Ông ta báo cáo lên sếp, sếp cũng tặc lưỡi, nói hôm nay có người bên Viện Kiểm sát Tối cao ở Bắc Kinh gọi điện tới nói đỡ cho Khang Kiếm, ông Khang Vân Lâm là cựu bí thư Sở Tư pháp, trong mảng chính trị pháp luật này có rất nhiều người từng là cấp dưới của ông, làm người đừng tuyệt tình quá. Có điều sếp lớn trên tỉnh cũng đang theo dõi vụ án này, đúng là khó xử!
Sếp nói qua loa xong, lại đẩy quả bóng sang ông Lưu.
Đứng trong sân hút hết một bao thuốc, ông Lưu đứng dậy đi vào trong nhà, lòng đã quyết, không được đắc tội ai hết, án này của Khang Kiếm chắc chắn phải ngồi tù, nhưng vấn đề là tù bao nhiêu năm, không thể làm mạnh tay quá.
Khóa mở ra, Khang Kiếm đang ngồi cạnh bàn nhắm mắt nghỉ ngơi. Gần ba mươi tiếng đồng hồ không chợp mắt, nhưng vì còn trẻ nên Khang Kiếm vẫn chịu được.
- Khang Kiếm, anh thật sự không nói gì phải không? – Ông Lưu gõ vào bàn khiến Khang Kiếm mở choàng mắt ra.
- Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. – Khang Kiếm vẫn câu nói đó.
Ông Lưu cười khẩy, kéo ghế ngồi đối diện với anh:
- Anh tưởng rằng cứ giữ im lặng là chúng tôi không định được tội của anh sao?
Khang Kiếm không đáp, chỉ bình thản nhìn ông ta.
- Ngày mai chúng tôi sẽ tới Tân Giang thu thập chứng cứ, sau khi có chứng cứ giấy trắng mực đen đặt trước mặt anh, anh có thừa nhận hay không cũng chẳng quan trọng.
Khang Kiếm gật đầu.
Vẻ mặt vô cảm của anh khiến ông Lưu hơi thẹn, ông ta bỗng đứng phắt dậy:
- Tôi nói thật cho anh biết, trên đầu anh có ô dù, nhưng trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng, ít nhất anh cũng phải lao động cải tạo mười năm.
- Có phải ý ông là việc tra hỏi đã kết thúc, tối nay tôi có thể nghỉ ngơi? – Khang Kiếm nói một câu rất dài.
Ông Lưu trợn trừng mắt nhìn anh rồi bước ra khỏi phòng, không nói một lời nào.
- Cậu Cao, chuẩn bị xe, ngày mai đi Tân Giang. – Đứng trong sân, ông ta hét lên.
Ông Nghiêm Lệ mở cửa bước vào.
Sau khi đưa Khang Kiếm tới chỗ này, đáng lẽ ông có thể về, nhưng ông vẫn ở lại. Có ông chiếu cố, Khang Kiếm có thể được ăn cơm nóng, có thể có được mười phút tự do hít thở.
Khang Kiếm đứng dậy, ông Nghiêm Lệ xua tay ra hiệu cho anh ngồi xuống.
Hồi lâu sau, ông nói:
- Sau khi có chứng cứ, cháu sẽ được đưa tới trại tạm giam Tân Giang để chờ phán quyết.
- Ở trại tạm giam có được gặp người nhà không ạ?
- Không, sau khi có phán quyết, sẽ đưa cháu tới nông trường lao động cải tạo, khi đó người nhà có thể đến thăm.
Khang Kiếm không nói gì thêm, quay mặt vào bên trong, bóng tối trùm lên khuôn mặt anh.
- Cũng chẳng mấy năm đâu, nhịn một chút là qua thôi. Bác cháu hiện đang vận động trên tỉnh, có lẽ có thể tìm ra cách giải quyết. – Ông Nghiêm Lệ an ủi anh.
Vai Khang Kiếm run lên dữ dội.
***
Trên ban công căn hộ chung cư của Lục Địch Phi, Bạch Nhạn cũng đang ngắm trăng.
Ban công rất rộng, phải đến hơn mười mét vuông, đặt hai chiếc ghế dựa chạm hoa màu trắng, giống loại mà các chàng trai cô gái trong phim ảnh hay ngồi nói chuyện tình yêu trong vườn hoa. Bạch Nhạn mỉm cười, mọi cách bài trí trong nhà Lục Địch Phi đều rất mờ ám. Chính giữa phòng khách đặt một bình hoa pha lê đỏ rực, dưới ánh đèn, chiếc lọ lóng lánh khiến người ta liên tưởng tới đôi môi tươi mọng của người thiếu nữ. Còn có một chậu thiết mộc lan hình rồng uốn lượn như hai cơ thể đang quấn quít lấy nhau. Cô lén liếc mắt vào phòng ngủ rồi khẽ thở phào, cũng may ga giường là hoa văn màu xanh da trời, nhưng lại cuồn cuộn khí chất đàn ông.
Mọi ngóc ngách trong căn phòng này đều rất gợi cảm, so ra thì Bạch Nhạn cảm thấy Khang Kiếm đúng là một đồng chí tốt.
Lục Địch Phi đang nghe điện thoại, thím giúp việc theo giờ đang tất bật trong bếp, một mình cô tham quan xung quanh rồi thả bộ ra ban công.
- Cô nhóc ơi? – Nghe điện thoại xong, Lục Địch Phi ngoảnh lại, phòng khách không một bóng người.
- Em ở đây! – Bạch Nhạn trả lời. Tiểu khu này dùng hệ thống sưởi dưới sàn nên trong phòng rất ấm, lúc vào Bạch Nhạn đã cởi áo khoác ra, mặc một chiếc áo len thụng dài màu kem, bên dưới là quần legging màu tím sẫm, khi cô ngoảnh lại cười, cảm giác vô cùng rạng rỡ và thanh thoát.
Đôi mắt hẹp dài của Lục Địch Phi nheo lại, ánh mắt sẫm đi.
- Vào đây đi em, thím đã mang đồ ăn lên rồi. – Lục Địch Phi đưa tay ra, Bạch Nhạn chìa tay ra một cách thoải mái, để anh ta dẫn cô vào bàn ăn.
Là Lục Địch Phi tới đón Bạch Nhạn đến đây. Trước khi đi, cô đã mua một chậu lan quân tử. Nhìn thấy chậu cây, Lục Địch Phi cười ha hả không ngừng:
- Cô nhóc, em thấy anh giống người chăm cây bón hoa lắm sao?
- Nhưng em không thể đến tay không được! Nghĩ tới nghĩ lui, tặng cái gì cũng khó bày tỏ hết sự tôn kính của em đối với thị trưởng Lục, chỉ có chậu lan quân tử này thôi. Hoa lan đi với người quân tử, thật xứng danh.
Lục Địch Phi liếc cô rồi ghé đầu sang:
- Cô nhóc, đừng có chụp mũ cho anh. Anh không phải là quân tử, anh là tiểu nhân.
Tay nghề của thím giúp việc rất tốt, thức ăn bày la liệt một bàn. Mỗi phần không nhiều, nhưng đầy đủ hương vị, món chính là món thường ngày ở Tân Giang, cũng có thêm vài món cầu kỳ.
Sau khi thức ăn được bày biện xong xuôi, Lục Địch Phi đứng dậy, lấy một chai rượu vang trong tủ rượu.
Sếp nói qua loa xong, lại đẩy quả bóng sang ông Lưu.
Đứng trong sân hút hết một bao thuốc, ông Lưu đứng dậy đi vào trong nhà, lòng đã quyết, không được đắc tội ai hết, án này của Khang Kiếm chắc chắn phải ngồi tù, nhưng vấn đề là tù bao nhiêu năm, không thể làm mạnh tay quá.
Khóa mở ra, Khang Kiếm đang ngồi cạnh bàn nhắm mắt nghỉ ngơi. Gần ba mươi tiếng đồng hồ không chợp mắt, nhưng vì còn trẻ nên Khang Kiếm vẫn chịu được.
- Khang Kiếm, anh thật sự không nói gì phải không? – Ông Lưu gõ vào bàn khiến Khang Kiếm mở choàng mắt ra.
- Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. – Khang Kiếm vẫn câu nói đó.
Ông Lưu cười khẩy, kéo ghế ngồi đối diện với anh:
- Anh tưởng rằng cứ giữ im lặng là chúng tôi không định được tội của anh sao?
Khang Kiếm không đáp, chỉ bình thản nhìn ông ta.
- Ngày mai chúng tôi sẽ tới Tân Giang thu thập chứng cứ, sau khi có chứng cứ giấy trắng mực đen đặt trước mặt anh, anh có thừa nhận hay không cũng chẳng quan trọng.
Khang Kiếm gật đầu.
Vẻ mặt vô cảm của anh khiến ông Lưu hơi thẹn, ông ta bỗng đứng phắt dậy:
- Tôi nói thật cho anh biết, trên đầu anh có ô dù, nhưng trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng, ít nhất anh cũng phải lao động cải tạo mười năm.
- Có phải ý ông là việc tra hỏi đã kết thúc, tối nay tôi có thể nghỉ ngơi? – Khang Kiếm nói một câu rất dài.
Ông Lưu trợn trừng mắt nhìn anh rồi bước ra khỏi phòng, không nói một lời nào.
- Cậu Cao, chuẩn bị xe, ngày mai đi Tân Giang. – Đứng trong sân, ông ta hét lên.
Ông Nghiêm Lệ mở cửa bước vào.
Sau khi đưa Khang Kiếm tới chỗ này, đáng lẽ ông có thể về, nhưng ông vẫn ở lại. Có ông chiếu cố, Khang Kiếm có thể được ăn cơm nóng, có thể có được mười phút tự do hít thở.
Khang Kiếm đứng dậy, ông Nghiêm Lệ xua tay ra hiệu cho anh ngồi xuống.
Hồi lâu sau, ông nói:
- Sau khi có chứng cứ, cháu sẽ được đưa tới trại tạm giam Tân Giang để chờ phán quyết.
- Ở trại tạm giam có được gặp người nhà không ạ?
- Không, sau khi có phán quyết, sẽ đưa cháu tới nông trường lao động cải tạo, khi đó người nhà có thể đến thăm.
Khang Kiếm không nói gì thêm, quay mặt vào bên trong, bóng tối trùm lên khuôn mặt anh.
- Cũng chẳng mấy năm đâu, nhịn một chút là qua thôi. Bác cháu hiện đang vận động trên tỉnh, có lẽ có thể tìm ra cách giải quyết. – Ông Nghiêm Lệ an ủi anh.
Vai Khang Kiếm run lên dữ dội.
***
Trên ban công căn hộ chung cư của Lục Địch Phi, Bạch Nhạn cũng đang ngắm trăng.
Ban công rất rộng, phải đến hơn mười mét vuông, đặt hai chiếc ghế dựa chạm hoa màu trắng, giống loại mà các chàng trai cô gái trong phim ảnh hay ngồi nói chuyện tình yêu trong vườn hoa. Bạch Nhạn mỉm cười, mọi cách bài trí trong nhà Lục Địch Phi đều rất mờ ám. Chính giữa phòng khách đặt một bình hoa pha lê đỏ rực, dưới ánh đèn, chiếc lọ lóng lánh khiến người ta liên tưởng tới đôi môi tươi mọng của người thiếu nữ. Còn có một chậu thiết mộc lan hình rồng uốn lượn như hai cơ thể đang quấn quít lấy nhau. Cô lén liếc mắt vào phòng ngủ rồi khẽ thở phào, cũng may ga giường là hoa văn màu xanh da trời, nhưng lại cuồn cuộn khí chất đàn ông.
Mọi ngóc ngách trong căn phòng này đều rất gợi cảm, so ra thì Bạch Nhạn cảm thấy Khang Kiếm đúng là một đồng chí tốt.
Lục Địch Phi đang nghe điện thoại, thím giúp việc theo giờ đang tất bật trong bếp, một mình cô tham quan xung quanh rồi thả bộ ra ban công.
- Cô nhóc ơi? – Nghe điện thoại xong, Lục Địch Phi ngoảnh lại, phòng khách không một bóng người.
- Em ở đây! – Bạch Nhạn trả lời. Tiểu khu này dùng hệ thống sưởi dưới sàn nên trong phòng rất ấm, lúc vào Bạch Nhạn đã cởi áo khoác ra, mặc một chiếc áo len thụng dài màu kem, bên dưới là quần legging màu tím sẫm, khi cô ngoảnh lại cười, cảm giác vô cùng rạng rỡ và thanh thoát.
Đôi mắt hẹp dài của Lục Địch Phi nheo lại, ánh mắt sẫm đi.
- Vào đây đi em, thím đã mang đồ ăn lên rồi. – Lục Địch Phi đưa tay ra, Bạch Nhạn chìa tay ra một cách thoải mái, để anh ta dẫn cô vào bàn ăn.
Là Lục Địch Phi tới đón Bạch Nhạn đến đây. Trước khi đi, cô đã mua một chậu lan quân tử. Nhìn thấy chậu cây, Lục Địch Phi cười ha hả không ngừng:
- Cô nhóc, em thấy anh giống người chăm cây bón hoa lắm sao?
- Nhưng em không thể đến tay không được! Nghĩ tới nghĩ lui, tặng cái gì cũng khó bày tỏ hết sự tôn kính của em đối với thị trưởng Lục, chỉ có chậu lan quân tử này thôi. Hoa lan đi với người quân tử, thật xứng danh.
Lục Địch Phi liếc cô rồi ghé đầu sang:
- Cô nhóc, đừng có chụp mũ cho anh. Anh không phải là quân tử, anh là tiểu nhân.
Tay nghề của thím giúp việc rất tốt, thức ăn bày la liệt một bàn. Mỗi phần không nhiều, nhưng đầy đủ hương vị, món chính là món thường ngày ở Tân Giang, cũng có thêm vài món cầu kỳ.
Sau khi thức ăn được bày biện xong xuôi, Lục Địch Phi đứng dậy, lấy một chai rượu vang trong tủ rượu.

