Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2674
- Tình trạng: Hoàn thành
Bà Lý Tâm Hà định nói con bé đó cũng biết mê hoặc người khác giống mẹ nó, nhưng nhìn khuôn mặt tiều tụy của ông Khang Vân Lâm, những lời định nói ra lại nuốt vào trong.

Ra khỏi thang máy, Bạch Nhạn ngồi xuống sofa trong đại sảnh, lấy điện thoại ra tìm số máy của Lục Địch Phi rồi nhấn nút gọi.

Điện thoại vừa kết nối đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt ở phía bên kia.

- Cô nhóc, nhớ anh à? – Giọng Lục Địch Phi nghe đầy hứng khởi.

- Chúc mừng thị trưởng Lục nhé! – Bạch Nhạn cười – Có phải em chúc muộn rồi không?

- Không muộn – Lục Địch Phi hạ giọng – Người khác chỉ toàn nịnh bợ, chỉ có lời chúc mừng của cô nhóc là chân thành nhất.

- Vậy anh ra ngoài đi, em chúc mừng riêng cho anh?

- Bây giờ á? – Lục Địch Phi kinh ngạc.

- Vâng, cơm Tây, cơm Tàu tùy anh chọn, ví em đã sẵn sàng đổ máu rồi đây.

Lục Địch Phi cười sảng khoái:

- Cô nhóc, hôm nay anh phải hoàn thành vụ ra mắt này, tối mai chúng ta chúc mừng riêng. Nhưng anh không nỡ để ví tiền của em phải đổ máu, người giúp việc nhà anh nấu ăn rất ngon, đến nhà anh ăn thì thế nào?

- Được, tuân lệnh thị trưởng Lục. – Bạch Nhạn vui vẻ nhận lời, không chút ngại ngùng.

- Cô nhóc ơi, anh như đang bồng bềnh trên mây, em gọi anh một tiếng để anh xác định lại xem đây có đúng là sự thật không?

- Thị trưởng Lục, chúc anh tiền đồ xán lạn, đời đời kiếp kiếp, vạn thọ vô cương. – Bạch Nhạn nói một cách ranh mãnh.

***

Hai mươi tư tiếng, mỗi giờ mỗi phút mỗi giây, như vốc cát nắm trong bàn tay, từ từ lọt qua kẽ tay chảy xuống.

Khang Kiếm đứng bên cửa sổ, ngước nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời đêm. Anh không rõ hôm nay là ngày mùng mấy tháng Chạp, có lẽ đã sắp đến Tết ông Táo, loáng thoáng nghe thấy một vài tiếng pháo từ xa vọng lại. Đêm đông lạnh giá, bầu trời trong veo, ánh trăng vô cùng sáng tỏ.

Còn nhớ trong các bài văn hồi trung học, để thể hiện nỗi nhớ nhung, các tác giả luôn thích dùng ánh trăng để so sánh, Khang Kiếm cảm thấy đúng là một đám văn nhân không bệnh tự rên. Giờ đây, lặng lẽ đứng một mình, anh mới thật sự hiểu được, khi nỗi nhớ dâng lên như thủy triều, không thể trút bầu tâm sự, cũng chỉ có thể gửi gắm vào ánh trăng trên trời cao.

Không phải là hưng phấn, mà là sự gửi gắm trong bất lực.

Giữa đất trời bao la rộng lớn lại chỉ có một vầng trăng, dù cách xa bao nhiêu, chỉ cần ngẩng đầu lên là chúng ta có thể nhìn thấy cùng một vầng trăng.

Anh nhớ Bạch Nhạn da diết, giờ đây nhớ cô là niềm an ủi duy nhất của anh.

Hiện giờ chỉ là nghỉ ngơi tạm thời. 24 giờ qua, Khang Kiếm liên tục bị thẩm tra. Thời gian đã trôi qua bao lâu, anh thực sự không rõ.

Trước khi vào phòng, đồng hồ, điện thoại, ví tiền, thắt lưng và dây giày của anh đều đã bị tịch thu. Trước đây khi tiến hành song quy, có người không chịu nổi việc từ trên mây ngã nhào xuống dưới vực thẳm nên tinh thần suy sụp, đã từng có quan chức làm những chuyện cực đoan như nhảy lầu tự tử, dùng dao lam cắt cổ tay hay dùng thắt lưng treo cổ... Cho nên bây giờ Viện Kiểm sát áp dụng các biện pháp phòng ngừa hết sức chặt chẽ.

Khang Kiếm gọi đùa mình là người nguyên thủy, tính thời gian chỉ dựa vào mặt trăng và mặt trời. Lúc anh tới đây là buổi chiều, bây giờ là đêm ngày thứ hai. Khi những người tra hỏi anh ra ngoài ăn tối, anh có mười phút hoạt động tự do. Mười phút này, cũng phải tranh thủ hết mức.

Tra hỏi không tính đến mặt thuận tiện.

Lúc đầu Khang Kiếm định thừa nhận việc nhận nhà và xe, nhưng đột nhiên lại mọc ra việc Bạch Nhạn nhận hai triệu tệ, anh cảm thấy sự việc thật kỳ lạ. Anh tự nói với mình, phải thật bình tĩnh. Rất nhiều người sau khi mất đi tự do, luân phiên bị hành hạ bởi việc không ngủ không nghỉ, thần trí rối loạn, sẽ khai ra hết những chuyện còn chưa rõ thực hư hòng mong được giải thoát, nhưng lại không biết làm như vậy chính là đẩy mình vào biển lửa. Anh không thể như vậy, anh phải chống cự, anh chỉ cho phép mình được xa Bạch Nhạn mười ngày. Anh vẫn còn mấy chục năm nữa, phải kiếm tiền để cưng chiều Bạch Nhạn, phải cùng cô sinh con đẻ cái, phải cùng cô làm rất nhiều rất nhiều chuyện ngọt ngào, ấm áp.

Hai triệu tệ, đủ khiến anh ngồi tù mọt gông.

Anh phân tích, hai triệu tệ này, hoặc do Hoa Hưng cùng người nào đó giá họa cho anh, hoặc là Bạch Nhạn đã nhận, tức là có ẩn tình gì khác. Chuyện gì cũng cần có chứng cớ, không thể chỉ dựa vào lời tố cáo của một bên đã phán quyết bừa bãi. Khi chưa nhìn thấy chứng cứ xác thực thì không thể thừa nhận.

Nghĩ kỹ, Khang Kiếm dứt khoát không thừa nhận cả nhà và xe, từ đầu chí cuối chỉ nói đúng một câu: Các ông có đầy đủ chứng cứ rồi thì cứ định tội tôi đi, những điều khác tôi không có gì để nói.

Ông Lưu tức giận đập bàn chửi mắng. Ông ta đã hỏi cung vô số Đảng viên, mấy phần tử tham ô nhận hối lộ này, đừng tưởng trước khi vào thì tinh thần ngùn ngụt, sau khi vào đây rồi thì còn hơn cả kẻ phản bội, rối rít luôn mồm, chưa tới mười tiếng đã dễ dàng dứt điểm. Cái tên Khang Kiếm con ông cháu cha này, ông ta tưởng rằng cũng chỉ là con hổ giấy, không ngờ lại thật sự khó nhằn!

Prev 1 ... 234 235 236 237 238 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.003188
Duck hunt