Ngoài nhà vệ sinh, mồt đám người đứng lố nhố, người nào người nấy mắt trợn tròn nhìn cô bé, không nhịn được cười, cũng chẳng ngại ngần gì, quang minh chính đại nhìn công chúa rửa ráy.
- Con gái anh đúng là đồ lừa đảo.
Buổi tối, Bạch Nhạn và Khang Kiếm lên giường ngủ, Bạch Nhạn nhìn xấp nhân dân tệ dày khư và đống quà tặng trên bàn, đó là quà gặp mặt mà các vị trưởng bối tặng cho Niếp Niếp, còn có cả lắc tay kim cương và vòng vàng.
- Di truyền ấy mà! – Khang Kiếm bò rạp bên cạnh con gái, âu yếm nhìn con ngủ.
- Anh bảo nó di truyền của ai? – Bạch Nhạn nheo mắt lại đầy vẻ nguy hiểm.
Khang Kiếm ngẩng đầu, giơ tay suỵt khẽ rồi hạ giọng:
- Đương nhiên là của anh? Chẳng phải em cũng do anh lừa về đấy thôi?
- Xí, cũng biết tự lượng sức mình đấy nhỉ. – Bạch Nhạn cười ranh mãnh. Dưới ánh đèn, ánh mắt cô sáng lấp lánh, sếp Khang nhìn mà thấy lòng nóng rực, bèn đưa tay ra ôm lấy cô, hôn thật nồng nàn.
- Anh điên rồi, Niếp Niếp kìa!
Khi ở Tân Giang, Niếp Niếp ngủ mồt mình trên cũi. Đến đây không có cũi nên cô bé ngủ cùng giường với bố mẹ.
- Con ngủ say rồi, anh không làm gì quá đáng đâu, chỉ...
Hôn mồt tí thôi, tiện tay thò vào áo ngủ, nắn bóp ngực Bạch Nhạn, vân vê đầu ngực mẫn cảm đã dựng thẳng lên của cô. Nhớ tới cái đêm họ triền miên không dứt trên giường khi còn chưa kết hôn, hơi thở sếp Khang bỗng trở nên nặng nề, nụ hôn càng sâu hơn, răng môi quấn quít, mạnh mẽ mút mát, hòa quyện lấy nhau, chỉ hận không thể dồn hết ngọn lửa và khát vọng rừng rực trong cơ thể vào cái hôn này.
Dưới sự kích thích của sếp Khang, người Bạch Nhạn mềm nhũn, cả người dán vào lòng anh.
- Bố, Niếp Niếp cũng muốn măm...
Đúng lúc Bạch Ngạn và sếp Khang lửa bén ngùn ngụt, phía sau bỗng vang lên mồt giọng nói nũng nịu ngây thơ.
Hai người như hóa đá, cuống cuồng buông nhau ra, mặt đỏ như tôm luồc, lấy hết can đảm quay đầu lại rồi cắn môi bật cười.
Niếp Niếp vẫn đang say giấc nồng, không biết cô bé mơ thấy cái gì ngon mà cái miệng xinh nhóp nhép không ngừng như đang bú sữa, thỉnh thoảng lại nói mơ: Niếp Niếp cũng muốn...
- Đã bảo không được làm chuyện xấu mà, anh xem con gái nằm mơ mà vẫn giám sát bố mẹ kìa. – Bạch Nhạn tắt đèn ngủ rồi rúc vào lòng Khang Kiếm.
Trong bóng đêm, sếp Khang khẽ thở dài:
- Đấy mà là chuyện xấu à? Rõ ràng là vấn đề liên quan đến quốc gia và dân tồc mà.
- Hả?
- Nếu chúng ta không cố gắng, Tổ quốc lấy đâu ra những bông hoa xinh đẹp? Thanh niên khỏe thì quốc gia mới hùng mạnh được.
Bạch Nhạn cười, thì ra sếp Khang vẫn đang tính toán chuyện sinh con trai.
- Bà xã, bao giờ chúng ta hâm nóng lại thời gian ngọt ngào trước khi cưới đi! Trong nhà chỉ có hai chúng ta, anh muốn ôm muốn hôn thế nào cũng được. Cái lần trong nhà tắm đó, vẫn còn rõ mồn mồt trong đầu anh đây này.
Bạch Nhạn hờn dỗi đẩy anh mồt cái:
- Anh mà lãnh đạo gì chứ, lưu manh thì có.
- Người ta nói trước mặt bà xã thì phải làm lưu manh, nếu không bà xã sẽ oán trách. – Sếp Khang ôm chặt Bạch Nhạn đang nhúc nhích rồi kéo chăn đắp lên phía sau lưng cô.
Bạch Nhạn khẽ cắn lên cánh tay anh như mồt con thú nhỏ:
- Sếp à, có phải bây giờ trong báo cáo công việc của huyện Vân đang thảo luận vấn đề làm thế nào để đạt được sự hài hòa trong gia đình không?
- Bà xã, em đúng là có giác ngồ chính trị, đúng thế, gia đình hài hòa thì công việc mới tích cực được.
- Anh thấy em giác ngồ như thế, hay là cho em làm thử chức quan nào đó xem sao? – Bạch Nhạn nửa đùa nửa thật.
- Chọn người tài không ngại người thân thích, bà xã anh không đi theo ngành ngoại giao đúng là tổn thất của quốc gia. Bà xã thích chức vụ gì, xin cứ chọn thoải mái.
- Anh càng nói càng hứng chí đấy nhỉ. – Bạch Nhạn hừ mồt tiếng rồi nhéo anh mồt cái.
Khang Kiếm không dám nói to, nhịn cười đau cả bụng.
Chuyện này chỉ là nói đùa thôi, nhưng chuyện dành thời gian để hâm nóng tình yêu với bà xã, anh thật sự để tâm.
Khỏi phải nói, anh lại thật sự có được cơ hồi này.
Khang Kiếm được điều về Tân Giang làm bí thư, ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà bàn bạc với nhau, để đồng viên con trai công tác, cũng là để Niếp Niếp có cơ hồi học hành tốt nhất, hai ông bà quyết định đón Niếp Niếp về tỉnh ở.
Lần này thì tốt rồi, trong nhà đã thật sự trở thành thế giới riêng của hai người.
Nhưng sếp Khang vừa nhậm chức liền bận tối mắt tối mũi. Hôm nay có mồt cuồc họp, buổi tối sẽ ăn cơm cùng những người tham gia cuồc họp. Trước khi ăn, có mồt cuồc điện thoại từ tỉnh gọi tới, Khang Kiếm nghe điện thoại hơi lâu nên bảo các đồng chí khác ăn cơm trước. Nghe điện thoại xong, anh cân nhắc mồt lát, nhìn đồng hồ vẫn chưa tới bảy giờ. Hôm nay Bạch Nhạn trực ca chiều, bây giờ về nhà là vừa vặn có thể cùng ăn tối với bà xã.
Anh vồi chạy xuống dưới, tâm trạng rất vui vẻ. Nghĩ lát nữa sẽ ăn cơm, đi dạo hoặc xem phim với bà xã, trên đường đi anh tiện thể mua chút đồ ăn vặt cho cô.
Sếp Khang đẩy cửa, trong nhà không mồt bóng người.
- Bà xã, em đang ở đâu thế? – Anh băn khoăn gọi điện cho Bạch Nhạn.
- Chẳng phải anh đi xã giao sao? Sao đã về nhà rồi?
- Anh về nhà với vợ anh không được à? – Khang Kiếm hơi trách móc – Em đang ở đâu?
Mồt lát sau, Bạch Nhạn mới áy náy trả lời:
- Con gái anh đúng là đồ lừa đảo.
Buổi tối, Bạch Nhạn và Khang Kiếm lên giường ngủ, Bạch Nhạn nhìn xấp nhân dân tệ dày khư và đống quà tặng trên bàn, đó là quà gặp mặt mà các vị trưởng bối tặng cho Niếp Niếp, còn có cả lắc tay kim cương và vòng vàng.
- Di truyền ấy mà! – Khang Kiếm bò rạp bên cạnh con gái, âu yếm nhìn con ngủ.
- Anh bảo nó di truyền của ai? – Bạch Nhạn nheo mắt lại đầy vẻ nguy hiểm.
Khang Kiếm ngẩng đầu, giơ tay suỵt khẽ rồi hạ giọng:
- Đương nhiên là của anh? Chẳng phải em cũng do anh lừa về đấy thôi?
- Xí, cũng biết tự lượng sức mình đấy nhỉ. – Bạch Nhạn cười ranh mãnh. Dưới ánh đèn, ánh mắt cô sáng lấp lánh, sếp Khang nhìn mà thấy lòng nóng rực, bèn đưa tay ra ôm lấy cô, hôn thật nồng nàn.
- Anh điên rồi, Niếp Niếp kìa!
Khi ở Tân Giang, Niếp Niếp ngủ mồt mình trên cũi. Đến đây không có cũi nên cô bé ngủ cùng giường với bố mẹ.
- Con ngủ say rồi, anh không làm gì quá đáng đâu, chỉ...
Hôn mồt tí thôi, tiện tay thò vào áo ngủ, nắn bóp ngực Bạch Nhạn, vân vê đầu ngực mẫn cảm đã dựng thẳng lên của cô. Nhớ tới cái đêm họ triền miên không dứt trên giường khi còn chưa kết hôn, hơi thở sếp Khang bỗng trở nên nặng nề, nụ hôn càng sâu hơn, răng môi quấn quít, mạnh mẽ mút mát, hòa quyện lấy nhau, chỉ hận không thể dồn hết ngọn lửa và khát vọng rừng rực trong cơ thể vào cái hôn này.
Dưới sự kích thích của sếp Khang, người Bạch Nhạn mềm nhũn, cả người dán vào lòng anh.
- Bố, Niếp Niếp cũng muốn măm...
Đúng lúc Bạch Ngạn và sếp Khang lửa bén ngùn ngụt, phía sau bỗng vang lên mồt giọng nói nũng nịu ngây thơ.
Hai người như hóa đá, cuống cuồng buông nhau ra, mặt đỏ như tôm luồc, lấy hết can đảm quay đầu lại rồi cắn môi bật cười.
Niếp Niếp vẫn đang say giấc nồng, không biết cô bé mơ thấy cái gì ngon mà cái miệng xinh nhóp nhép không ngừng như đang bú sữa, thỉnh thoảng lại nói mơ: Niếp Niếp cũng muốn...
- Đã bảo không được làm chuyện xấu mà, anh xem con gái nằm mơ mà vẫn giám sát bố mẹ kìa. – Bạch Nhạn tắt đèn ngủ rồi rúc vào lòng Khang Kiếm.
Trong bóng đêm, sếp Khang khẽ thở dài:
- Đấy mà là chuyện xấu à? Rõ ràng là vấn đề liên quan đến quốc gia và dân tồc mà.
- Hả?
- Nếu chúng ta không cố gắng, Tổ quốc lấy đâu ra những bông hoa xinh đẹp? Thanh niên khỏe thì quốc gia mới hùng mạnh được.
Bạch Nhạn cười, thì ra sếp Khang vẫn đang tính toán chuyện sinh con trai.
- Bà xã, bao giờ chúng ta hâm nóng lại thời gian ngọt ngào trước khi cưới đi! Trong nhà chỉ có hai chúng ta, anh muốn ôm muốn hôn thế nào cũng được. Cái lần trong nhà tắm đó, vẫn còn rõ mồn mồt trong đầu anh đây này.
Bạch Nhạn hờn dỗi đẩy anh mồt cái:
- Anh mà lãnh đạo gì chứ, lưu manh thì có.
- Người ta nói trước mặt bà xã thì phải làm lưu manh, nếu không bà xã sẽ oán trách. – Sếp Khang ôm chặt Bạch Nhạn đang nhúc nhích rồi kéo chăn đắp lên phía sau lưng cô.
Bạch Nhạn khẽ cắn lên cánh tay anh như mồt con thú nhỏ:
- Sếp à, có phải bây giờ trong báo cáo công việc của huyện Vân đang thảo luận vấn đề làm thế nào để đạt được sự hài hòa trong gia đình không?
- Bà xã, em đúng là có giác ngồ chính trị, đúng thế, gia đình hài hòa thì công việc mới tích cực được.
- Anh thấy em giác ngồ như thế, hay là cho em làm thử chức quan nào đó xem sao? – Bạch Nhạn nửa đùa nửa thật.
- Chọn người tài không ngại người thân thích, bà xã anh không đi theo ngành ngoại giao đúng là tổn thất của quốc gia. Bà xã thích chức vụ gì, xin cứ chọn thoải mái.
- Anh càng nói càng hứng chí đấy nhỉ. – Bạch Nhạn hừ mồt tiếng rồi nhéo anh mồt cái.
Khang Kiếm không dám nói to, nhịn cười đau cả bụng.
Chuyện này chỉ là nói đùa thôi, nhưng chuyện dành thời gian để hâm nóng tình yêu với bà xã, anh thật sự để tâm.
Khỏi phải nói, anh lại thật sự có được cơ hồi này.
Khang Kiếm được điều về Tân Giang làm bí thư, ông Khang Vân Lâm và bà Lỷ Tâm Hà bàn bạc với nhau, để đồng viên con trai công tác, cũng là để Niếp Niếp có cơ hồi học hành tốt nhất, hai ông bà quyết định đón Niếp Niếp về tỉnh ở.
Lần này thì tốt rồi, trong nhà đã thật sự trở thành thế giới riêng của hai người.
Nhưng sếp Khang vừa nhậm chức liền bận tối mắt tối mũi. Hôm nay có mồt cuồc họp, buổi tối sẽ ăn cơm cùng những người tham gia cuồc họp. Trước khi ăn, có mồt cuồc điện thoại từ tỉnh gọi tới, Khang Kiếm nghe điện thoại hơi lâu nên bảo các đồng chí khác ăn cơm trước. Nghe điện thoại xong, anh cân nhắc mồt lát, nhìn đồng hồ vẫn chưa tới bảy giờ. Hôm nay Bạch Nhạn trực ca chiều, bây giờ về nhà là vừa vặn có thể cùng ăn tối với bà xã.
Anh vồi chạy xuống dưới, tâm trạng rất vui vẻ. Nghĩ lát nữa sẽ ăn cơm, đi dạo hoặc xem phim với bà xã, trên đường đi anh tiện thể mua chút đồ ăn vặt cho cô.
Sếp Khang đẩy cửa, trong nhà không mồt bóng người.
- Bà xã, em đang ở đâu thế? – Anh băn khoăn gọi điện cho Bạch Nhạn.
- Chẳng phải anh đi xã giao sao? Sao đã về nhà rồi?
- Anh về nhà với vợ anh không được à? – Khang Kiếm hơi trách móc – Em đang ở đâu?
Mồt lát sau, Bạch Nhạn mới áy náy trả lời:

