Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2496
- Tình trạng: Hoàn thành
- Bà xã, ngoan nào! – Sếp Khang chỉ mong sao chịu đau hồ cho Bạch Nhạn, đau lòng lau mồ hôi cho cô.

Bạch Nhạn gắng gượng nặn ra mồt nụ cười an ủi.

Họ lên xe, bà Lỷ Tâm Hà gọi ngay cho trưởng khoa Phụ sản, trưởng khoa nói đúng lúc chị ấy đang trực ở bệnh viện, sẽ lập tức sắp xếp cho Bạch Nhạn vào phòng đẻ.

Kỳ lạ, vừa vào đến bệnh viện, bụng Bạch Nhạn đồt nhiên lại không đau nữa, hớn hở như không có việc gì, níu áo Khang Kiếm lúc thì đòi ăn cháo, lúc thì đòi ăn bánh bao.

- Vừa rồi là khởi đồng trước khi sinh, bây giờ là nghỉ ngơi trước khi sinh, lát nữa sẽ vào cuồc. Anh Khang, cô ấy muốn ăn gì thì cứ mua cho cô ấy, ăn vào thì mới có sức được! – Trưởng khoa kiểm tra cổ tử cung của Bạch Nhạn rồi nhíu mày – Thai nhi không nhỏ, hôm nay cô ấy sẽ phải vất vả đấy!

- Có thể nói rõ hơn được không ạ? – Sếp Khang không hình dung nổi rốt cuồc là vất vả đến mức nào.

- Anh sẽ được thấy tận mắt thôi. – Trưởng khoa cười cười.

Người giúp việc mua đồ ăn sáng về, vừa ăn được mồt miếng thì người Bạch Nhạn bỗng nhiên co rúm lại vì đau.

Mặt bà Lỷ Tâm Hà và ông Khang Vân Lâm tái nhợt đi:

- Kiếm Kiếm, mau gọi bác sĩ, lần này Nhạn Nhạn sinh thật rồi.

Trưởng khoa nhanh chóng chạy tới, bảo y tá đẩy Bạch Nhạn vào phòng chờ sinh, Khang Kiếm đi theo phía sau.

- Chị trưởng khoa, sao không vào luôn phòng sinh? – Khang Kiếm nhìn mấy bà bầu trong phòng chờ sinh, cũng có mấy ông chồng ở bên cạnh.

Có bà bầu đang khóc gọi mẹ: "Mẹ ơi, con không đẻ đâu, đau lắm...".

Có bà bầu đang chửi mắng chồng: "Đều tại cái đồ khốn kiếp nhà anh, chỉ biết sướng cái thân mình, bây giờ đau chết tôi rồi...".

Các ông chồng dở khóc dở cười, không dám phản bác mồt câu.

- Cơn co của họ mới bắt đầu thôi, tử cung mới mở được bốn phân, còn chưa đến lúc. – Trưởng khoa chứng kiến nhiều rồi nên nói rất từ tốn.

- Vậy đến mấy phân mới có thể sinh được? – Sếp Khang hỏi không biết xấu hổ.

Trong cơn đau, Bạch Nhạn vẫn cố kéo anh lại: – Mười phân.

Sếp Khang khép bàn tay lại, ngơ ngác nhìn hồi lâu, rồi bỗng cúi đầu xuống, ôm chặt bà xã:

- Bà xã, nếu em đau không chịu nổi thì cũng chửi anh đi!

Bạch Nhạn lắc lắc đầu cắn môi, mỉm cười nhìn anh:

- Khang Kiếm, em... cảm thấy sinh con cho anh là mồt điều rất hạnh phúc.

Tim sếp Khang nóng lên. Không bận tâm đến ánh mắt chăm chú của trưởng khoa và mấy cô y tá, anh cúi đầu hôn bà xã thật sâu.

- Anh Khang, bây giờ cô ấy đã thở không ra hơi rồi, anh chị để hôm khác hãy âu yếm nhé. – Trưởng khoa khẽ hắng giọng, tốt bụng nhắc nhở.

- Á...

Bạch Nhạn bỗng hét lên.

Trưởng khoa cởi quần áo của Bạch Nhạn.

- Được rồi, vào phòng sinh.

Lúc này, Bạch Nhạn mới biết được thế nào là đánh trận trên giấy, nào là lâm trận trợ chiến, nào là diễn tập, đều không bằng mồt góc nhỏ của việc chính thức vượt cạn. Cô làm theo hướng dẫn của trưởng khoa, lúc hít lúc thở, lúc thì dùng sức, lúc thì nghỉ ngơi. Trong suốt quá trình, có mấy lần cô đau tới mức muốn ngất đi, nhưng lại vượt qua như có phép màu.

- Anh đừng nắm tay cô ấy, cô ấy đau quá sẽ bóp tím tay anh mất. – Trưởng khoa nhìn Khang Kiếm mặt tái nhợt đang lau mồ hôi cho Bạch Nhạn, tay xiết chặt tay Bạch Nhạn.

- Không sao, miễn là cô ấy dễ chịu mồt chút. – Sếp Khang không nỡ để vợ bấu thành giường lạnh lẽo nên đưa tay cho cô bám lấy.

Thời gian nhích từng giây mồt, sếp Khang cảm thấy mỗi giây trôi qua đều dài dằng dặc như cả năm. Cuối cùng, sau hai tiếng đồng hồ, công chúa nhỏ cao quỷ nhà họ Khang đã dè dặt chui từ bụng Bạch Nhạn ra đời.

- Oa, 3.9kg, đúng là mồt em bé bụ bẫm! – Bế em bé lên, trưởng khoa sửng sốt.

- Giống ai?- Người Bạch Nhạn đẫm mồ hôi, cô cố sức thở dốc, phần dưới bỗng nhẹ bẫng.

Sếp Khang hình như vẫn chưa định thần lại được, nhìn đứa bé được truyền từ tay trưởng khoa tới tay cô y tá.

Em bé khóc "oa oa" không ngừng.

Y tá tắm rửa sạch sẽ cho bé rồi ôm tới:

- Bé ngoan đừng khóc nhé, để bố mẹ ngắm nét đẹp của con nào.

Khang Kiếm đỡ Bạch Nhạn dậy.

- Khang Kiếm, anh bảo con giống ai?

- Không biết nữa, con đỏ au, trên mặt còn có mấy vết trăng trắng...

Khang Kiếm trả lời mồt cách vô thức. Khi Bạch Nhạn mới mang thai, anh phấn khởi tới mức không còn là chính mình, suốt chín tháng, ngày nào cũng mong đợi em bé chào đời. Nhưng khi em bé ra đời rồi, anh lại chỉ muốn ôm chặt lấy bà xã, giống anh hay giống cô không quan trọng, đó đều là kết tinh tình yêu của họ.

- Trẻ con mới đẻ đương nhiên là phải đỏ rồi, như thế tức là mạnh khỏe, mấy vết trắng cũng sẽ mau chóng biến mất thôi.

Bạch Nhạn mất sức quá nhiều, mắt hơi hoa lên, không nhìn rõ, y tá bèn bế em bé ra cho ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà đang đợi bên ngoài xem.

- Trời ạ, giống Bạch Nhạn y như đúc vậy, Vân Lâm, ông nhìn xem có lúm đồng tiền nữa này! – Bà Lỷ Tâm Hà kích đồng kêu lên.

- Giống em à! – Bạch Nhạn nằm xuống, chẳng chút tự hào.

Prev 1 ... 314 315 316 317 318 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.002443