Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2666
- Tình trạng: Hoàn thành
Đến lúc này, coi như ông Khang Vân Lâm đã thấu hiểu được thế nào là qua cầu rút ván. Mấy mối quan hệ cũ đó, hoặc là không nghe điện thoại, hoặc là ấp úng nói không có cách gì, không giúp được. Một người bạn khá thân với ông nói, bí thư Khang ơi, đây là vụ án mà sếp trên tỉnh trực tiếp theo dõi, yêu cầu rất nghiêm ngặt, chúng tôi cũng lực bất tòng tâm.

Hai ông bà thấy lòng lạnh lẽo, đoán ngay ra được gốc rễ của sự việc có liên quan đến việc tuyển chọn chức thị trưởng xây dựng, liền vội vàng tới Tân Giang, chỉ có thể đợi xem các ông bác ở Bắc Kinh có nhờ được người cao nhất của Viện Kiểm sát giúp cho hay không.

Vào khách sạn, không còn cảnh tiền hô hậu ủng như trước kia, con trai lại không rõ tình hình thế nào, hai ông bà ngồi ủ rũ nhìn nhau, không khỏi cảm thấy buồn tủi, đưa tay lau nước mắt.

- Ai thế? – Thấy ông Khang Vân Lâm đứng ngẩn ra ở cửa, bà Lý Tâm Hà cuống lên, lo sợ có chuyện gì không hay xảy ra.

- Bác Lý, là con. – Bạch Nhạn lên tiếng.

Ông Khang Vân Lâm cố nén nỗi hổ thẹn trong lòng, dịch người sang một bên để Bạch Nhạn đi vào.

- Cô đến đây làm gì? – Nhìn thấy Bạch Nhạn, bà Lý Tâm Hà lập tức trừng mắt cảnh giác, sẵn sàng đón đầu.

Bạch Nhạn mỉm cười đặt chỗ hoa quả mua trên đường lên bàn:

- Con tới thăm hai bác! Mọi người vẫn chưa ăn cơm đâu nhỉ, chúng ta cùng xuống dưới ăn.

Bà Lý Tâm Hà nhìn ông Khang Vân Lâm, ông Khang Vân Lâm cũng ngỡ ngàng như bà.

- Cô tới chế giễu chúng tôi phải không? – Chỉ có thể nghĩ được tới thế, bà Lý Tâm Hà bèn ngạo mạn hất cằm lên – Có điều cô phải thất vọng rồi. Khang Kiếm nhà chúng tôi chỉ bị điều tra theo thủ tục mà thôi, không thể có chuyện gì xảy ra được. Chỉ mấy ngày nữa nó sẽ quay lại làm việc.

Bạch Nhạn nhìn bà Lý Tâm Hà với vẻ thông cảm:

- Con không nghĩ rằng Khang Kiếm sẽ xảy ra chuyện gì. Anh ấy không ở Tân Giang nên không thể tiếp đãi hai bác, vì thế con thay mặt anh ấy.

Bà Lý Tâm Hà và ông Khang Vân Lâm đều sững người.

- Bên ngoài tuyết đang rơi nên rất lạnh, hai bác đừng ra ngoài nữa, cố gắng ở lại trong khách sạn. Chúng ta ăn trong phòng hay xuống dưới ăn ạ? – Bạch Nhạn nhìn khắp căn phòng, rất rộng rãi, thuận tiện cho xe lăn di chuyển.

- Cô đang giở trò gì? – Bà Lý Tâm Hà phòng thủ theo bản năng. Ông Khang Vân Lâm đã dần hồi phục lại lý trí, ông xiết tay vợ an ủi, bảo bà đừng lên tiếng.

Ông còn nhớ trước khi đi huyện Vân, ông đã tới gặp Bạch Nhạn. Bạch Nhạn khuyên ông đừng đi, cũng ngầm ám chỉ việc bà Bạch Mộ Mai là người như thế nào, chỉ có điều khi đó ông vẫn đang mờ mắt trước tình yêu nên không để vào tai.

Cô gái này, tấm lòng lương thiện, không giống Bạch Mộ Mai.

- Buổi chiều hai bác đã ăn đồ lót dạ nên không thấy đói. Con ngồi đi. – Ông Khang Vân Lâm kéo ghế cho Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn mỉm cười, nhanh nhẹn lấy ra hai quả táo mang vào phòng vệ sinh rửa, sau đó lấy dao gọt vỏ. Gọt xong, cô đưa cho bà Lý Tâm Hà trước.

Ngơ ngác trước hành động của cô, bà Lý Tâm Hà sững sờ nhìn Bạch Nhạn.

- Con nó đưa cho, bà mau cầm lấy đi! – Ông Khang Vân Lâm khẽ đẩy bà.

Bà nhận lấy, cầm miếng táo trong tay như phải bỏng.

- Bác Khang, chuyện của Khang Kiếm, bác đã nghĩ được cách gì chưa ạ? – Gọt táo cho ông Khang Vân Lâm xong, Bạch Nhạn mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc đi thẳng vào vấn đề.

Ông Khang Vân Lâm lắc đầu:

- Bác mới chỉ nghe ngóng bên Sở Công an tỉnh, Hoa Hưng khai rằng hắn ta đã tặng nhà, xe và tiền cho Khang Kiếm, không biết thật giả thế nào, bây giờ Viện Kiểm sát đang tìm chứng cứ và xác minh. Nói thật, bác không tin Khang Kiếm sẽ làm chuyện ngu ngốc, nhà bác không thiếu tiền, nhà và xe nó đều có.

Bạch Nhạn trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Bác trước là bí thư Sở Tư pháp, quản lý bên Ủy ban Kỷ luật và Viện Kiểm sát, có thể hỏi thăm được tình hình hiện giờ của Khang Kiếm không ạ?

Ông Khang Vân Lâm cười khổ:

- Bác bây giờ là phượng hoàng thất thời, còn không bằng một con gà, huống hồ chuyện này do đích thân chủ tịch tỉnh Lục can thiệp, ai mà chẳng lo cho cái mũ ô sa trên đầu mình.

- Chủ tịch Lục ạ?

- Chính là bố của Lục Địch Phi.

Bạch Nhạn gật đầu:

- Cái gọi là lấy chứng cớ nghĩa là thế nào ạ?

- Tức là xác minh với tất cả những người có liên quan, cũng có thể sẽ hỏi tới con đó. Kiếm Kiếm có dặn con điều gì không?

- Anh ấy bảo con nhớ rằng con là vợ cũ của anh ấy, tất cả tài sản đều là của con nên có, không liên quan gì đến anh ấy.

Ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà đưa mắt nhìn nhau, Kiếm Kiếm đang bảo vệ con bé?

- Hai đứa bây giờ... là quan hệ gì? – Không nhịn được nữa, Bà Lý Tâm Hà nêu ra nghi vấn trong lòng.

Bạch Nhạn mỉm cười nhẹ nhàng:

- Nếu con nói bọn con đang yêu nhau, bác Lý, bác có giận không?

- Nếu hai đứa yêu nhau thì đã không ly hôn. – Bà Lý Tâm Hà hổ thẹn nhíu mày, không hiểu đầu đuôi thế nào.

Bạch Nhạn chỉ cười không đáp rồi quay sang nói chuyện với ông Khang Vân Lâm thêm một lát. Biết được họ đang đợi điện thoại của mấy ông bác ở Bắc Kinh, cô bèn cáo từ, nói ngày mai sẽ tới thăm họ.

- Con bé đó đang giở trò gì thế? – Đợi cô về rồi, bà Lý Tâm Hà hỏi ông Khang Vân Lâm.

- Đừng nghĩ xấu cho người khác, Kiếm Kiếm bảo vệ con bé như vậy, chứng tỏ quan hệ giữa hai đứa nó rất tốt.

Prev 1 ... 233 234 235 236 237 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.001077
Polaroid