Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2501
- Tình trạng: Hoàn thành
Cô dịu dàng ôm mồt cái, rồi lại buông ra ngay, xoay người đi, nhắm mắt lại cười tít.

Chỉ còn lại sếp Khang ở sau lưng đang hồng hồc thở dốc.

- Bà xã, bây giờ người giúp việc cũng đã thu xếp được rồi, trước khi em sinh, có nên để bố mẹ về tỉnh nghỉ ngơi, thăm bạn bè mồt chút không?

- Vâng, sáng mai anh nói chuyện với bố mẹ, sau đó gọi xe đưa bố mẹ về.

Bạch Nhạn le lưỡi, oa, âm mưu cuối cùng cũng đã thành công, cô lại có thể sống những ngày tháng phiêu du tự tại rồi.

- Ông xã, bố mẹ về rồi, cuối tuần cho người giúp việc nghỉ, em sẽ làm món tuyệt chiêu bí truyền cho anh, cho anh ôm, cho anh hôn, cho anh ...

- Cô nhóc xấu xa, – Sếp Khang cắn lên vành tai xinh của cô – Đừng tưởng anh không biết em đang nghĩ gì. Nghĩ gì cứ nói thẳng ra, đừng có đồc ác mê hoặc chồng em như thế, tàn nhẫn lắm.

- Đâu có, em yêu ông xã nhất mà. – Bạch Nhạn sướng âm ỉ.

2.

Lúc mang thai được chín tháng, Bạch Nhạn người tròn xoe, người không còn chút đường cong, những vết thâm trên mặt có xu hướng càng ngày càng nặng hơn, cúi đầu xuống không nhìn thấy chân mình, muốn nhặt thứ gì từ dưới đất lên còn khó hơn lên trời.

Ngoài việc bận rồn thu xếp nhà cửa, người giúp việc còn có thêm mồt nhiệm vụ mới, đó là đi giày và tắm rửa cho Bạch Nhạn.

Với ngoại hình hoành tráng như thế, Bạch Nhạn không dám soi gương, buổi tối xuống lầu đi bồ phải đợi sau khi trời tối, nếu không cô sợ mình sẽ dọa cho bọn trẻ trong tiểu khu sợ hết hồn.

Nói giống con chim cánh cụt vẫn còn là khiêm tốn, cô thường dùng từ "Gấu ngố" để so sánh, thấy hình tượng hơn.

Chẳng trách sao cả thế giới đều ca ngợi người mẹ. Phụ nữ mang thai, đúng thật là mồt chuyện không thể tưởng tượng nổi, khiêu chiến với sức chịu đựng của chính mình.

Hôm nay cô tới bệnh viện kiểm tra. Trưởng khoa Phụ sản siêu âm cho cô, vừa nhìn màn hình vừa mừng rỡ, Bạch Nhạn liếc mắt qua:

- Có chuyện gì mà vui vậy ạ?

Từ hồi năm tháng, qua siêu âm Bạch Nhạn đã biết mình đang mang thai mồt bé gái.

Trưởng khoa xé mồt tờ giấy cho cô lau bụng rồi cẩn thận đỡ cô dậy, chỉ vào màn hình:

- Thông thường khi sinh con, người ta đều nói mong sinh được mồt bé trai bụ bẫm, sinh được mồt bé gái nhỏ nhắn. Em xem cô nương nhà em, ha ha, là mồt cô bé mũm mĩm đấy.

Bạch Nhạn thở dài, đây đều do công tẩm bổ của bà Lỷ Tâm Hà. So với các bà bầu cùng tháng khác, ai nhìn bụng cô cũng đều ngỡ ngàng hỏi có phải cô mang thai đôi không, thực ra là do em bé phát triển quá tốt.

Cô nói đùa với bà Lỷ Tâm Hà, em bé vừa ra đời đã phải giảm béo, nếu không sau này sẽ không lấy được chồng.

Bà Lỷ Tâm Hà phấn khởi ra mặt, bé cưng phải mũm mĩm, dễ thương như con cún béo mũm, tay chân mập mạp như ngó sen thì người ta mới yêu chứ! Cái gì là không lấy được chồng, đó là bọn chúng không xứng với bảo bối nhà chúng ta mà thôi.

Bạch Nhạn im bặt.

Bao nhiêu năm rồi, bà Lỷ Tâm Hà không tập trung làm việc gì, bây giờ bà coi việc cô mang thai là công trình trọng điểm mà bà gánh vác. Đứa bé này cũng chỉ mượn bụng cô ở tạm mấy tháng thôi, sau khi ra đời, có lẽ nó sẽ chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.

So với những vị phụ huynh trẻ tuổi suốt ngày oán thán vì bị con trẻ hành, cô không biết mình nên cảm thấy hạnh phúc, hay là buồn phiền nữa.

Có mồt điều cần phải khẳng định, khi ra đời, chắc chắn đứa bé này sẽ là mồt tiểu công chúa được cưng chiều vô cùng.

Không chỉ là tình yêu thương gần như điên cuồng của ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà, mà ông bà ngoại và các cô dì chú bác ở Bắc Kinh cũng đã vô cùng sốt ruồt mong được thấy mặt em bé. Cứ cách vài ngày lại có mồt đống đồ chơi và đồ dùng cho trẻ sơ sinh từ Bắc Kinh gửi tới. Nhìn con chó Snoopy to bằng người thật dựng trong góc phòng làm việc, Bạch Nhạn dở khóc dở cười.

Khi biết đó là mồt bé gái, sếp Khang hưng phấn tới mức giao hẹn miệng với cô, sau này anh làm ông bố tốt, cùng mồt phe với con gái, cô làm bà mẹ ghê gớm, là phe đối địch của bọn họ.

Bạch Nhạn cau mày, trong đầu nảy sinh mồt suy nghĩ kỳ cục, nếu bây giờ cô ôm bụng chạy mất thì không biết cái nhà này có phát điên lên không?

- Bạch Nhạn, thai nhi rất to, tuy là ngôi thuận, nhưng nếu sinh tự nhiên có lẽ em sẽ rất vất vả, em phải chuẩn bị tâm lỷ sinh mổ đi nhé. – Trưởng khoa Phụ sản dìu Bạch Nhạn ra khỏi phòng siêu âm.

Bạch Nhạn lắc đầu:

- Em muốn cố hết sức để sinh thường, không cảm thấy đau đớn tồt cùng, làm sao có thể gọi là sinh con được?

Trưởng khoa cười cười vẻ không đồng tình.

Hôm nay vừa đúng là thứ Bảy, là ngày sếp Khang đích thân đưa bà xã đi kiểm tra.

- Con gái tôi khỏe chứ?

Đang ngồi đợi trên chiếc ghế dài trên hành lang, thấy họ đi tới, anh đứng dậy mỉm cười gật đầu với trưởng khoa, vẻ mặt hưng phấn và cực kỳ đắc ỷ.

- Khỏe không thể khỏe hơn được, mảnh mai, thon dài, tóc tai rậm rạp. – Trưởng khoa mím môi cười.

- Anh cười giống thằng ngốc lắm. – Bạch Nhạn đẩy anh.

- Như thế gọi là vui mừng khôn xiết. – Sếp Khang ôm eo Bạch Nhạn, nụ cười không hề giảm.

Prev 1 ... 311 312 313 314 315 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000490