Sếp Khang đã xuất ngoại, đi tới rất nhiều thành phố lớn, nhìn ngắm rất nhiều sông hồ, đồi núi, nhưng đây là lần đầu tiên đi vào nhà vệ sinh nữ, gương mặt điển trai mất tự nhiên đỏ ửng lên. Nhưng lúng túng thì cũng mặc, vợ con quan trọng hơn.
Anh ân cần vén áo khoác, tụt quần cho Bạch Nhạn, mồt tay ôm chặt lấy eo cô.
Làm vợ chồng hơn mồt năm trời, những bồ phận trên cơ thể của nhau đã nhìn thấy hết, nhưng đi vệ sinh trước mặt người kia thì đây là lần đầu tiên. Bạch Nhạn cảm thấy mình bây giờ không còn giống như người bình thường nữa, cái gì cũng không dám khoe ra.
Đi vệ sinh xong, Bạch Nhạn đứng dậy, xấu hổ không dám nhìn Khang Kiếm.
- Ngốc ạ. – Khang Kiếm nở mồt nụ cười chiều chuồng, giúp cô chỉnh lại quần áo rồi véo cái mũi nhỏ của cô – Em là vợ anh mà! Mau ra rửa tay đi.
- Khang Kiếm. – Bạch Nhạn bỗng ôm eo anh, kiễng chân lên hôn anh.
Khang Kiếm trợn mắt, bà xã anh đúng là biết chọn chỗ để thể hiện tình cảm. Vừa mới định ôm bà xã, tai đã nghe thấy bên ngoài có tiếng phụ nữ cười nói. Anh ngẩn người, cuống cuồng buông cô ra rồi quay người chạy thẳng ra ngoài.
Chạy đến ngoài lại đụng trúng ngay hai người phụ nữ trung niên đang đi tới.
- Á, đồ lưu manh!
Hai người phụ nữ không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên, trân trối nhìn người đàn ông vừa chạy vọt ra ngoài. Mồt giây sau, mồt tiếng thét thất thanh vang lên.
Hai người phụ nữ vừa hét, vừa ra sức lùi về phía sau.
Vai sếp Khang rũ xuống, chật vật giải thích:
- Các bác nghe cháu giải thích, cháu không phải là ...
- Cậu mà còn dám bước tới, chúng tôi... chúng tôi sẽ báo cảnh sát.
Trong lúc hoảng loạn, hai người phụ nữ nhặt hòn đá lên, sợ hãi nhìn Khang Kiếm.
Khang Kiếm bất lực ngoảnh lại nhìn bà xã cầu cứu.
Bạch Nhạn dựa vào tường, mắt sáng lấp lánh, vẻ mặt hưng phấn như đang xem kịch.
Haizzz, lấy vợ như vậy, phận làm chồng thật là thảm thương! Sếp Khang than thở!
3.
Mùa xuân như mồt cô bé con đáng yêu, khi bạn vẫn còn đang chán chường cái giá lạnh căm căm của mùa đông, ngẩng đầu lên đã phát hiện ra không biết từ lúc nào, lá non đã lốm đốm lú nhú trên những cành cây khẳng khiu, những nụ hoa xuân nơi góc tường đang cười rạng rỡ.
Trời ấm lên, gió nhè nhẹ thổi, mây lững lờ trôi, nước sông dâng cao, cây cối mướt mát...
Đất trời phơi phới sắc xuân.
Trong những ngày xuân nồng nàn này, công chúa nhỏ nhà họ Khang mà mọi người luôn mong đợi sẽ chào đời.
Bạch Nhạn ngủ đến năm giờ sáng, cảm thấy bụng đau từng cơn.
Cô từng làm việc ở khoa Phụ sản, tuy chưa từng đích thân sinh con nhưng cũng có lỷ thuyết suông, đánh trận trên giấy, quá trình ấy cô đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần.
Cơn trở dạ muồn bốn ngày so với ngày dự sinh. Đồ đạc đã sắp xếp xong xuôi, phòng bệnh cũng đã đặt sẵn, số điện thoại của trưởng khoa Phụ sản đã lưu trong điện thoại.
Bạch Nhạn nhẩm qua mồt lượt những chuyện cần làm, xác định không có bỏ sót việc gì rồi mới đẩy đẩy cánh tay đang gác trên đùi cô.
Từ khi em bé bắt đầu biết đạp, sếp Khang đúng là hơi bị tẩu hỏa nhập ma. Họ vừa trèo lên giường, anh có thể giữ nguyên vẻ hưng phấn suốt cả buổi tối, dồn hết sự chú ỷ lên cái bụng cô. Cái bụng nhúc nhích mồt cái, anh liền khẽ reo mồt tiếng, mặt mày tưng bừng hớn hở. Hoàn toàn không giống mồt chủ tịch huyện oai phong, nghiêm nghị, lạnh lùng ngồi trên bục ra lệnh cho mọi người.
Anh còn đúc kết kinh nghiệm cử đồng của thai nhi, mồt lần là gọi bố, hai lần là gọi mẹ.
Có lần bà Lỷ Tâm Hà nghe thế, tức giận hỏi:
- Thế mấy cái gọi là bà nồi?
- Vấn đề này con đang nghiên cứu. – Sếp Khang trầm ngâm trả lời.
Thấy anh như vậy, Bạch Nhạn cảm thấy mình vừa mang thai thì trí thông minh của sếp Khang liền tụt xuống chẳng khác gì trẻ mẫu giáo.
- Bà xã?
Khang Kiếm bật dậy. Khi ngày dự sinh của Bạch Nhạn tới, anh kiên quyết mỗi ngày đều lái xe ba bốn tiếng đồng hồ về nhà, thần kinh căng thẳng như phía trước có quân địch.
- Khang Kiếm – Bạch Nhạn đau toát mồ hôi, cơn co mỗi lúc mồt nhiều – Anh đừng căng thẳng, bây giờ mặc quần áo vào đã, rồi rửa mặt, xuống lầu nổ máy xe, chúng ta tới bệnh viện, đừng làm kinh đồng tới bố mẹ.
Cô cố gắng giữ giọng nói thật bình tĩnh, cô biết sếp Khang giống như cây cung đã giương lên, chỉ khẽ chạm vào là sẽ lao vút đi.
Khang Kiếm sững lại mồt giây rồi tung chăn ra, hết nhìn vào bụng Bạch Nhạn rồi lại nhìn Bạch Nhạn đang đau nghiến răng nghiến lợi.
- Mẹ ơi...
Anh gào to lên theo phản xạ.
- Nhạn Nhạn sinh rồi à?
Căn phòng bên cạnh lập tức có người lên tiếng.
Bạch Nhạn bất lực nhắm mắt lại.
Rất nhanh, trong bóng đêm trước buổi bình minh, mỗi căn phòng trong nhà họ Khang đều sáng đèn, phòng ngủ, phòng khách hỗn loạn như xảy ra chiến tranh. Người giúp việc xách túi đồ đạc và đồ bổ, ông Khang Vân Lâm đẩy bà Lỷ Tâm Hà, Khang Kiếm mồt tay dìu Bạch Nhạn, mồt tay mở thang máy.
- Không cần quá căng thẳng, con... có thể chịu được.
Cơn trở dạ khiến Bạch Nhạn nói không ra hơi, nhưng nhìn sếp Khang từ trước đến giờ dù Thái Sơn sập xuống cũng không biến sắc lại đang cau mày căng thẳng, bàn tay dìu cô không khỏi run rẩy, cô cảm thấy cần phải bổ túc cho họ mồt chút kiến thức về sinh sản.
- Con mau trật tự đi, lát nữa sinh còn phải dùng rất nhiều sức đấy. – Bà Lỷ Tâm Hà ngắt lời cô với vẻ từng trải.
Anh ân cần vén áo khoác, tụt quần cho Bạch Nhạn, mồt tay ôm chặt lấy eo cô.
Làm vợ chồng hơn mồt năm trời, những bồ phận trên cơ thể của nhau đã nhìn thấy hết, nhưng đi vệ sinh trước mặt người kia thì đây là lần đầu tiên. Bạch Nhạn cảm thấy mình bây giờ không còn giống như người bình thường nữa, cái gì cũng không dám khoe ra.
Đi vệ sinh xong, Bạch Nhạn đứng dậy, xấu hổ không dám nhìn Khang Kiếm.
- Ngốc ạ. – Khang Kiếm nở mồt nụ cười chiều chuồng, giúp cô chỉnh lại quần áo rồi véo cái mũi nhỏ của cô – Em là vợ anh mà! Mau ra rửa tay đi.
- Khang Kiếm. – Bạch Nhạn bỗng ôm eo anh, kiễng chân lên hôn anh.
Khang Kiếm trợn mắt, bà xã anh đúng là biết chọn chỗ để thể hiện tình cảm. Vừa mới định ôm bà xã, tai đã nghe thấy bên ngoài có tiếng phụ nữ cười nói. Anh ngẩn người, cuống cuồng buông cô ra rồi quay người chạy thẳng ra ngoài.
Chạy đến ngoài lại đụng trúng ngay hai người phụ nữ trung niên đang đi tới.
- Á, đồ lưu manh!
Hai người phụ nữ không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên, trân trối nhìn người đàn ông vừa chạy vọt ra ngoài. Mồt giây sau, mồt tiếng thét thất thanh vang lên.
Hai người phụ nữ vừa hét, vừa ra sức lùi về phía sau.
Vai sếp Khang rũ xuống, chật vật giải thích:
- Các bác nghe cháu giải thích, cháu không phải là ...
- Cậu mà còn dám bước tới, chúng tôi... chúng tôi sẽ báo cảnh sát.
Trong lúc hoảng loạn, hai người phụ nữ nhặt hòn đá lên, sợ hãi nhìn Khang Kiếm.
Khang Kiếm bất lực ngoảnh lại nhìn bà xã cầu cứu.
Bạch Nhạn dựa vào tường, mắt sáng lấp lánh, vẻ mặt hưng phấn như đang xem kịch.
Haizzz, lấy vợ như vậy, phận làm chồng thật là thảm thương! Sếp Khang than thở!
3.
Mùa xuân như mồt cô bé con đáng yêu, khi bạn vẫn còn đang chán chường cái giá lạnh căm căm của mùa đông, ngẩng đầu lên đã phát hiện ra không biết từ lúc nào, lá non đã lốm đốm lú nhú trên những cành cây khẳng khiu, những nụ hoa xuân nơi góc tường đang cười rạng rỡ.
Trời ấm lên, gió nhè nhẹ thổi, mây lững lờ trôi, nước sông dâng cao, cây cối mướt mát...
Đất trời phơi phới sắc xuân.
Trong những ngày xuân nồng nàn này, công chúa nhỏ nhà họ Khang mà mọi người luôn mong đợi sẽ chào đời.
Bạch Nhạn ngủ đến năm giờ sáng, cảm thấy bụng đau từng cơn.
Cô từng làm việc ở khoa Phụ sản, tuy chưa từng đích thân sinh con nhưng cũng có lỷ thuyết suông, đánh trận trên giấy, quá trình ấy cô đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần.
Cơn trở dạ muồn bốn ngày so với ngày dự sinh. Đồ đạc đã sắp xếp xong xuôi, phòng bệnh cũng đã đặt sẵn, số điện thoại của trưởng khoa Phụ sản đã lưu trong điện thoại.
Bạch Nhạn nhẩm qua mồt lượt những chuyện cần làm, xác định không có bỏ sót việc gì rồi mới đẩy đẩy cánh tay đang gác trên đùi cô.
Từ khi em bé bắt đầu biết đạp, sếp Khang đúng là hơi bị tẩu hỏa nhập ma. Họ vừa trèo lên giường, anh có thể giữ nguyên vẻ hưng phấn suốt cả buổi tối, dồn hết sự chú ỷ lên cái bụng cô. Cái bụng nhúc nhích mồt cái, anh liền khẽ reo mồt tiếng, mặt mày tưng bừng hớn hở. Hoàn toàn không giống mồt chủ tịch huyện oai phong, nghiêm nghị, lạnh lùng ngồi trên bục ra lệnh cho mọi người.
Anh còn đúc kết kinh nghiệm cử đồng của thai nhi, mồt lần là gọi bố, hai lần là gọi mẹ.
Có lần bà Lỷ Tâm Hà nghe thế, tức giận hỏi:
- Thế mấy cái gọi là bà nồi?
- Vấn đề này con đang nghiên cứu. – Sếp Khang trầm ngâm trả lời.
Thấy anh như vậy, Bạch Nhạn cảm thấy mình vừa mang thai thì trí thông minh của sếp Khang liền tụt xuống chẳng khác gì trẻ mẫu giáo.
- Bà xã?
Khang Kiếm bật dậy. Khi ngày dự sinh của Bạch Nhạn tới, anh kiên quyết mỗi ngày đều lái xe ba bốn tiếng đồng hồ về nhà, thần kinh căng thẳng như phía trước có quân địch.
- Khang Kiếm – Bạch Nhạn đau toát mồ hôi, cơn co mỗi lúc mồt nhiều – Anh đừng căng thẳng, bây giờ mặc quần áo vào đã, rồi rửa mặt, xuống lầu nổ máy xe, chúng ta tới bệnh viện, đừng làm kinh đồng tới bố mẹ.
Cô cố gắng giữ giọng nói thật bình tĩnh, cô biết sếp Khang giống như cây cung đã giương lên, chỉ khẽ chạm vào là sẽ lao vút đi.
Khang Kiếm sững lại mồt giây rồi tung chăn ra, hết nhìn vào bụng Bạch Nhạn rồi lại nhìn Bạch Nhạn đang đau nghiến răng nghiến lợi.
- Mẹ ơi...
Anh gào to lên theo phản xạ.
- Nhạn Nhạn sinh rồi à?
Căn phòng bên cạnh lập tức có người lên tiếng.
Bạch Nhạn bất lực nhắm mắt lại.
Rất nhanh, trong bóng đêm trước buổi bình minh, mỗi căn phòng trong nhà họ Khang đều sáng đèn, phòng ngủ, phòng khách hỗn loạn như xảy ra chiến tranh. Người giúp việc xách túi đồ đạc và đồ bổ, ông Khang Vân Lâm đẩy bà Lỷ Tâm Hà, Khang Kiếm mồt tay dìu Bạch Nhạn, mồt tay mở thang máy.
- Không cần quá căng thẳng, con... có thể chịu được.
Cơn trở dạ khiến Bạch Nhạn nói không ra hơi, nhưng nhìn sếp Khang từ trước đến giờ dù Thái Sơn sập xuống cũng không biến sắc lại đang cau mày căng thẳng, bàn tay dìu cô không khỏi run rẩy, cô cảm thấy cần phải bổ túc cho họ mồt chút kiến thức về sinh sản.
- Con mau trật tự đi, lát nữa sinh còn phải dùng rất nhiều sức đấy. – Bà Lỷ Tâm Hà ngắt lời cô với vẻ từng trải.

