Bạch Nhạn rút tay mình ra khỏi tay Khang Kiếm, chùi lên chăn. Khang Kiếm cứng đờ người. Anh đã phải đấu tranh tư tưởng quyết liệt mới lấy được hết can đảm bộc bạch tất cả những điều giấu kín tận đáy lòng trước Bạch Nhạn. Nhưng phản ứng của Bạch Nhạn khiến anh hoảng hốt.
Cô không xúc động, không hề xúc động, tuy có hơi bất ngờ, hơi sửng sốt, nhưng về cơ bản có thể dùng hai từ "bình tĩnh" để miêu tả. Điều này giống như năm đó anh tập chạy bộ, đứng trên bờ để ném đá xuống đập nước, "tõm" một tiếng, mặt nước hiện lên những vòng tròn, sau đó tất cả kết thúc, mọi thứ lại trở về với trạng thái yên tĩnh như lúc đầu.
Lại cũng giống như trong cuộc sống hiện thực, tặng cho bạn gái một chiếc vòng tay kim cương vô cùng đắt giá, bạn hy vọng cô ấy có thể thốt lên mừng rỡ, vui sướng nhào vào lòng bạn, nhưng đối phương cùng lắm chỉ mỉm cười.
Bạn cảm thấy lời hứa của mình đáng giá ngàn vàng, đã bỏ ra thứ quý giá nhất, đã không còn một chút giấu giếm, đối phương lại chẳng coi ra gì.
Càng lúc Khang Kiếm càng cảm thấy bi thương, càng lúc càng cảm thấy vô vọng, trái tim chìm sâu xuống đáy vực.
- Sếp Khang, – Bạch Nhạn cảm thấy mình không nên im lặng quá lâu, nên bình luận gì đó về câu chuyện dài này – Giống như anh, tôi cũng cảm thấy bố mẹ là không thế lựa chọn được. Tất cả những gì mẹ tôi đã làm, là con gái, tôi không thể nói ra nói vào, chỉ có thế nuốt hết vào trong bụng. Anh nói anh yêu tôi, tôi biết đó là anh muốn làm cho tôi cảm thấy dễ chịu. Từ khi yêu tới khi cưới cho đến bây giờ, thậm chí khi chứng minh anh đối với tôi không chỉ đơn thuần là trả thù, cũng có tồn tại một chút xíu tình cảm. Tôi rất cảm ơn sếp đã nghĩ cho tôi. Nhưng tôi không muốn coi là thật. Còn nhớ sau ngày tôi bảo anh tới huyện Vân điều tra thân thế của tôi, một buổi sáng sớm, lần đầu tiên anh đến nơi tôi ở, anh nói: "Chẳng có gì phải để ý cả, đều đã là chuyện quá khứ rồi. Người làm bạn gái anh là em, không phải là người khác. Em đừng nói cái gì mà ảnh hưởng đến tiền đồ của anh, anh đã chán ngấy cái danh "con ông cháu cha" mà người ta chụp cho anh rồi, tiền đồ của anh phải do anh tự nỗ lực, người khác muốn cản không cản được, muốn giúp cũng không giúp được." Có lẽ chính vì câu nói này của anh mà tôi đã động lòng, cho nên đã chấp nhận anh. Thực ra khi đó anh đang nói dối. Hôm đám cưới, anh vứt nhẫn cưới ở chỗ Y Đồng Đồng. Tôi nén cơn đau khổ, nói dối là anh làm rơi trong phòng trang điểm, anh nói với tôi sau này sẽ không làm rơi nữa. Sếp ạ, một mặt anh nói với tôi những lời này, một mặt lại làm những chuyện đó sau lưng tôi. Chẳng lẽ lúc nào tôi cũng phải mang bên mình một cái máy kiểm tra nói đối, để kiểm tra xem câu nào của anh là thật, câu nào là giả? Anh không thấy mệt, nhưng tôi thấy mệt.
- Những chuyện như thế sau này sẽ không xảy ra nữa... – Khang Kiếm thở dài, nói ra câu này ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy không đáng tin chút nào.
- Sếp ạ, không có sau này. Chưa nói tới chuyện chúng ta có tình cảm hay không, chuyện của mẹ tôi với bố anh còn sờ sờ ra đó, chúng ta còn có thể ở bên nhau sao? Tôi không muốn dùng sự tồn tại của mình để đả kích mẹ anh. Chỉ cần không phải là tôi, chỉ cần anh thật sự thích, mẹ anh yêu anh, bà ấy sẽ vui vẻ chấp nhận.
- Chỉ có em, không thể có bất cứ người nào khác... – Khang Kiếm bất lực nhắc lại.
Bạch Nhạn thản nhiên cười:
- Chuyện đời khó lường, năng lực của con người là vô hạn. Cảm ơn sếp đã yêu tôi, nhưng tôi không thể chấp nhận, Đi nghỉ sớm đi, ngày mai anh còn phải đi làm đấy.
Khang Kiếm nhìn Bạch Nhạn, không nhúc nhích. Cô và anh chẳng qua chỉ cách nhau một cánh tay, anh chỉ cần đưa tay ra là có thể ôm cô vào lòng. Nhưng, anh lại cảm thấy cô xa xôi ngàn dặm.
Bạch Nhạn từ từ nằm xuống, nghiêng người đi, quay lưng về phía anh.
- Bà xã, người ta phạm tội có thể dùng pháp luật để trừng trị. Anh đã làm rất nhiều điều ác, em muốn trừng phạt thế nào cũng được... – Anh không thể mở miệng nói ra câu nhưng có thể không ly hôn được không.
Khang Kiếm chưa học tâm lý học, nhưng anh hiểu rõ tâm lý của anh không giống với người khác. Anh sợ hãi trước hôn nhân, anh không dám tin tưởng người khác, anh thận trọng bảo vệ bản thân, chỉ sợ bị tổn thương. Trạng thái tâm lý này, không thuốc nào có thể chữa được. Chỉ có thể dựa vào một người khác để thay đổi nó.
Trước đây, anh không tin rằng người này thật sự tồn tại.
Nhưng sau khi Bạch Nhạn xuất hiện, trạng thái tâm lý này của anh đã dần dần có sự thay đổi.
Anh đã có dũng khí, có ước mơ. Anh tin vào tình yêu, tin vào hôn nhân, khát khao có thể cùng Bạch Nhạn sinh ra một bé gái giống như cô.
Cô không xúc động, không hề xúc động, tuy có hơi bất ngờ, hơi sửng sốt, nhưng về cơ bản có thể dùng hai từ "bình tĩnh" để miêu tả. Điều này giống như năm đó anh tập chạy bộ, đứng trên bờ để ném đá xuống đập nước, "tõm" một tiếng, mặt nước hiện lên những vòng tròn, sau đó tất cả kết thúc, mọi thứ lại trở về với trạng thái yên tĩnh như lúc đầu.
Lại cũng giống như trong cuộc sống hiện thực, tặng cho bạn gái một chiếc vòng tay kim cương vô cùng đắt giá, bạn hy vọng cô ấy có thể thốt lên mừng rỡ, vui sướng nhào vào lòng bạn, nhưng đối phương cùng lắm chỉ mỉm cười.
Bạn cảm thấy lời hứa của mình đáng giá ngàn vàng, đã bỏ ra thứ quý giá nhất, đã không còn một chút giấu giếm, đối phương lại chẳng coi ra gì.
Càng lúc Khang Kiếm càng cảm thấy bi thương, càng lúc càng cảm thấy vô vọng, trái tim chìm sâu xuống đáy vực.
- Sếp Khang, – Bạch Nhạn cảm thấy mình không nên im lặng quá lâu, nên bình luận gì đó về câu chuyện dài này – Giống như anh, tôi cũng cảm thấy bố mẹ là không thế lựa chọn được. Tất cả những gì mẹ tôi đã làm, là con gái, tôi không thể nói ra nói vào, chỉ có thế nuốt hết vào trong bụng. Anh nói anh yêu tôi, tôi biết đó là anh muốn làm cho tôi cảm thấy dễ chịu. Từ khi yêu tới khi cưới cho đến bây giờ, thậm chí khi chứng minh anh đối với tôi không chỉ đơn thuần là trả thù, cũng có tồn tại một chút xíu tình cảm. Tôi rất cảm ơn sếp đã nghĩ cho tôi. Nhưng tôi không muốn coi là thật. Còn nhớ sau ngày tôi bảo anh tới huyện Vân điều tra thân thế của tôi, một buổi sáng sớm, lần đầu tiên anh đến nơi tôi ở, anh nói: "Chẳng có gì phải để ý cả, đều đã là chuyện quá khứ rồi. Người làm bạn gái anh là em, không phải là người khác. Em đừng nói cái gì mà ảnh hưởng đến tiền đồ của anh, anh đã chán ngấy cái danh "con ông cháu cha" mà người ta chụp cho anh rồi, tiền đồ của anh phải do anh tự nỗ lực, người khác muốn cản không cản được, muốn giúp cũng không giúp được." Có lẽ chính vì câu nói này của anh mà tôi đã động lòng, cho nên đã chấp nhận anh. Thực ra khi đó anh đang nói dối. Hôm đám cưới, anh vứt nhẫn cưới ở chỗ Y Đồng Đồng. Tôi nén cơn đau khổ, nói dối là anh làm rơi trong phòng trang điểm, anh nói với tôi sau này sẽ không làm rơi nữa. Sếp ạ, một mặt anh nói với tôi những lời này, một mặt lại làm những chuyện đó sau lưng tôi. Chẳng lẽ lúc nào tôi cũng phải mang bên mình một cái máy kiểm tra nói đối, để kiểm tra xem câu nào của anh là thật, câu nào là giả? Anh không thấy mệt, nhưng tôi thấy mệt.
- Những chuyện như thế sau này sẽ không xảy ra nữa... – Khang Kiếm thở dài, nói ra câu này ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy không đáng tin chút nào.
- Sếp ạ, không có sau này. Chưa nói tới chuyện chúng ta có tình cảm hay không, chuyện của mẹ tôi với bố anh còn sờ sờ ra đó, chúng ta còn có thể ở bên nhau sao? Tôi không muốn dùng sự tồn tại của mình để đả kích mẹ anh. Chỉ cần không phải là tôi, chỉ cần anh thật sự thích, mẹ anh yêu anh, bà ấy sẽ vui vẻ chấp nhận.
- Chỉ có em, không thể có bất cứ người nào khác... – Khang Kiếm bất lực nhắc lại.
Bạch Nhạn thản nhiên cười:
- Chuyện đời khó lường, năng lực của con người là vô hạn. Cảm ơn sếp đã yêu tôi, nhưng tôi không thể chấp nhận, Đi nghỉ sớm đi, ngày mai anh còn phải đi làm đấy.
Khang Kiếm nhìn Bạch Nhạn, không nhúc nhích. Cô và anh chẳng qua chỉ cách nhau một cánh tay, anh chỉ cần đưa tay ra là có thể ôm cô vào lòng. Nhưng, anh lại cảm thấy cô xa xôi ngàn dặm.
Bạch Nhạn từ từ nằm xuống, nghiêng người đi, quay lưng về phía anh.
- Bà xã, người ta phạm tội có thể dùng pháp luật để trừng trị. Anh đã làm rất nhiều điều ác, em muốn trừng phạt thế nào cũng được... – Anh không thể mở miệng nói ra câu nhưng có thể không ly hôn được không.
Khang Kiếm chưa học tâm lý học, nhưng anh hiểu rõ tâm lý của anh không giống với người khác. Anh sợ hãi trước hôn nhân, anh không dám tin tưởng người khác, anh thận trọng bảo vệ bản thân, chỉ sợ bị tổn thương. Trạng thái tâm lý này, không thuốc nào có thể chữa được. Chỉ có thể dựa vào một người khác để thay đổi nó.
Trước đây, anh không tin rằng người này thật sự tồn tại.
Nhưng sau khi Bạch Nhạn xuất hiện, trạng thái tâm lý này của anh đã dần dần có sự thay đổi.
Anh đã có dũng khí, có ước mơ. Anh tin vào tình yêu, tin vào hôn nhân, khát khao có thể cùng Bạch Nhạn sinh ra một bé gái giống như cô.


