Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2550
- Tình trạng: Hoàn thành
- Anh Lục dành tình cảm cho tôi như vậy, tôi cũng thấy chột dạ vì được quan tâm nhiều quá. Tôi thật sự sợ mắc nợ anh, vì tôi tự biết lượng sức, hình như tôi chẳng có thể làm gì giúp cho anh Lục. À, tháng Giêng năm sau là Đại hội Hội đồng nhân dân, bỏ phiếu bầu thị trưởng xây dựng thành phố, nếu là thành viên, tôi sẽ bỏ cho anh một phiếu, tiếc là không phải.

Đôi mắt dài hẹp của Lục Địch Phi nheo lại, trên gương mặt anh tuấn thoáng chút bối rối. Anh ta khép mắt, lắc đầu cười nhẹ:

- Nhóc à, anh thật sự càng ngày càng thích em rồi. Đúng vậy, trên đời này không có tình yêu không mục đích, người ta chỉ cần bỏ ra là liền muốn thu về. Em đừng đánh giá thấp bản thân, em có năng lực cực mạnh để giúp anh.

- Sao anh lại khẳng định tôi muốn giúp anh? Đối thủ của anh chính là sếp nhà tôi.

Bạch Nhạn ngước mắt, ánh mắt lạnh lùng.

- Bởi vì bây giờ chỉ có anh mới giúp được em. Thực ra anh chẳng có chút hứng thú nào với cái chức thị trưởng rách kia cả, anh chỉ không muốn thua Khang Kiếm. Hơn nữa... em sẽ rất vui vẻ chấp nhận lời đề nghị của anh.

Lục Địch Phi thần bí nhếch mép lên, cười khẩy, ánh mắt vô tình liếc ra ngoài cửa.

Bạch Nhạn nhìn theo ánh mắt anh ta, sững người.

Một chiếc xe hơi màu đen từ từ dừng lại trước cửa khách sạn, cửa xe mở ra, Khang Kiếm mới lúc trước nói phải xuống huyện kiểm tra, giờ lại từ trong xe bước ra, tiếp đó một người phụ nữ tóc dài cũng bước xuống xe, hai người cười nói đi vào bên trong. Cô ta chính là người tự xưng là bạn gái Khang Kiếm, đã phát biểu tuyên ngôn tình yêu trước mặt Bạch Nhạn hôm đám cưới.

- Có gì muốn hỏi không? – Lục Địch Phi dịu dàng nhìn Bạch Nhạn. – Có điều, mỗi lần chỉ được hỏi một câu, những câu khác để đến lần sau chúng ta gặp nhau sẽ trả lời.

Lục Địch Phi đợi một lúc lâu, Bạch Nhạn mới quay đầu lại, gương mặt bình lặng, ánh mắt thản nhiên:

- Hỏi cái gì, người đó tôi quen, chồng tôi mà!

Lục Địch Phi chớp mắt cười ha ha.

Lúc Lục công tử cười, khóe miệng bên trái cong lên, khóe miệng bên phải trễ xuống, cơ thịt trên má dồn thành từng mảng, để lộ ra vẻ tà khí, giống như đang quyến rũ người ta vậy, rất xấu xa.

- Cô nhóc à, em được lắm. Em biết không? Người trên quan trường sợ nhất hai điều, một là song quy [3>, hai là thị phi, hai điều này đều là chí mạng. Anh có bản lĩnh chơi thế nào cũng được, nhưng đừng để người ta bắt thóp.

[3> Song quy (hai quy định): là biện pháp chống tham nhũng đặc biệt của Trung Quốc, theo đó cơ quan giám sát trong khi điều tra vụ án có quyền yêu cầu đương sự "có mặt tại địa điểm quy định trong thời gian quy định, để giải thích, trình bày về vụ việc có liên quan".

- Anh Lục, bản lĩnh anh rất lớn sao? – Bạch Nhạn hỏi với vẻ ngưỡng mộ.

- Bản lĩnh của anh từ trước đến giờ không hề nhỏ, chắc chắn cô nhóc đã nghe không ít. – Lục Địch Phi tự phụ nhướn mày.

Bạch Nhạn nhếch khóe miệng tỏ vẻ tôn sùng, bê ly nước trái cây lên thong thả uống:

- Anh Lục, anh đúng là sinh nhầm thời, nếu sinh sớm hơn một trăm năm, hoặc là xuyên không trở về quá khứ, anh rất có thể trở thành nhân vật phong lưu như Liễu Tam Lang hay Nguyên Chấn[4>.

[4> Liễu Tam Lang, Nguyên Chấn: văn nhân nổi tiếng đời Đường của Trung Quốc.

- Nói vậy anh cũng thấy thực đáng tiếc. – Lục Địch Phi tiếp lời Bạch Nhạn, tặc lưỡi. – Vậy em thấy Khang Kiếm có đáng tiếc không?

- Tôi với anh ấy là người một nhà, không tiện bình luận, anh Lục thấy sao?

Bạch Nhạn nhẹ nhàng đá quả bóng sang.

- Thực ra Khang Kiếm cũng giống anh, có rất nhiều việc không thể tự làm chủ. Anh xấu xa bề ngoài, Khang Kiếm lại xấu xa từ trong bản chất. Cô nhóc, em không tò mò cô gái cùng xuống xe với Khang Kiếm là ai sao?

- Tôi nên tò mò sao? – Bạch Nhạn chống cằm lên, ngây thơ chớp mắt. – Nói sao đi nữa, chúng tôi còn đang vợ chồng son, con người là động vật hay thay đổi, nhưng trước mắt vẫn còn cảm giác mới lạ. Anh muốn sếp nhà tôi làm nền cho sự trong trắng của anh, anh chọn nhầm thời điểm rồi! Hơn nữa, muốn làm chuyện xấu ít nhất phải chọn lúc đêm khuya thanh vắng, như vậy mới kích thích. Hiện giờ giữa ban ngày ban mặt, làm gì có cảm xúc, con người và động vật khác nhau là ở chỗ đó. Nếu như người khác thấy mờ ám, thì hình như chúng ta còn mờ ám hơn. Anh xem, ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc du dương, chúng ta ngồi sát bên nhau như vậy, bốn mắt nhìn nhau, anh liếc mắt đưa tình, nếu lúc này vợ anh đi ngang qua nhìn thấy cảnh này sẽ nghĩ sao? Chuyện gì cũng nên nghĩ tích cực một chút, đầu óc anh trong sáng hơn chút được không?

Lục Địch Phi bị cô nói cho cứng họng, một lúc lâu không nói được lời nào. Lúc này, anh ta mới cảm thấy hình như mình đã đánh giá thấp cô gái nhỏ tuổi trước mắt. Tài không đợi tuổi, câu này quả thật là có căn cứ.

Anh ta vốn muốn đâm cô một nhát không ngờ lại bị cô hạ gục.

Tay trợ lý thị trưởng ở một thành phố trực thuộc tỉnh như Khang Kiếm, hạ cố lấy một cô y tá vô danh, không phải là bị tình yêu làm cho lú lẫn, mà là đã thận trọng lựa chọn sao? Trong đầu Lục Địch Phi hiện lên một dấu hỏi.

Prev 1 ... 30 31 32 33 34 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.001194