Ngoài cửa sổ, dòng người và xe cộ không ngừng qua lại, ánh đèn của muôn ngàn ngôi nhà nối dài tít tắp tới tận chân trời. Họ ôm nhau ngủ, cùng đón chào năm mới.
Tết Dương lịch, sếp Khang phải tới các công trình để chúc Tết công nhân xây dựng đang phấn đấu thi công nơi tiền tuyến. Cuộc tụ tập bốn người của Bạch Nhạn gặp trở ngại, đến tối chỉ có Giản Đơn tới được, còn sếp Khang ở lại ăn cơm tập thể với anh em công nhân ở công trường.
Sếp Khang không phải là nhân vật chính, có đến hay không cũng chẳng sao. Mấy hôm rồi không gặp Liễu Tinh nên Giản Đơn rất hào hứng, lúc thì kể chuyện cười, lúc thì bàn chuyện thời sự nóng bỏng, rồi lại tất bật gắp thức ăn cho Liễu Tinh. Chỉ tiếc là Liễu Tinh không ủng hộ, cả buổi tối như ôm một bầu tâm sự, nếu không phải là Bạch Nhạn đứng ra tiếp chuyện thì bữa cơm này sẽ rất nhạt nhẽo.
- Cô ấy làm sao thế nhỉ? – Lúc Liễu Tinh vào nhà vệ sinh, Giản Đơn hỏi Bạch Nhạn.
- Có phải anh chọc giận Liễu Tinh rồi không? – Mắt Bạch Nhạn sáng quắc chiếu thẳng vào Giản Đơn, sao anh ta lại cư xử với Liễu Tinh như ông anh đối xử với cô em thế nhỉ, cô nhìn mà sốt ruột.
Giản Đơn gãi đầu gãi tai đầy vẻ băn khoăn:
- Anh có làm gì đâu, lúc trước gặp mặt vẫn ổn mà.
- Vậy lát nữa lúc đưa cô ấy về, anh hỏi thử xem. Cô ấy buồn mấy hôm rồi, anh nhớ quan tâm nhiều một chút. Em chợt nhớ ra là vẫn có chút việc nên đi trước đây, lần này hai người không được uống say nữa đâu đấy.
Bạch Nhạn nháy mắt trêu chọc, cảm thấy mình ở lại chỉ càng thêm hỏng việc nên quyết định chuồn nhanh. Cô đoán, Liễu Tinh nhất định có chuyện muốn nói với Giản Đơn.
Giản Đơn đỏ mặt tía tai.
Liễu Tinh từ nhà vệ sinh đi ra, không thấy Bạch Nhạn đâu nhưng cũng không hỏi gì.
Họ lại ngồi xuống ăn tiếp. Lúc ra ngoài thì phát hiện ra Bạch Nhạn đã thanh toán xong xuôi.
Tối nay Giản Đơn khá hưng phấn, như có ngàn lời muốn nói với Liễu Tinh nên không muốn chia tay sớm. Liễu Tinh chầm chầm bước men theo con đường phủ đầy tuyết trắng.
- Liễu Tinh, hôm nay anh nghe một người bạn nói, bạn gái anh đã đi Thượng Hải và vào làm cho một công ty của Pháp, hình như lương rất cao, có điều công việc vất vả. – Giản Đơn nói rất bình tĩnh.
- Cô ấy có chịu được không?
Giản Đơn cười khổ lắc đầu:
- Không biết nữa, cho dù không chịu nổi thì cô ấy cũng chẳng nói với anh.
- Anh có thể chủ động hỏi cô ấy. – Liễu Tinh có vẻ rất chán chường, mặt cúi gằm, khe khẽ thở dài.
Giản Đơn cười hề hề.
- Anh Giản Đơn. – Liễu Tinh bỗng dừng chân lại rồi quay sang nhìn anh.
Giản Đơn chớp mắt:
- Hả?
- Bạn trai em tới tìm em, anh ta muốn quay lại với em.
Tim Giản Đơn như bị vật gì đó bóp nghẹt, toàn thân cứng đờ.
- Em...trả lời thế nào? – Anh ấp úng hỏi.
Liễu Tinh cười thiểu não:
- Em...sẽ không đồng ý đâu, nếu em đồng ý, em sẽ cùng anh ta tới Thâm Quyến. Đúng như anh nói, Bạch Nhạn và sếp Khang vừa tái hợp thì may mắn cũng đến với chúng ta.
Giản Đơn đứng sững như trời trồng, miệng hết há ra rồi lại ngậm vào, đầu óc trống rỗng, lòng nặng trĩu và lạnh giá, chới với như không có điểm tựa.
- Anh không may mắn. – Giản Đơn lẩm bẩm một cách máy móc.
- Sẽ nhanh thôi mà, anh yêu cô ấy như vậy, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ cảm động vì anh. – Liễu Tinh nhìn anh xa xăm.
- Cũng có lẽ! Để anh...đưa em về. – Giản Đơn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cổ họng tắc nghẹn đến khó thở.
- Không cần đâu, em tự đi xe về. Trời lạnh lắm, anh đi đi về về lại càng lạnh, em có phải cô bé con yếu đuối đâu. – Liễu Tinh xua tay rồi chạy ra ngoài phố vẫy một chiếc taxi.
Giản Đơn thẫn thờ nhìn Liễu Tinh lên xe, chiếc xe chạy xa rồi biến mất trong ánh đèn rực rỡ của đêm đen lạnh giá.
Rất lâu sau, anh mới ôm ngực, nỗi đau của buổi tối khi chia tay với bạn gái bỗng trào dâng trong lòng. Chỉ có điều, lần này, đau hơn.
Buổi sáng tỉnh dậy, mí mắt Bạch Nhạn nháy liên hồi. Cô lấy tay dụi mấy cái. Đến lúc cô ngồi ăn sáng, mắt lại giật giật không ngừng, đến nỗi nửa bên mặt hơi rúm lại.
- Mắt em bị cái gì bay vào à? – Thấy mắt cô cứ giật mãi, Khang Kiếm nhoài người qua xem.
- Không, mí mắt sao cứ bị máy mãi. – Cô ngửa mặt lên cho Khang Kiếm xem.
Quái lại, Khang Kiếm vừa nhìn vào thì lại không máy nữa.
- Có phải tối qua em ngủ không ngon hay không, hay là trong lòng có chuyện gì? – Khang Kiếm dịu dàng thổi vào mắt cô rồi lấy đũa ăn cơm.
Hôm nay là ngày 6-1, khai mạc đại hội Hội đồng Nhân dân thường niên, bàn kế hoạch tuyển chọn lãnh đạo cho nhiệm kỳ mới và thông qua dự toán của các ban ngành. Cuộc họp diễn ra trong ngày, anh sẽ vô cùng bận rộn.
- Em ngủ ngon lắm, có lẽ do thời tiết đẹp, không có áp lực gì chăng? – Vừa dụi mắt, Bạch Nhạn vừa lẩm bẩm.
Khang Kiếm cười cười, húp hơi thứ ba hết sạch bát cháo, đứng dậy lau miệng rồi đeo cà vạt, mặc áo khoác.
- Em không lo lắng việc ứng cử chức thị trưởng xây dựng của anh đấy chứ?
- Em thèm vào lo chuyện đó, đó là việc của anh.
Sửa soạn xong xuôi, Khang Kiếm bước tới kéo Bạch Nhạn dậy rồi ôm lấy cô.
Tết Dương lịch, sếp Khang phải tới các công trình để chúc Tết công nhân xây dựng đang phấn đấu thi công nơi tiền tuyến. Cuộc tụ tập bốn người của Bạch Nhạn gặp trở ngại, đến tối chỉ có Giản Đơn tới được, còn sếp Khang ở lại ăn cơm tập thể với anh em công nhân ở công trường.
Sếp Khang không phải là nhân vật chính, có đến hay không cũng chẳng sao. Mấy hôm rồi không gặp Liễu Tinh nên Giản Đơn rất hào hứng, lúc thì kể chuyện cười, lúc thì bàn chuyện thời sự nóng bỏng, rồi lại tất bật gắp thức ăn cho Liễu Tinh. Chỉ tiếc là Liễu Tinh không ủng hộ, cả buổi tối như ôm một bầu tâm sự, nếu không phải là Bạch Nhạn đứng ra tiếp chuyện thì bữa cơm này sẽ rất nhạt nhẽo.
- Cô ấy làm sao thế nhỉ? – Lúc Liễu Tinh vào nhà vệ sinh, Giản Đơn hỏi Bạch Nhạn.
- Có phải anh chọc giận Liễu Tinh rồi không? – Mắt Bạch Nhạn sáng quắc chiếu thẳng vào Giản Đơn, sao anh ta lại cư xử với Liễu Tinh như ông anh đối xử với cô em thế nhỉ, cô nhìn mà sốt ruột.
Giản Đơn gãi đầu gãi tai đầy vẻ băn khoăn:
- Anh có làm gì đâu, lúc trước gặp mặt vẫn ổn mà.
- Vậy lát nữa lúc đưa cô ấy về, anh hỏi thử xem. Cô ấy buồn mấy hôm rồi, anh nhớ quan tâm nhiều một chút. Em chợt nhớ ra là vẫn có chút việc nên đi trước đây, lần này hai người không được uống say nữa đâu đấy.
Bạch Nhạn nháy mắt trêu chọc, cảm thấy mình ở lại chỉ càng thêm hỏng việc nên quyết định chuồn nhanh. Cô đoán, Liễu Tinh nhất định có chuyện muốn nói với Giản Đơn.
Giản Đơn đỏ mặt tía tai.
Liễu Tinh từ nhà vệ sinh đi ra, không thấy Bạch Nhạn đâu nhưng cũng không hỏi gì.
Họ lại ngồi xuống ăn tiếp. Lúc ra ngoài thì phát hiện ra Bạch Nhạn đã thanh toán xong xuôi.
Tối nay Giản Đơn khá hưng phấn, như có ngàn lời muốn nói với Liễu Tinh nên không muốn chia tay sớm. Liễu Tinh chầm chầm bước men theo con đường phủ đầy tuyết trắng.
- Liễu Tinh, hôm nay anh nghe một người bạn nói, bạn gái anh đã đi Thượng Hải và vào làm cho một công ty của Pháp, hình như lương rất cao, có điều công việc vất vả. – Giản Đơn nói rất bình tĩnh.
- Cô ấy có chịu được không?
Giản Đơn cười khổ lắc đầu:
- Không biết nữa, cho dù không chịu nổi thì cô ấy cũng chẳng nói với anh.
- Anh có thể chủ động hỏi cô ấy. – Liễu Tinh có vẻ rất chán chường, mặt cúi gằm, khe khẽ thở dài.
Giản Đơn cười hề hề.
- Anh Giản Đơn. – Liễu Tinh bỗng dừng chân lại rồi quay sang nhìn anh.
Giản Đơn chớp mắt:
- Hả?
- Bạn trai em tới tìm em, anh ta muốn quay lại với em.
Tim Giản Đơn như bị vật gì đó bóp nghẹt, toàn thân cứng đờ.
- Em...trả lời thế nào? – Anh ấp úng hỏi.
Liễu Tinh cười thiểu não:
- Em...sẽ không đồng ý đâu, nếu em đồng ý, em sẽ cùng anh ta tới Thâm Quyến. Đúng như anh nói, Bạch Nhạn và sếp Khang vừa tái hợp thì may mắn cũng đến với chúng ta.
Giản Đơn đứng sững như trời trồng, miệng hết há ra rồi lại ngậm vào, đầu óc trống rỗng, lòng nặng trĩu và lạnh giá, chới với như không có điểm tựa.
- Anh không may mắn. – Giản Đơn lẩm bẩm một cách máy móc.
- Sẽ nhanh thôi mà, anh yêu cô ấy như vậy, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ cảm động vì anh. – Liễu Tinh nhìn anh xa xăm.
- Cũng có lẽ! Để anh...đưa em về. – Giản Đơn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cổ họng tắc nghẹn đến khó thở.
- Không cần đâu, em tự đi xe về. Trời lạnh lắm, anh đi đi về về lại càng lạnh, em có phải cô bé con yếu đuối đâu. – Liễu Tinh xua tay rồi chạy ra ngoài phố vẫy một chiếc taxi.
Giản Đơn thẫn thờ nhìn Liễu Tinh lên xe, chiếc xe chạy xa rồi biến mất trong ánh đèn rực rỡ của đêm đen lạnh giá.
Rất lâu sau, anh mới ôm ngực, nỗi đau của buổi tối khi chia tay với bạn gái bỗng trào dâng trong lòng. Chỉ có điều, lần này, đau hơn.
Buổi sáng tỉnh dậy, mí mắt Bạch Nhạn nháy liên hồi. Cô lấy tay dụi mấy cái. Đến lúc cô ngồi ăn sáng, mắt lại giật giật không ngừng, đến nỗi nửa bên mặt hơi rúm lại.
- Mắt em bị cái gì bay vào à? – Thấy mắt cô cứ giật mãi, Khang Kiếm nhoài người qua xem.
- Không, mí mắt sao cứ bị máy mãi. – Cô ngửa mặt lên cho Khang Kiếm xem.
Quái lại, Khang Kiếm vừa nhìn vào thì lại không máy nữa.
- Có phải tối qua em ngủ không ngon hay không, hay là trong lòng có chuyện gì? – Khang Kiếm dịu dàng thổi vào mắt cô rồi lấy đũa ăn cơm.
Hôm nay là ngày 6-1, khai mạc đại hội Hội đồng Nhân dân thường niên, bàn kế hoạch tuyển chọn lãnh đạo cho nhiệm kỳ mới và thông qua dự toán của các ban ngành. Cuộc họp diễn ra trong ngày, anh sẽ vô cùng bận rộn.
- Em ngủ ngon lắm, có lẽ do thời tiết đẹp, không có áp lực gì chăng? – Vừa dụi mắt, Bạch Nhạn vừa lẩm bẩm.
Khang Kiếm cười cười, húp hơi thứ ba hết sạch bát cháo, đứng dậy lau miệng rồi đeo cà vạt, mặc áo khoác.
- Em không lo lắng việc ứng cử chức thị trưởng xây dựng của anh đấy chứ?
- Em thèm vào lo chuyện đó, đó là việc của anh.
Sửa soạn xong xuôi, Khang Kiếm bước tới kéo Bạch Nhạn dậy rồi ôm lấy cô.

