- Em ở đây! – Bạch Nhạn mở cửa, lên tiếng.
Bước vào nhìn thấy Bạch Nhạn, vẻ mặt căng thẳng của Lãnh Phong liền giãn ra:
- Em... vẫn ổn chứ?
Bạch Nhạn mỉm cười tươi tắn:
- Chỉ có đói quá nên đau dạ dày, còn lại đều ổn cả.
- Bạch Nhạn, em... biết Khang Kiếm xảy ra chuyện chưa?
Thị trưởng mới ra lò, mông còn chưa kịp chạm vào ghế đã bị song quy, tin tức này lan nhanh như vũ bão, trong nháy mắt đã truyền khắp đông tây nam bắc thành phố Tân Giang. Lúc ngồi khám bệnh, Lãnh Phong nghe thấy hai bệnh nhân bên ngoài hăng say bàn luận. Vừa nghe thấy tên Khang Kiếm, tai anh liền dỏng lên, điều đầu tiên anh nghĩ đến là Bạch Nhạn có chịu nổi hay không?
- Vâng. – Bạch Nhạn khẽ gật đầu.
Lãnh Phong đăm chiêu nhìn cô, kinh ngạc trước sự lãnh đạm của cô:
- Bây giờ em định thế nào?
- Chuẩn bị đi đưa cơm tù cho anh ấy chứ sao nữa, nếu anh ấy thật sự phạm pháp. – Bạch Nhạn nhíu mày với vẻ tinh nghịch.
- Bạch Nhạn – Lãnh Phong đặt tay lên vai cô – Anh ta vì một người phụ nữ khác mà nhận hối lộ, em không đáng phải làm như vậy.
- Đúng thế, anh ấy là tên khốn kiếp, trừng phạt anh ấy là đúng.
- Bạch Nhạn, anh đang nói chuyện nghiêm túc với em. – Lãnh Phong khóc dở mếu dở trước thái độ nửa đùa nửa thật của cô.
Bạch Nhạn thu nụ cười lại, ngẩng đầu lên, nghiêm nghị nói:
- Lãnh Phong, em biết anh định nói gì với em, em cũng chưa từng nói anh ấy là người đàn ông hoàn hảo. Ở một số phương diện, anh ấy thật sự khiến người ta chán ghét và kinh tởm, nhưng đó đều đã là chuyện quá khứ. Cái em cần là hiện tại và tương lai của anh ấy.
- Anh ta còn có tương lai không? Nếu thật sự phạm tội thì những năm tháng tươi đẹp nhất của anh ta sẽ phải trải qua sau song sắt. Tới khi được thả ra thì anh ta đã bốn mấy năm mươi tuổi rồi, chỉ là một lão già mà thôi. – Lãnh Phong ác cảm nghĩ, Bạch Nhạn có phải là hơi ngốc nghếch không?
- Cũng có khả năng không thật sự phạm tội. – Bạch Nhạn nói một cách lạc quan.
Lãnh Phong liếc cô:
- Em...
Anh xoa đầu cô, cô còn quá trẻ, quá ngây thơ. Ủy ban Kỷ luật và Viện Kiểm sát tỉnh đã hành động lớn như vậy, còn có thể giả được sao.
Sự si tình của cô với Khang Kiếm, cũng giống như của anh dành cho cô. Biết rõ cô yêu một người đàn ông khác nhưng vẫn không kìm chế được vẫn đem cô đặt vào trong tim, thấy cô có chỗ nào không ổn, lòng vẫn cứ đau. Cô cũng biết Khang Kiếm vì ai mà phạm tội, nhưng vẫn quyết không thay lòng.
Bọn họ là hai kẻ ngốc.
Lòng Lãnh Phong chua xót. Anh nhìn chiếc bánh mì khô khốc mà cô đang cố nuốt vào, dịu giọng nói:
- Đừng ăn nữa, anh đưa em tới tiệm Yoshinoya[1> mới mở ở đối diện cổng bệnh viện ăn món gì cho nóng.
[1> Yoshinoya: Chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh nổi tiếng của Nhật Bản
Bạch Nhạn xua tay:
- Thôi, buổi chiều còn có ca mổ, em phải đi làm.
- Bây giờ em vẫn có thể bình tĩnh đi làm sao?
- Có gì mà không thể? – Bạch Nhạn phủi vụn bánh mì trên tay rồi uống một ngụm nước thật to – Binh đến thì tướng đỡ, nước dâng thì đất chặn. Từ nhỏ tới giờ em đã quá quen với từ "bất ngờ"rồi. Càng là lúc xảy ra chuyện bất ngờ, càng là lúc phải bình tĩnh, sau đó mọi chuyện sẽ qua.
- Hy vọng em thật sự lạc quan như vậy. – Lãnh Phong than khẽ.
- Bi quan thì có thể thay đổi mọi thứ không? – Bạch Nhạn hỏi lại, ánh mắt trong veo, sắc bén.
Buổi chiều tan làm, Bạch Nhạn nhận được điện thoại của Giản Đơn. Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà ở tại khách sạn tổ chức hôn lễ của cô và Khang Kiếm trước đây.
- Mình đi cùng cậu tới đó. – Liễu Tinh chủ động đề nghị, cô đã từng gặp bà mẹ chồng cũ bị bại liệt của Bạch Nhạn, bà ta không phải là lợi hại bình thường không đâu.
- Để làm gì, cậu cho rằng bọn họ sẽ làm gì mình? – Bạch Nhạn vừa mặc áo khoác vừa lườm cô nàng một cái.
- Người ta quan tâm cậu mà. Nhạn, nếu cậu thấy buồn thì cứ khóc đi, không ai chê cười cậu đâu. Cậu đừng quan tâm đến ánh mắt của mọi người trong bệnh viện.
- Mình chẳng có gì là buồn cả, hiện tại Khang Kiếm đã chính thức bị bắt đâu, chỉ đang điều tra theo thủ tục thôi. – Bạch Nhạn nhún vai tỏ vẻ không có gì – Nhà họ là gia đình quan chức nên rất trọng thể diện, chuyện này dù đã loan đi khắp nơi thì họ cũng vẫn tự cho là mới chỉ rơi vào đầu nhà họ thôi, vì thế cậu đừng gây thêm rắc rối cho mình nữa.
Liễu Tinh không nói gì, nhưng trong lòng lại khẳng định Bạch Nhạn yêu sếp Khang thật lòng, việc gì cũng suy tính chu toàn cho anh. Khi anh gặp nạn, cô nặng nề đối mặt với mọi việc, nếu không phải là yêu, ai có thể làm được như thế?
Trên đường, gió Bắc thốc vào mặt khiến Bạch Nhạn rùng mình. Cô ngẩng đầu nhìn màn đêm, vài bông tuyết trắng đang bay lả tả. Tuyết lại rơi rồi.
Đêm nay, sếp Khang ở nơi đó, chắc là lạnh lắm!
Mắt bỗng cay cay, cô phải ra sức chớp mắt mới có thể nén lại được, rồi lại bước tiếp về phía trước trong gió tuyết.
Chiếc xe buýt dừng lại bên cạnh khách sạn, cô đội tuyết bước tới. Sau lớp cửa kính, trong khách sạn nguy nga tráng lệ, đàn ông cà vạt thẳng tắp, phụ nữ xiêm y là lượt, bên trong và bên ngoài đúng là hai mùa cách biệt.
Người gác cửa mở cửa cho Bạch Nhạn, cô vào thang máy, đi thẳng lên tầng mười.
Bước vào nhìn thấy Bạch Nhạn, vẻ mặt căng thẳng của Lãnh Phong liền giãn ra:
- Em... vẫn ổn chứ?
Bạch Nhạn mỉm cười tươi tắn:
- Chỉ có đói quá nên đau dạ dày, còn lại đều ổn cả.
- Bạch Nhạn, em... biết Khang Kiếm xảy ra chuyện chưa?
Thị trưởng mới ra lò, mông còn chưa kịp chạm vào ghế đã bị song quy, tin tức này lan nhanh như vũ bão, trong nháy mắt đã truyền khắp đông tây nam bắc thành phố Tân Giang. Lúc ngồi khám bệnh, Lãnh Phong nghe thấy hai bệnh nhân bên ngoài hăng say bàn luận. Vừa nghe thấy tên Khang Kiếm, tai anh liền dỏng lên, điều đầu tiên anh nghĩ đến là Bạch Nhạn có chịu nổi hay không?
- Vâng. – Bạch Nhạn khẽ gật đầu.
Lãnh Phong đăm chiêu nhìn cô, kinh ngạc trước sự lãnh đạm của cô:
- Bây giờ em định thế nào?
- Chuẩn bị đi đưa cơm tù cho anh ấy chứ sao nữa, nếu anh ấy thật sự phạm pháp. – Bạch Nhạn nhíu mày với vẻ tinh nghịch.
- Bạch Nhạn – Lãnh Phong đặt tay lên vai cô – Anh ta vì một người phụ nữ khác mà nhận hối lộ, em không đáng phải làm như vậy.
- Đúng thế, anh ấy là tên khốn kiếp, trừng phạt anh ấy là đúng.
- Bạch Nhạn, anh đang nói chuyện nghiêm túc với em. – Lãnh Phong khóc dở mếu dở trước thái độ nửa đùa nửa thật của cô.
Bạch Nhạn thu nụ cười lại, ngẩng đầu lên, nghiêm nghị nói:
- Lãnh Phong, em biết anh định nói gì với em, em cũng chưa từng nói anh ấy là người đàn ông hoàn hảo. Ở một số phương diện, anh ấy thật sự khiến người ta chán ghét và kinh tởm, nhưng đó đều đã là chuyện quá khứ. Cái em cần là hiện tại và tương lai của anh ấy.
- Anh ta còn có tương lai không? Nếu thật sự phạm tội thì những năm tháng tươi đẹp nhất của anh ta sẽ phải trải qua sau song sắt. Tới khi được thả ra thì anh ta đã bốn mấy năm mươi tuổi rồi, chỉ là một lão già mà thôi. – Lãnh Phong ác cảm nghĩ, Bạch Nhạn có phải là hơi ngốc nghếch không?
- Cũng có khả năng không thật sự phạm tội. – Bạch Nhạn nói một cách lạc quan.
Lãnh Phong liếc cô:
- Em...
Anh xoa đầu cô, cô còn quá trẻ, quá ngây thơ. Ủy ban Kỷ luật và Viện Kiểm sát tỉnh đã hành động lớn như vậy, còn có thể giả được sao.
Sự si tình của cô với Khang Kiếm, cũng giống như của anh dành cho cô. Biết rõ cô yêu một người đàn ông khác nhưng vẫn không kìm chế được vẫn đem cô đặt vào trong tim, thấy cô có chỗ nào không ổn, lòng vẫn cứ đau. Cô cũng biết Khang Kiếm vì ai mà phạm tội, nhưng vẫn quyết không thay lòng.
Bọn họ là hai kẻ ngốc.
Lòng Lãnh Phong chua xót. Anh nhìn chiếc bánh mì khô khốc mà cô đang cố nuốt vào, dịu giọng nói:
- Đừng ăn nữa, anh đưa em tới tiệm Yoshinoya[1> mới mở ở đối diện cổng bệnh viện ăn món gì cho nóng.
[1> Yoshinoya: Chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh nổi tiếng của Nhật Bản
Bạch Nhạn xua tay:
- Thôi, buổi chiều còn có ca mổ, em phải đi làm.
- Bây giờ em vẫn có thể bình tĩnh đi làm sao?
- Có gì mà không thể? – Bạch Nhạn phủi vụn bánh mì trên tay rồi uống một ngụm nước thật to – Binh đến thì tướng đỡ, nước dâng thì đất chặn. Từ nhỏ tới giờ em đã quá quen với từ "bất ngờ"rồi. Càng là lúc xảy ra chuyện bất ngờ, càng là lúc phải bình tĩnh, sau đó mọi chuyện sẽ qua.
- Hy vọng em thật sự lạc quan như vậy. – Lãnh Phong than khẽ.
- Bi quan thì có thể thay đổi mọi thứ không? – Bạch Nhạn hỏi lại, ánh mắt trong veo, sắc bén.
Buổi chiều tan làm, Bạch Nhạn nhận được điện thoại của Giản Đơn. Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà ở tại khách sạn tổ chức hôn lễ của cô và Khang Kiếm trước đây.
- Mình đi cùng cậu tới đó. – Liễu Tinh chủ động đề nghị, cô đã từng gặp bà mẹ chồng cũ bị bại liệt của Bạch Nhạn, bà ta không phải là lợi hại bình thường không đâu.
- Để làm gì, cậu cho rằng bọn họ sẽ làm gì mình? – Bạch Nhạn vừa mặc áo khoác vừa lườm cô nàng một cái.
- Người ta quan tâm cậu mà. Nhạn, nếu cậu thấy buồn thì cứ khóc đi, không ai chê cười cậu đâu. Cậu đừng quan tâm đến ánh mắt của mọi người trong bệnh viện.
- Mình chẳng có gì là buồn cả, hiện tại Khang Kiếm đã chính thức bị bắt đâu, chỉ đang điều tra theo thủ tục thôi. – Bạch Nhạn nhún vai tỏ vẻ không có gì – Nhà họ là gia đình quan chức nên rất trọng thể diện, chuyện này dù đã loan đi khắp nơi thì họ cũng vẫn tự cho là mới chỉ rơi vào đầu nhà họ thôi, vì thế cậu đừng gây thêm rắc rối cho mình nữa.
Liễu Tinh không nói gì, nhưng trong lòng lại khẳng định Bạch Nhạn yêu sếp Khang thật lòng, việc gì cũng suy tính chu toàn cho anh. Khi anh gặp nạn, cô nặng nề đối mặt với mọi việc, nếu không phải là yêu, ai có thể làm được như thế?
Trên đường, gió Bắc thốc vào mặt khiến Bạch Nhạn rùng mình. Cô ngẩng đầu nhìn màn đêm, vài bông tuyết trắng đang bay lả tả. Tuyết lại rơi rồi.
Đêm nay, sếp Khang ở nơi đó, chắc là lạnh lắm!
Mắt bỗng cay cay, cô phải ra sức chớp mắt mới có thể nén lại được, rồi lại bước tiếp về phía trước trong gió tuyết.
Chiếc xe buýt dừng lại bên cạnh khách sạn, cô đội tuyết bước tới. Sau lớp cửa kính, trong khách sạn nguy nga tráng lệ, đàn ông cà vạt thẳng tắp, phụ nữ xiêm y là lượt, bên trong và bên ngoài đúng là hai mùa cách biệt.
Người gác cửa mở cửa cho Bạch Nhạn, cô vào thang máy, đi thẳng lên tầng mười.

