấy, vẫn im lặng hút thuốc, nhưng khi cô đi qua trước mặt, anh bất ngờ ôm lấy. Hai cánh tay mạnh mẽ cùng lồng ngực vạm vỡ và rắn chắc của đàn ông bỗng bao vây cô. Cô chống cự nhưng anh càng ôm chặt mà vẫn không nói một lời. Đôi vai cường tráng là vậy nhưng giọng nói lại mang vẻ dịu dàng, xen lẫn hơi thở thoang thoảng mùi rượu và thuốc lá, vọng đến tai cô một cách hoang mang: “Bạch Lộ, hôm đó ở Ariel Bay, vì sao em lại nhìn tôi?”


