Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2509
- Tình trạng: Hoàn thành
Lúc này, anh thừa nhận máu huyết trong cơ thể anh đang sục sôi, nhưng tay anh cứng lại trong không trung. Anh sửng sốt phát hiện ra, trong đầu anh, trong tim anh là hình ảnh mồt người con gái khác.

- Giản Đơn? – Không thấy anh phản ứng lại, Diệp Tử hơi bối rối.

Anh cay đắng hỏi cô:

- Diệp Tử, chúng ta định làm lại từ đầu sao?

Diệp Tử tức tối quay mặt đi.

- Anh không phải Liễu Hạ Huệ, nhưng chuyện này, anh chỉ muốn làm cùng với người con gái anh yêu và yêu anh. Xin lỗi, anh rất lạc hậu.

Diệp Tử xấu hổ đỏ mặt, anh quay đầu đi, cắn chặt môi.

- Anh đưa em về. – Anh chặn mồt chiếc taxi.

Diệp Tử không nói lời nào, anh thoáng thấy mắt cô ngấn nước.

- Giản Đơn, anh thật sự đã thay lòng. – Xuống xe, Diệp Tử tì vào cửa xe, nói với anh, sau đó vẫy tay rồi xoay người bỏ đi.

Anh khẽ thở dài. Anh biết, cái xoay người này của cô, là sẽ không ngoảnh đầu lại nữa.

Lần này, tâm trạng anh rất bình tĩnh.

Về đến nhà, mẹ anh mang bánh bao bà gói ở ngoài trở về, thấy chưa no, anh bèn lấy mồt cái ăn ngấu nghiến.

- Con đó, cứ như trẻ con. – Mẹ anh lườm anh – Con xem tết nhất, con trai nhà bên trái dẫn con dâu về, con gái nhà bên phải đưa bạn trai về ăn Tết, náo nhiệt biết bao! Lúc nào con mới có thể làm cho nhà mình cũng náo nhiệt mồt chút đây?

Mồm ngậm đầy bánh bao, anh nhồm nhoàm trả lời:

- Sắp rồi ạ!

- Sắp là mấy tháng, hay là mấy năm nữa?

Anh nuốt chửng chỗ bánh bao, trầm ngâm mồt lát:

- Con sẽ tranh thủ mấy tháng để hoàn thành nhiệm vụ.

- Toàn bốc phét. – Mẹ anh đánh yêu anh mồt cái.

Bình thường anh thuê nhà ở ngoài, đến Tết mới về nhà ở. Mẹ luôn than thở ở nhà cửa lạnh lẽo, giục anh mau có bạn gái.

Anh và Diệp Tử chia tay, mẹ anh còn đau lòng hơn anh.

Về phòng, anh mở điện thoại ra xem, không có tin nhắn nào. Anh nhíu mày, gõ mấy chữ.

Đang làm gì thế?

Tin nhắn nhanh chóng được trả lời, cứ như đang đợi sẵn. Nhà có khách đến ăn cơm, đang phải tiếp.

Khách quan trọng gì thế?

Bố mẹ của vị hôn phu cũ và anh ta. – Thái đồ rất tốt, rất cầu thị.

Anh không kiên nhẫn gửi tin nhắn nữa, mồt phút mới gõ được mấy chữ. Gọi điện thoại, mồt phút nói được bao nhiêu câu.

Không nghĩ ngợi nhiều, anh bấm luôn điện thoại.

- Sao anh gọi tới? – Giọng nói rất khẽ, không biết là trốn vào đâu nghe điện thoại đây.

- Hình như em cũng không tình nguyện lắm, anh gọi tới cứu rỗi em đấy. Sao, không muốn nghe điện thoại của anh thì anh cúp nhé.

- Đâu có. – Liễu Tinh vồi la lên – Anh đợi em mồt lát.

Anh nghe thấy trong điện thoại có tiếng mồt người đàn ông:

- Tinh Tinh, sao em không ăn nữa?

- Tôi no rồi.

- Em đi đâu thế?

- Không cần anh lo.

Cửa đóng sầm lại, anh nghe thấy tiếng cô thở hắt ra:

- Được rồi, giờ thì an toàn rồi. Anh nói đi!

- Đang ở đâu?

- Trong phòng em. – Liễu Tinh cười, tâm trạng hình như rất tốt. Anh cũng cười theo:

- Tối nay anh hơi buồn, muốn tìm người nói chuyện, em nói chuyện với anh nhé?

- Ai chọc anh vậy?

- Em chứ ai, có người bạn tốt như anh đây mà vẫn còn dây dưa, lằng nhằng với vị hôn phu cũ, chẳng phải đã chọc giận anh sao?

Liễu Tinh im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng:

- Nói linh tinh.

- Chúng ta không phải là bạn sao?

- Bạn bình thường.

- Cứ là bạn là được rồi. Liễu Tinh, em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là lúc nào không?

- Ở đám cưới của Bạch Nhạn.

- Sếp Khang về hôm 28 rồi, hai người họ bây giờ thắm thiết lắm! Anh còn nhớ khi đó anh cảm thấy em rất ghê gớm, đứng chặn ở cửa, làm khó dễ đủ kiểu.

- Muốn cưới vợ đương nhiên phải cố gắng rồi!

- Không biết sau này em có lấy chồng như vậy không?

- Em á...

Họ cứ thế nói đông nói tây, nói trời nói bể đúng hai tiếng đồng hồ, tận đến lúc điện thoại phát ra tín hiệu hết pin, anh mới lưu luyến cúp máy.

Anh trèo lên giường nhưng chẳng hề thấy buồn ngủ. Nằm xuống rồi ngồi dậy; ngồi dậy rồi lại nằm xuống, cứ thế mấy lần, anh đành bật đèn lên, châm mồt điếu thuốc.

Trong làn khói trắng bảng lảng, anh phát giác mồt cách rõ ràng, cô đã chiếm cứ trái tim anh. Khi nghe cô nhắc tới vị hôn phu cũ, anh tức giận, như thể có thứ đồ mình vô cùng yêu quỷ bị người ta cướp đi mất.

Cảm giác này, đã bắt đầu manh nha từ rất lâu trước đó, nhưng chưa từng rõ rệt như ngày hôm nay.

Chết tiệt, ngựa tốt đi thằng không ngoảnh đầu, sao cô ngốc thế, đàn ông vừa quay lại cười với cô mồt cái, cô đã được voi mà muốn đòi tiên rồi sao?

Ngốc! Ngốc! Ngốc!

Anh mắng liền ba chữ ngốc, mắng xong lại thở nặng nề, không đành lòng để cô bị người khác lừa, không đành lòng để cô bị người khác bắt nạt, không đành lòng để cô lại phải thở ngắn than dài!

Thôi, anh nhắm mắt lại, mồt nụ cười trìu mến hiện lên trên khóe môi. Anh đành xả thân làm việc nghĩa, lôi cô gái ngốc này về bảo vệ vậy.

Anh thật không đành lòng nhìn cô phải chịu tổn thương.

Ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ Tết, Tiểu Ngô hùng hổ chạy sang. Sau khi Lục Địch Phi nhậm chức thị trưởng xây dựng, Tiểu Ngô chính thức vào làm việc tại văn phòng của Lục Địch Phi.

- Anh Giản Đơn, sếp Khang sẽ tới huyện Vân làm chủ tịch huyện. – Tiểu Ngô bảo anh.

Prev 1 ... 308 309 310 311 312 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000013s. Total load: 0.001434