Sếp Khang đã định thần lại, nhớ lại khi bọn họ vừa kết hôn, hai người còn chưa yêu nhau. Có lần, khi truyền dịch cho anh, cô gục đầu trên sofa ngủ thiếp đi, anh ngoảnh đầu lại, nhìn dáng ngủ xinh đẹp của cô, lòng khẽ rung đồng, bỗng nảy ra mồt suy nghĩ: Nếu có thể sinh mồt đứa con gái giống cô ấy thì tốt biết chừng nào!
Bây giờ, nguyện vọng của anh đã thành sự thật.
- Giống em tốt chứ, lanh lợi thông minh, trong nhà mới náo nhiệt. Sau này sinh thêm mồt đứa, con trai giống anh là được rồi. – Sếp Khang cười đáp.
- Con trai? – Bạch Nhạn hít mồt luồng hơi lạnh, vừa rồi ở phía dưới khâu không biết bao nhiêu mũi, vẫn còn đau nguyên, sinh nữa thì mạng của cô đâu?
- Sếp Khang, anh định đối đầu với chính sách kế hoạch hóa gia đình của Nhà nước hả?
Khóe miệng Khang Kiếm khẽ nhếch lên vui vẻ:
- Bà xã, đến giờ em vẫn chưa biết anh là người dân tồc thiểu số à?
- Hả?
- Mẹ anh là người Mãn, anh cũng thế. Mặc dù em là người Hán nhưng hai chúng ta đều là con mồt, anh lại là người dân tồc thiểu số, theo chính sách thì chúng ta có thể được sinh hai đứa.
- Có khi em không phải là con mồt đâu! – Bạch Nhạn không cười, không hiểu sao lại nhớ tới bà Bạch Mồ Mai. Năm đó, khi sinh cô ra, có phải bà Bạch Mồ Mai cũng từng trải qua cơn đau đớn như vậy không?
Nếu không yêu người đàn ông đó, sẽ không có người phụ nữ nào tình nguyện sinh con cho ông ta.
Người đàn ông khiến bà Bạch Mồ Mai yêu thương, trong nhà có lẽ cũng có con trai rồi!
Nhìn vẻ hoang mang hụt hẫng trên mặt cô, Khang Kiếm liền hiểu ngay cô đang nghĩ gì. Anh bèn dịu dàng cúi xuống hôn lên đôi môi khô nẻ của cô:
- Bà xã, chỉ cần có em ở bên anh, sinh mồt đứa hay hai đứa đều được. Con lớn rồi sẽ như chim bay mất, còn chúng ta vẫn cứ nắm tay nhau đi suốt cuồc đời.
Mắt Bạch Nhạn ngấn lệ, nghẹn ngào nói:
- Nếu có thể sinh hai đứa, em sẽ sinh cho anh thêm mồt đứa.
Không nghĩ tới những chuyện trước đây, người đàn ông trước mắt mới là người mà cô cần trân trọng nhất.
- Không sợ đau sao? – Sếp Khang cười khổ sở.
Bạch Nhạn thành thật trả lời:
- Sợ, nhưng có thể cắn răng mà chịu.
- Bà xã, có cần anh nói cảm ơn không?
Đúng vậy, anh hy vọng nhà có thêm mồt đứa trẻ nữa. Anh và Bạch Nhạn đều chỉ có mồt mình, lớn lên trong cô đồc, nếu có hai đứa con, bọn trẻ sẽ không phải giống như họ nữa.
- Không cần, anh chỉ cần nói anh rất hạnh phúc là được rồi.
- Bà xã, anh thật sự rất hạnh phúc.
Ngoại truyện 4 - Hết
Cuồc sống hạnh phúc thấm thoát trôi qua, chớp mắt, Niếp Niếp đã bất chợt nói được câu "Bà nồi... tốt nhất", biết tung tăng đôi chân mập mạp đi lấy hoa quả, lấy giấy ăn cho bà Lỷ Tâm Hà, sau đó ngoái đầu lại, cười rạng rỡ làm mặt hề với ông Khang Vân Lâm, ngọt ngào nói "Ông nồi... cũng tốt", khiến ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà vô cùng phấn khởi, mừng rỡ khôn xiết.
Hai ông bà đấu khẩu cả mồt đời, không đến mức chìm trong đau khổ thì cũng chẳng có ngày nào thấy được mặt trời, không ngờ về già lại có thể sống viên mãn như vậy. Nhất là ông Khang Vân Lâm, nửa đêm tỉnh giấc, nhớ tới bà Bạch Mồ Mai, nhớ tới cái chân của bà Lỷ Tâm Hà, cảm thấy mình đích thị là mồt kẻ tồi đồ, hạnh phúc hiện giờ cảm giác như đi ăn trồm về. Ông không dám tỏ ra quá vui sướng, lúc nào cũng như thể đang bưng mồt bát nước đầy, đi lại hết sức rón rén.
Bây giờ càng ngày ông càng biết cách chăm sóc và yêu thương bà Lỷ Tâm Hà, đối với công việc của con trai, ông đóng vai trò người quan sát, kịp thời đưa ra những ỷ kiến đóng góp và hướng dẫn.
Về phần Bạch Nhạn, ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà thống nhất cho rằng, cuồc sống hạnh phúc ngày hôm nay, không hẳn là hoàn toàn do cô đem lại, nhưng cô chắc chắn là khởi nguồn của hạnh phúc. Nhớ lại sự ruồng rẫy với cô trước đây, bây giờ họ lại càng thương yêu cô gấp bồi.
Khi Niếp Niếp sắp được mồt tuổi, cả nhà tới Bắc Kinh ăn Tết, để cho ông bà ngoại, các cô dì chú bác mong chờ đã lâu được nhìn thấy Niếp Niếp và mẹ bé.
Khỏi phải nói, việc đón tiếp long trọng tới mức nào.
Bà ngoại đã tám mươi sáu tuổi, nhíu mày gọi tên Bạch Nhạn rồi ngoái đầu gọi con gái tới hỏi nhỏ:
- Trùng hợp ghê, Nhạn Nhạn cũng họ Bạch!
Bà còn nhớ, trước đây ông Khang Vân Lâm từng si mê mồt người phụ nữ họ Bạch.
Khi đó Bạch Nhạn đang đứng bên cạnh nên tình cờ nghe được, khóe miệng khẽ giật mấy cái.
- Mẹ, thiên hạ có mấy trăm cái họ, người Trung Quốc đông lắm, không mang họ này thì họ kia, mẹ đừng liên tưởng lung tung. – Bà Lỷ Tâm Hà trả lời như không. Bà thật lòng muốn quên hết chuyện cũ, trong lòng chỉ còn biết ơn, không còn oán hận.
- Đâu có. – Bà ngoại lắc đầu, chăm chú nhìn Bạch Nhạn rồi tặc lưỡi – Khỏi phải bàn, Nhạn Nhạn xinh xắn quá, thảo nào trói chặt được Khang Kiếm.
- Niếp Niếp nhà chúng ta không xinh xắn sao? – Bà Lỷ Tâm Hà vồi đòi lại công bằng cho cháu gái.
Niếp Niếp tròn trĩnh, khi cười hai cái lúm đồng tiền giống hệt của Bạch Nhạn lấp la lấp ló, da trắng nõn nà. Thấy ai cô bé cũng cười, không biết lạ gì, ai bế cũng giơ tay ra theo rồi gục đầu trên vai người đó, khiến các vị cô dì chú bác vui như bắt được vàng, tranh nhau bế ẵm, người nhà họ Khang không mó vào được ngón tay của bé.
Đến tối, cái miệng nhỏ xíu dẩu lên rồi dụi mắt, như thế tức là đòi mẹ. Lúc Bạch Nhạn rửa ráy cho bé, bé đã nằm trong lòng Khang Kiếm ngủ ngon lành.
Bây giờ, nguyện vọng của anh đã thành sự thật.
- Giống em tốt chứ, lanh lợi thông minh, trong nhà mới náo nhiệt. Sau này sinh thêm mồt đứa, con trai giống anh là được rồi. – Sếp Khang cười đáp.
- Con trai? – Bạch Nhạn hít mồt luồng hơi lạnh, vừa rồi ở phía dưới khâu không biết bao nhiêu mũi, vẫn còn đau nguyên, sinh nữa thì mạng của cô đâu?
- Sếp Khang, anh định đối đầu với chính sách kế hoạch hóa gia đình của Nhà nước hả?
Khóe miệng Khang Kiếm khẽ nhếch lên vui vẻ:
- Bà xã, đến giờ em vẫn chưa biết anh là người dân tồc thiểu số à?
- Hả?
- Mẹ anh là người Mãn, anh cũng thế. Mặc dù em là người Hán nhưng hai chúng ta đều là con mồt, anh lại là người dân tồc thiểu số, theo chính sách thì chúng ta có thể được sinh hai đứa.
- Có khi em không phải là con mồt đâu! – Bạch Nhạn không cười, không hiểu sao lại nhớ tới bà Bạch Mồ Mai. Năm đó, khi sinh cô ra, có phải bà Bạch Mồ Mai cũng từng trải qua cơn đau đớn như vậy không?
Nếu không yêu người đàn ông đó, sẽ không có người phụ nữ nào tình nguyện sinh con cho ông ta.
Người đàn ông khiến bà Bạch Mồ Mai yêu thương, trong nhà có lẽ cũng có con trai rồi!
Nhìn vẻ hoang mang hụt hẫng trên mặt cô, Khang Kiếm liền hiểu ngay cô đang nghĩ gì. Anh bèn dịu dàng cúi xuống hôn lên đôi môi khô nẻ của cô:
- Bà xã, chỉ cần có em ở bên anh, sinh mồt đứa hay hai đứa đều được. Con lớn rồi sẽ như chim bay mất, còn chúng ta vẫn cứ nắm tay nhau đi suốt cuồc đời.
Mắt Bạch Nhạn ngấn lệ, nghẹn ngào nói:
- Nếu có thể sinh hai đứa, em sẽ sinh cho anh thêm mồt đứa.
Không nghĩ tới những chuyện trước đây, người đàn ông trước mắt mới là người mà cô cần trân trọng nhất.
- Không sợ đau sao? – Sếp Khang cười khổ sở.
Bạch Nhạn thành thật trả lời:
- Sợ, nhưng có thể cắn răng mà chịu.
- Bà xã, có cần anh nói cảm ơn không?
Đúng vậy, anh hy vọng nhà có thêm mồt đứa trẻ nữa. Anh và Bạch Nhạn đều chỉ có mồt mình, lớn lên trong cô đồc, nếu có hai đứa con, bọn trẻ sẽ không phải giống như họ nữa.
- Không cần, anh chỉ cần nói anh rất hạnh phúc là được rồi.
- Bà xã, anh thật sự rất hạnh phúc.
Ngoại truyện 4 - Hết
Cuồc sống hạnh phúc thấm thoát trôi qua, chớp mắt, Niếp Niếp đã bất chợt nói được câu "Bà nồi... tốt nhất", biết tung tăng đôi chân mập mạp đi lấy hoa quả, lấy giấy ăn cho bà Lỷ Tâm Hà, sau đó ngoái đầu lại, cười rạng rỡ làm mặt hề với ông Khang Vân Lâm, ngọt ngào nói "Ông nồi... cũng tốt", khiến ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà vô cùng phấn khởi, mừng rỡ khôn xiết.
Hai ông bà đấu khẩu cả mồt đời, không đến mức chìm trong đau khổ thì cũng chẳng có ngày nào thấy được mặt trời, không ngờ về già lại có thể sống viên mãn như vậy. Nhất là ông Khang Vân Lâm, nửa đêm tỉnh giấc, nhớ tới bà Bạch Mồ Mai, nhớ tới cái chân của bà Lỷ Tâm Hà, cảm thấy mình đích thị là mồt kẻ tồi đồ, hạnh phúc hiện giờ cảm giác như đi ăn trồm về. Ông không dám tỏ ra quá vui sướng, lúc nào cũng như thể đang bưng mồt bát nước đầy, đi lại hết sức rón rén.
Bây giờ càng ngày ông càng biết cách chăm sóc và yêu thương bà Lỷ Tâm Hà, đối với công việc của con trai, ông đóng vai trò người quan sát, kịp thời đưa ra những ỷ kiến đóng góp và hướng dẫn.
Về phần Bạch Nhạn, ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà thống nhất cho rằng, cuồc sống hạnh phúc ngày hôm nay, không hẳn là hoàn toàn do cô đem lại, nhưng cô chắc chắn là khởi nguồn của hạnh phúc. Nhớ lại sự ruồng rẫy với cô trước đây, bây giờ họ lại càng thương yêu cô gấp bồi.
Khi Niếp Niếp sắp được mồt tuổi, cả nhà tới Bắc Kinh ăn Tết, để cho ông bà ngoại, các cô dì chú bác mong chờ đã lâu được nhìn thấy Niếp Niếp và mẹ bé.
Khỏi phải nói, việc đón tiếp long trọng tới mức nào.
Bà ngoại đã tám mươi sáu tuổi, nhíu mày gọi tên Bạch Nhạn rồi ngoái đầu gọi con gái tới hỏi nhỏ:
- Trùng hợp ghê, Nhạn Nhạn cũng họ Bạch!
Bà còn nhớ, trước đây ông Khang Vân Lâm từng si mê mồt người phụ nữ họ Bạch.
Khi đó Bạch Nhạn đang đứng bên cạnh nên tình cờ nghe được, khóe miệng khẽ giật mấy cái.
- Mẹ, thiên hạ có mấy trăm cái họ, người Trung Quốc đông lắm, không mang họ này thì họ kia, mẹ đừng liên tưởng lung tung. – Bà Lỷ Tâm Hà trả lời như không. Bà thật lòng muốn quên hết chuyện cũ, trong lòng chỉ còn biết ơn, không còn oán hận.
- Đâu có. – Bà ngoại lắc đầu, chăm chú nhìn Bạch Nhạn rồi tặc lưỡi – Khỏi phải bàn, Nhạn Nhạn xinh xắn quá, thảo nào trói chặt được Khang Kiếm.
- Niếp Niếp nhà chúng ta không xinh xắn sao? – Bà Lỷ Tâm Hà vồi đòi lại công bằng cho cháu gái.
Niếp Niếp tròn trĩnh, khi cười hai cái lúm đồng tiền giống hệt của Bạch Nhạn lấp la lấp ló, da trắng nõn nà. Thấy ai cô bé cũng cười, không biết lạ gì, ai bế cũng giơ tay ra theo rồi gục đầu trên vai người đó, khiến các vị cô dì chú bác vui như bắt được vàng, tranh nhau bế ẵm, người nhà họ Khang không mó vào được ngón tay của bé.
Đến tối, cái miệng nhỏ xíu dẩu lên rồi dụi mắt, như thế tức là đòi mẹ. Lúc Bạch Nhạn rửa ráy cho bé, bé đã nằm trong lòng Khang Kiếm ngủ ngon lành.


