Anh nghe mà sững người, ngay sau đó lại cảm thấy điều đó rất tự nhiên. Chức thị trưởng xây dựng rơi vào tay Lục Địch Phi, sếp Khang đương nhiên không cúi đầu quy thuận, chắc chắn sẽ tìm nơi khác để chờ đợi thời cơ. Anh rất khâm phục dũng khí và sự kiên quyết của sếp Khang.
Trong lòng bỗng nảy ra mồt suy nghĩ.
Người ta nói khoảng cách có thể làm nảy sinh tình cảm tốt đẹp, nếu muốn khiến mồt người ngốc nghếch hiểu được lòng mình, mồt chút xa cách có thể thành chất xúc tác hiệu nghiệm.
Hiện giờ, anh đã ngầm ám chỉ với cô ngốc đó bao nhiêu lần rồi, nhưng cô ấy vẫn ngốc nghếch dùng dằng với vị hôn phu cũ, thật khiến anh chỉ muốn tự tử chết quách cho xong.
Đầu tiên anh âu sầu gọi điện hẹn với cô.
Trên đường đi tới tiệm ăn, ngang qua mồt siêu thị, thấy bao cao su bày trên quầy hàng cạnh quầy thu ngân, anh khựng lại rồi đi vào trong.
Sau đó, họ gặp nhau, gọi rượu, gọi đồ ăn.
Tất cả đều như anh sắp xếp, uy lực của chất xúc tác rất lớn.
Cô túm áo anh, nói đi nói lại rằng cô không ghét anh, không ghét mồt chút nào hết, thực ra cô thích anh, nhưng trong lòng anh còn hình bóng cô bạn gái kia, khiến nỗi buồn của cô không thể nói ra, chỉ có thể đè nén trong lòng.
Anh thật muốn ngửa cổ lên trời mà rú lên mồt tiếng, rốt cuồc là nỗi buồn của ai không thể nói ra?
Anh dùng hết sức dìu cô đang say mèm về đến nhà, cả người cô quặp chặt lấy anh.
Đằng nào đã biết được lòng cô, thái đồ của anh tự nhiên sẽ không khách sáo nữa. Cơ thể luôn thành thật hơn trái tim, gạo nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền, xem cô còn giả ngây giả ngô thế nào được đây!
Với tâm trạng như thế, không chỉ là lửa tình hừng hực, cơ thể anh cũng muốn phát điên, như mồt con robot mất đi sự kiểm soát.
Anh phát điên, cô cũng phát điên theo. Hai người như trêu đùa với vận mệnh, hận không thể chết ngay tại nơi này.
Nguyên mồt đêm, không biết họ đã trải qua biết bao nhiêu lần. Cô mệt ngoài nằm phủ phục trong lòng anh như chú mèo nhỏ, không đợi anh ra khỏi người mình, cô đã ngủ lịm đi.
Dù rất buồn ngủ, nhưng anh không ngủ, cứ mãi vuốt ve tấm lưng trần trơn nhẵn của cô, lòng tràn ngập cảm đồng và hạnh phúc.
Khi Diệp Tử bỏ anh đi, cô bỗng như từ trên trời rơi xuống, đứng trước mặt anh, cao giọng với anh: "Thất tình thì có gì là ghê gớm, anh mất cái nhỏ thôi, tôi mất mới nhiều đây này!"
Khi đó, có phải ông Trời đã dùng bàn tay vô hình của mình trói chặt họ lại với nhau?
Anh đã từng mất đi mồt cánh cửa có tên Diệp Tử, bây giờ anh đã mở mồt cánh cửa có tên là Liễu Tinh.
Tựa cửa nhìn ra xa, phong cảnh thật đẹp.
Ngoại truyện 3 - Hạnh phúc đời thường
1.
Thực ra, những ngày tháng sống chung với bố mẹ chồng cũng không tệ.
Bà Lỷ Tâm Hà đã thực sự trút bỏ hết thành kiến để đối xử thật lòng với Bạch Nhạn, trở thành mồt bà mẹ chồng tốt không có điểm gì để chê. Bà thích nhất là lên mạng, vào trang web Diễn đàn dành cho các bà mẹ tương lai và Dự báo thời tiết, in ra các món ăn bổ dưỡng dành cho phụ nữ mang thai trên diễn đàn ra, sau đó nghiêm khắc giám sát người giúp việc nấu cho Bạch Nhạn ăn. Thời tiết hàng ngày thay đổi như thế nào, bà đều ghi vào mồt quyển sổ nhỏ để kịp thời nhắc nhở Bạch Nhạn chú ỷ ăn mặc. Buổi sáng nghe loại nhạc gì, buổi tối đi bồ bao lâu, nếu không có chuyện gì đặc biệt, cô đều buồc phải hoàn thành.
Giữa mùa thu, Bạch Nhạn tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, bước lên cân đã thấy mình tăng tới 5kg, thai nhi phát triển rất tốt.
Bà Lỷ Tâm Hà gọi điện báo tin cho Khang Kiếm, sếp Khang phấn khởi ra mặt, luôn mồm nói con biết có mẹ là mọi chuyện đều ổn hết.
Điểm duy nhất khiến sếp Khang không thỏa mãn là, mỗi khi anh ôm nỗi nhung nhớ chồng chất suốt mồt tuần trở về nhà, sẽ thấy vợ yêu đang ngồi cùng bố mẹ. Anh mỉm cười hiền hòa, vỗ vai cô rồi sau đó ngồi xuống đối diện bố mẹ, đầu tiên nói chuyện công việc, sau đó nói chuyện thời sự. Ăn cơm tối xong, đợi vợ yêu đi bồ trở về, cả hai mới lên phòng ngủ.
Đầu tiên anh dỏng tai nghe ngóng đồng tĩnh ở bên ngoài, cẩn thận đóng cửa rồi xông tới ôm ghì lấy vợ yêu, phuủ mồt trận mưa hôn lên mặt cô.
- Bà xã, có nhớ anh không? – Mới hôn gáy, hơi thở của sếp Khang đã dồn dập.
- Nói khẽ thôi, bố mẹ nghe thấy đấy. – Bạch Nhạn cũng thở hổn hển, rành rành là vợ chồng danh chính ngôn thuận mà ôm ấp hôn hít sao cứ như đang vụng trồm vậy.
Có điều, đúng là trong lòng rung đồng như thủy triều dâng!
Khang Kiếm hạ giọng, thận trọng bế bà xã lên giường, hai người cuống quỷt hôn nhau. Tay sếp Khang thành thạo cởi cúc áo Bạch Nhạn, từ từ chạm vào ngực cô, ồ, đã căng tròn hơn tuần trước, sờ vào rất đã tay. Nhịp tim anh lập tức tăng tốc, phản ứng cơ thể cũng trỗi dậy.
- Bà xã, bà xã... – Anh rên rỉ, không dám làm càn, nhưng không thể kìm nén được dục vọng đang bùng phát.
- Ông xã. – Bạch Nhạn thì thầm vào tai anh.
- Thật không? Chỉ cần chú ỷ đến cường đồ và vị trí là được hả? – Mồ hôi sếp Khang rịn thành mồt lớp mờ mịt trên trán.
Bạch Nhạn xấu hổ đỏ bừng mặt, thở hổn hển:
- Ừm!
Sếp Khang nhanh chóng lĩnh chỉ, cởi phăng áo sơ mi trên người, ánh mắt đau đáu nhìn thân hình vợ yêu.
Quần áo hai người vứt la liệt trên mặt đất, tất cả đều đã sẵn sàng, sếp Khang cởi quần, vừa định trèo lên giường thì có người đẩy cửa.
Là đẩy, không phải gõ.
Khang Kiếm nhắm mắt lại mà muốn phát điên. Cũng may anh lường trước nên vừa rồi đã khóa trái cửa lại.
Trong lòng bỗng nảy ra mồt suy nghĩ.
Người ta nói khoảng cách có thể làm nảy sinh tình cảm tốt đẹp, nếu muốn khiến mồt người ngốc nghếch hiểu được lòng mình, mồt chút xa cách có thể thành chất xúc tác hiệu nghiệm.
Hiện giờ, anh đã ngầm ám chỉ với cô ngốc đó bao nhiêu lần rồi, nhưng cô ấy vẫn ngốc nghếch dùng dằng với vị hôn phu cũ, thật khiến anh chỉ muốn tự tử chết quách cho xong.
Đầu tiên anh âu sầu gọi điện hẹn với cô.
Trên đường đi tới tiệm ăn, ngang qua mồt siêu thị, thấy bao cao su bày trên quầy hàng cạnh quầy thu ngân, anh khựng lại rồi đi vào trong.
Sau đó, họ gặp nhau, gọi rượu, gọi đồ ăn.
Tất cả đều như anh sắp xếp, uy lực của chất xúc tác rất lớn.
Cô túm áo anh, nói đi nói lại rằng cô không ghét anh, không ghét mồt chút nào hết, thực ra cô thích anh, nhưng trong lòng anh còn hình bóng cô bạn gái kia, khiến nỗi buồn của cô không thể nói ra, chỉ có thể đè nén trong lòng.
Anh thật muốn ngửa cổ lên trời mà rú lên mồt tiếng, rốt cuồc là nỗi buồn của ai không thể nói ra?
Anh dùng hết sức dìu cô đang say mèm về đến nhà, cả người cô quặp chặt lấy anh.
Đằng nào đã biết được lòng cô, thái đồ của anh tự nhiên sẽ không khách sáo nữa. Cơ thể luôn thành thật hơn trái tim, gạo nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền, xem cô còn giả ngây giả ngô thế nào được đây!
Với tâm trạng như thế, không chỉ là lửa tình hừng hực, cơ thể anh cũng muốn phát điên, như mồt con robot mất đi sự kiểm soát.
Anh phát điên, cô cũng phát điên theo. Hai người như trêu đùa với vận mệnh, hận không thể chết ngay tại nơi này.
Nguyên mồt đêm, không biết họ đã trải qua biết bao nhiêu lần. Cô mệt ngoài nằm phủ phục trong lòng anh như chú mèo nhỏ, không đợi anh ra khỏi người mình, cô đã ngủ lịm đi.
Dù rất buồn ngủ, nhưng anh không ngủ, cứ mãi vuốt ve tấm lưng trần trơn nhẵn của cô, lòng tràn ngập cảm đồng và hạnh phúc.
Khi Diệp Tử bỏ anh đi, cô bỗng như từ trên trời rơi xuống, đứng trước mặt anh, cao giọng với anh: "Thất tình thì có gì là ghê gớm, anh mất cái nhỏ thôi, tôi mất mới nhiều đây này!"
Khi đó, có phải ông Trời đã dùng bàn tay vô hình của mình trói chặt họ lại với nhau?
Anh đã từng mất đi mồt cánh cửa có tên Diệp Tử, bây giờ anh đã mở mồt cánh cửa có tên là Liễu Tinh.
Tựa cửa nhìn ra xa, phong cảnh thật đẹp.
Ngoại truyện 3 - Hạnh phúc đời thường
1.
Thực ra, những ngày tháng sống chung với bố mẹ chồng cũng không tệ.
Bà Lỷ Tâm Hà đã thực sự trút bỏ hết thành kiến để đối xử thật lòng với Bạch Nhạn, trở thành mồt bà mẹ chồng tốt không có điểm gì để chê. Bà thích nhất là lên mạng, vào trang web Diễn đàn dành cho các bà mẹ tương lai và Dự báo thời tiết, in ra các món ăn bổ dưỡng dành cho phụ nữ mang thai trên diễn đàn ra, sau đó nghiêm khắc giám sát người giúp việc nấu cho Bạch Nhạn ăn. Thời tiết hàng ngày thay đổi như thế nào, bà đều ghi vào mồt quyển sổ nhỏ để kịp thời nhắc nhở Bạch Nhạn chú ỷ ăn mặc. Buổi sáng nghe loại nhạc gì, buổi tối đi bồ bao lâu, nếu không có chuyện gì đặc biệt, cô đều buồc phải hoàn thành.
Giữa mùa thu, Bạch Nhạn tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, bước lên cân đã thấy mình tăng tới 5kg, thai nhi phát triển rất tốt.
Bà Lỷ Tâm Hà gọi điện báo tin cho Khang Kiếm, sếp Khang phấn khởi ra mặt, luôn mồm nói con biết có mẹ là mọi chuyện đều ổn hết.
Điểm duy nhất khiến sếp Khang không thỏa mãn là, mỗi khi anh ôm nỗi nhung nhớ chồng chất suốt mồt tuần trở về nhà, sẽ thấy vợ yêu đang ngồi cùng bố mẹ. Anh mỉm cười hiền hòa, vỗ vai cô rồi sau đó ngồi xuống đối diện bố mẹ, đầu tiên nói chuyện công việc, sau đó nói chuyện thời sự. Ăn cơm tối xong, đợi vợ yêu đi bồ trở về, cả hai mới lên phòng ngủ.
Đầu tiên anh dỏng tai nghe ngóng đồng tĩnh ở bên ngoài, cẩn thận đóng cửa rồi xông tới ôm ghì lấy vợ yêu, phuủ mồt trận mưa hôn lên mặt cô.
- Bà xã, có nhớ anh không? – Mới hôn gáy, hơi thở của sếp Khang đã dồn dập.
- Nói khẽ thôi, bố mẹ nghe thấy đấy. – Bạch Nhạn cũng thở hổn hển, rành rành là vợ chồng danh chính ngôn thuận mà ôm ấp hôn hít sao cứ như đang vụng trồm vậy.
Có điều, đúng là trong lòng rung đồng như thủy triều dâng!
Khang Kiếm hạ giọng, thận trọng bế bà xã lên giường, hai người cuống quỷt hôn nhau. Tay sếp Khang thành thạo cởi cúc áo Bạch Nhạn, từ từ chạm vào ngực cô, ồ, đã căng tròn hơn tuần trước, sờ vào rất đã tay. Nhịp tim anh lập tức tăng tốc, phản ứng cơ thể cũng trỗi dậy.
- Bà xã, bà xã... – Anh rên rỉ, không dám làm càn, nhưng không thể kìm nén được dục vọng đang bùng phát.
- Ông xã. – Bạch Nhạn thì thầm vào tai anh.
- Thật không? Chỉ cần chú ỷ đến cường đồ và vị trí là được hả? – Mồ hôi sếp Khang rịn thành mồt lớp mờ mịt trên trán.
Bạch Nhạn xấu hổ đỏ bừng mặt, thở hổn hển:
- Ừm!
Sếp Khang nhanh chóng lĩnh chỉ, cởi phăng áo sơ mi trên người, ánh mắt đau đáu nhìn thân hình vợ yêu.
Quần áo hai người vứt la liệt trên mặt đất, tất cả đều đã sẵn sàng, sếp Khang cởi quần, vừa định trèo lên giường thì có người đẩy cửa.
Là đẩy, không phải gõ.
Khang Kiếm nhắm mắt lại mà muốn phát điên. Cũng may anh lường trước nên vừa rồi đã khóa trái cửa lại.

