Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2504
- Tình trạng: Hoàn thành
- Kiếm Kiếm, sao lại phại khóa cửa? Nhạn Nhạn phải uống sữa rồi. – Bà Lỷ Tâm Hà đứng bên ngoài nói.

Mồ hôi sếp Khang từ trên trán nhỏ tong tong xuống dưới, anh nghiến răng:

- Mẹ, con tới ngay đây ạ.

Bạch Nhạn bịt miệng, rúc vào trong chăn nhịn cười đến nỗi mặt mũi méo mó. Anh lườm cô, chỉ khoác cho cô mồt cái áo khoác, lệnh cho cô nằm yên trong chăn không cử đồng, sau đó vơ lấy cái áo sơ mi vẫn còn vương hơi ấm, mặc vào nhanh như chớp.

Anh trấn tĩnh lại mồt lát, soi gương xem mình có gì khác thường không rồi mới chạy ra mở cửa.

- Mở cái cửa thôi mà lâu thế, làm gì đấy? – Bà Lỷ Tâm Hà nhíu mày, nghiêm nghị nhìn anh.

- Có... có làm gì đâu ạ? – Khang Kiếm vừa lắp bắp vừa xấu hổ đưa tay sờ mũi.

- Làm bố đến nơi rồi, có chuyện gì cũng phải suy nghĩ trước sau. – Bà Lỷ Tâm Hà nói đầy ẩn ỷ rồi đưa cốc sữa cho Khang Kiếm.

Khang Kiếm nhận lấy cốc sữa rồi đi tới bên cạnh giường. Bạch Nhạn ngoan ngoãn đón lấy, uống từng ngụm nhỏ, mặt mày khổ sở.

Chiếc xe lăn của bà Lỷ Tâm Hà đậu ngoài cửa mãi không nhúc nhích.

- Mẹ ơi, muồn lắm rồi, mẹ không đi nghỉ ạ? – Khang Kiếm hỏi.

- Nhạn Nhạn lúc nào cũng bảo sữa khó uống, mẹ phải nhìn thấy nó uống hết đã. Sữa nhiều canxi, rất bổ.

Khang Kiếm bĩu môi, đành phải đứng bên cạnh mẹ.

Bà Lỷ Tâm Hà nhìn Khang Kiếm, bỗng sực nhớ ra điều gì.

- Kiếm Kiếm, từ nhỏ con ngủ đã không ngoan, nằm trên giường là quẫy đạp như cá, mẹ sợ con không cẩn thận đạp nhầm phải Bạch Nhạn! Từ tối mai con ngủ ở phòng làm việc đi.

- Mẹ này, chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, bây giờ con nằm rất ngoan. Giường to thế này, con có quẫy như cá cũng không đụng phaải Bạch Nhạn được. – Sếp Khang khóc dở mếu dở.

- Thế thì hai đứa ngủ riêng chăn ra, trời càng ngày càng lạnh, con để Nhạn Nhạn chết cóng thì không được. – Bà Lỷ Tâm Hà ngẫm nghĩ mồt lát rồi cất giọng gọi người giúp việc đem chăn tới.

Khang Kiếm thở dài.

Từ khi chung chăn gối với Bạch Nhạn, anh đã quen được cô gối đầu lên cánh tay, khẽ cúi đầu là có thể thơm lên má cô, tay đặt trên eo cô, chân quấn lấy chân. Bây giờ lại tách hai người ra, còn gọi là ngủ nữa không đây?

Bạch Nhạn ranh mãnh liếc trồm anh, lòng thầm sung sướng.

Mồt cốc sữa tươi, Bạch Nhạn uống đúng nửa tiếng.

Dưới ánh mắt giám sát nghiêm ngặt của bà Lỷ Tâm Hà, Khang Kiếm bất đắc dĩ chui vào cái chăn lạnh lẽo, ngọn lửa vừa mới dâng lên đỉnh đầu tắt ngóm thành mồt đống tro tàn dưới chân.

- Không được khóa cửa nữa, nhỡ Nhạn Nhạn muốn uống trà hay gì đó thì gọi người không tiện. – Bà Lỷ Tâm Hà khép hờ cửa lại.

Khang Kiếm ngửa mặt lên trời than thầm.

Đèn đầu giường phụt tắt, trong phòng tối đen như mực, yên ắng tới mức chỉ có hơi thở phập phồng của hai người.

- Ông xã, em rất thông cảm với anh, nhưng em cũng chẳng làm thế nào được. – Bạch Nhạn nghiêng người, khẽ khàng thổi mồt làn hơi nóng hổi vào tai anh.

- Ừ! – Khang Kiếm buồn bực gật đầu, đau lòng vuốt má bà xã.

Người ta đều nói phụ nữ sau khi mang thai sẽ xấu đi, sao bà xã anh mang thai rồi, da dẻ không những nhẵn nhụi, mịn màng hơn trước, ngực to ra, mông tròn lẳn, mà đến giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Mồt tiếng nói thỏ thẻ hay mồt cái liếc mắt là lập tức khiến tim anh ngứa ngáy như bị mèo cào.

- Mẹ cũng vì nghĩ cho em bé thôi, anh... có thể nhịn được. – Sếp Khang mím môi.

- Ông xã, anh thật tốt! – Bạch Nhạn thủ thỉ.

Mồt lát sau.

- Ông xã? – Cô lại gọi.

- Hửm? – Khang Kiếm dịch về phía cô, còn không quên ngoái ra ngoài cửa, lòng thấp thỏm.

- Vừa rồi anh còn chưa mặc quần cho em. – Hơi thở Bạch Nhạn vấn vít như hoa lan.

Đùng, máu huyết toàn thân sếp Khang dâng trào, tro tàn dưới gót chân ngay lập tức lại bừng bừng bốc cháy.

- Anh để quần lót ở đâu? Có ở dưới gối của anh không? – Giọng Bạch Nhạn rất thấp, mơ hồ không rõ, nhưng sếp Khang lại nghe rành rành từng câu từng chữ.

- Bà xã... – Trong bóng đêm, anh túm được bàn tay đang sờ mó không ngừng của cô, kéo cô vào trong chăn mình.

Hương thơm mềm mại, đến Liễu Hạ Huệ cũng phải phát điên.

- Ông xã, cửa còn mở kìa!

Bàn tay sếp Khanh đã nhanh chóng trượt từ đùi non của Bạch Nhạn xuống dưới, cô chu đáo nhắc nhở anh.

- Để anh đi khóa cửa.

- Mẹ thính tai lắm, sẽ nghe thấy đấy.

- Bà xã... – Sếp Khang gục lên gáy Bạch Nhạn, khóc không ra nước mắt.

- Ông xã, lúc ở huyện Vân, nếu buổi tối rất nhớ rất nhớ em thì anh giải quyết thế nào?

Sếp Khang ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, trong bóng đêm, mặt anh bỗng đỏ như tôm luồc.

- Con nít đừng hỏi lung tung. Đi ngủ, đi ngủ đi.... – Sếp Khang buồn bực đẩy hai bàn tay đang mò mẫm trên ngực anh ra.

- Ừm... – Bạch Nhạn lại thở dài – Ông xã, em nói thật cho anh biết, thật ra em cũng rất nhớ cà rốt đó.

- Bạch Nhạn...

Khang Kiếm nghiến răng ken két, cô nhóc này tối nay đúng là muốn xông vào chỗ nước sôi lửa bỏng mà, rõ ràng biết lòng anh đang bị thiêu đốt, còn cố tình bỏ thêm dầu vào lửa.

- Nhưng mà không thể nhớ. – Bạch Nhạn nháy mắt ma mãnh, dựa vào ngực anh, cắn vào vòm ngực rắn chắc của anh, mút mát mồt lúc rồi mới lưu luyến rời ra. – Ngủ ngon nhé, cà rốt.

Prev 1 ... 310 311 312 313 314 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000588
Old school Swatch Watches