XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2709
- Tình trạng: Hoàn thành
Không hiểu sao cô lại đi tới trước cửa nhà hát lớn Tân Giang, theo thói quen cô ngẩng đầu lên nhìn bảng quảng cáo. Năm mới, nhà hát không chỉ chiếu mấy bộ phim bom tấn mới nhập mà buổi tối còn có biểu diễn hý khúc. Ở vị trí bắt mắt nhất là tấm poster có hình bà Bạch Mộ Mai tay cầm quạt tròn đang đứng ngắm bướm lượn trước bụi hoa, cô bèn dừng lại.

Trong tấm poster, khuôn mặt bà Bạch Mộ Mai rạng ý xuân, đầy vẻ phong tình. Dưới sự hỗ trợ của đồ trang sức, váy vóc và son phấn trang điểm, không thể nhìn ra được dấu vết của thời gian trên con người bà.

Xem ra bà vẫn sống tốt như trước đây.

Bạch Nhạn nhếch mép chua chát rồi thu ánh mắt lại, bỗng thấy một chiếc Bentley màu đen phóng đến trước thềm nhà hát. Trong bóng chiều nhập nhoạng, cửa xe mở ra, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, dáng người đã hơi phát tướng bước xuống, đưa tay đỡ một người phụ nữ yêu kiều quàng khăn lông chồn, tóc búi cao. Người phụ nữ cười yểu điệu, quấn chặt lấy người đàn ông như một cây dây leo mọc trên người ông ta.

Hai người âu yếm dìu nhau lên bậc thềm như đang ở chốn không người. Có lẽ cảm giác được điều gì đó, người phụ nữ nghiêng người và nhìn thấy Bạch Nhạn.

Bốn mắt nhìn nhau, bình thản, dửng dưng.

- Bạch tiểu thư, em nhìn gì thế? – Người đàn ông cười hỏi.

- Tôi đang ngắm cảnh mà, Tổng Giám đốc Hoàng. Buổi diễn mở màn tối mai của tôi, anh có đến cổ vũ không? – Bà Bạch Mộ Mai quay đầu lại, hỏi bằng giọng điệu thỏ thẻ tâm tình như trên sâu khấu.

- Không những tôi phải tới cổ vũ, mà còn tặng hoa để hoa chất đầy trong phòng trang điểm của em, để em trở thành một nàng tiên hoa.

- Tôi chỉ nhận hoa hồng thôi đấy nhé!

- Xin tuân lệnh người đẹp! – Giọng người đàn ông vừa mờ ám vừa hưng phấn, đầy vẻ sốt ruột, trông chờ.

Tiếng nói càng lúc càng xa, rồi bọn họ biến mất giữa những hàng cột cao vút bên cánh phải nhà hát. Đây là cảnh tượng mà Bạch Nhạn đã nhìn thấy từ nhỏ tới lớn, rất quen thuộc, không có gì là bất ngờ. Cô hà hơi thở trắng xóa ra bóng chiều rồi đi về phía trạm xe buýt.

Trên xe, điện thoại bỗng reo lên, cô lấy ra xem, mắt nhắm lại.

- Sau mười giờ tối nay mẹ có thể tranh thủ được hai tiếng, cùng uống cà phê nhé? – Bà Bạch Mộ Mai hỏi.

- Trời lạnh quá, con không muốn ra ngoài.

- Ờ, nếu con muốn xem kịch thì mẹ để cho hai tấm vé.

- Con không muốn! – Bạch Nhạn trả lời rất nhanh.

Cả hai bỗng dưng im bặt.

- Không còn chuyện gì khác thì con cúp máy đây. – Bạch Nhạn lên tiếng trước.

- Con vẫn lẻ bóng một mình à?

- Không. Con ở cùng bạn trai.

- Cũng có bạn trai rồi à? – Giọng bà Bạch Mộ Mai cao vút lên như thể rất kinh ngạc. – Cậu ta làm gì?

- Viên chức nhà nước.

- Là Khang Kiếm?

Rốt cuộc thì mẹ con vẫn hiểu nhau, chỉ trong giây lát, bà Bạch Mộ Mai đã đoán trúng.

- Vâng!

- Chẳng phải hai đứa ly hôn rồi sao?

- Ly hôn rồi vẫn có thể yêu nhau mà! – Giọng Bạch Nhạn vui vẻ.

- Con vẫn thật cố chấp, tùy con, mẹ đi diễn đây. – Bà Bạch Mộ Mai cúp điện thoại một cách không thiện cảm.

Bạch Nhạn buông điện thoại, hít thở sâu rồi cười nhạt.

Khang Kiếm uống hơi ngà ngà, hơn mười hai giờ mới về tới nhà thì Bạch Nhạn đã ngủ rồi. Anh không bật đèn, cẩn thận giở chăn ra, nằm xuống ôm lấy cô. Bạch Nhạn quay sang, rúc đầu vào gáy anh lẩm bẩm:

- Sếp ơi, chúc mừng năm mới!

- Chúc mừng năm mới, bà xã!

Khang Kiếm hôn lên má cô, cảm giác ẩm ướt khiến anh sững người.

- Bạch Nhạn?

Anh lại sờ lên gối, gối cũng ướt đẫm.

Anh ngồi bật dậy, định đi bật đèn thì cô ôm chặt anh lại:

- Đừng, em không sao. Khang Kiếm, nếu chúng ta không thể bên nhau tới già thì đừng sinh con nhé. Nếu sinh con rồi, bất luận thế nào, suốt đời chúng ta cũng không được xa rời nhau.

- Sao lại nói những lời ngốc nghếch như vậy? – Khang Kiếm nằm xuống, để đầu cô gối lên tay mình rồi kéo cô vào trước ngực – Chúng ta khổ tận cam lai, những ngày tươi đẹp mới bắt đầu, kiếp này anh còn thấy chưa đủ, anh còn muốn cả kiếp sau nữa kìa!

Bạch Nhạn nằm trong lòng anh cười khúc khích:

- Đồ tham lam.

- Nói anh nghe, hôm nay ai chọc giận em?

Sống cùng nhau đã lâu, anh rất ít khi nghe thấy cô nói những lời chán nản và ủ rũ như thế này.

Một lúc sau, Bạch Nhạn mới thấp giọng nói:

- Mẹ em.

Anh xoa lưng cô, bàn tay lần ra trước ngực cô:

- Trong lòng còn thấy buồn không?

Bạch Nhạn lắc đầu:

- Hết rồi, bây giờ em không chỉ có một mình, em có anh.

- Tiểu Nhạn, trước đây anh rất không thích Tân Giang, lúc từ tỉnh về đây, anh cảm thấy giống như bị đi đày vậy. Nhưng bây giờ, anh đã thích Tân Giang, thì ra thật sự sẽ vì một người mà yêu cả một thành phố, bất luận là sông ngòi hay dòng xe cộ. Sau này, em cũng sẽ vì anh mà dần quên đi nỗi vất vả và cô đơn trước kia. Chúng ta đương nhiên là sẽ có con, nếu là con trai, anh sẽ làm một người bố nghiêm khắc, còn em làm một người mẹ hiền từ. Nếu là con gái, anh làm một người bố hiền từ, còn em làm một người mẹ nghiêm khắc. Chúng ta sẽ yêu thương nhưng không nuông chiều các con. Chưa chắc đã thành rồng thành phượng, nhưng nhất định sẽ thành người. Được không em?

- Vâng! – Giọng cô nghẹn ngào.

Họ dính sát vào nhau, hơi thở ấm áp của cô chạm vào môi anh, anh càng xiết cô chặt hơn, hôn cô miên man.

- Tiểu Nhạn, đến Tết chúng ta cùng lên tỉnh ăn Tết nhé.

Cô gật đầu, con dâu xấu lại phải ra mắt bố mẹ chồng một lần nữa. Có điều, lần này cô chỉ được phép tiến về phía trước, không được phép lùi lại.

Prev 1 ... 220 221 222 223 224 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000469