- Em nghe lời anh, tự trọng, tự tôn, từng bước từng bước tiến về phía trước, em rất cố gắng, nhưng tại sao kết quả không giống như anh nói? Tại sao? Tại sao?
Cô nhìn bông hồng giấy, khóc không thành tiếng.
Bông hồng giấy nằm lặng trong lòng bàn tay cô, âm thầm không nói.
- Cháu Bạch, người cháu đợi đã đến chưa?
Đúng lúc này, bác gái phục vụ đẩy cửa phòng.
- À, có lẽ cô ấy không đến. Bác cho cháu một đĩa cơm rang tôm, thêm một bát canh.
Bạch Nhạn luống cuống quay lưng lại, bác phục vụ thấy giọng cô hơi nghẹn ngào, hơi sững người, khép cửa lại.
Bạch Nhạn lau nước mắt, cẩn thận gói bông hồng giấy lại, cất vào ngăn nhỏ trong túi xách.
Mấy năm nay, mỗi khi gặp chuyện gì buồn tủi, không chống đỡ được, cô mới cho phép mình nhìn bông hồng giấy này, một bông hồng mãi mãi không bao giờ tàn úa, một bông hồng không gì có thể thay thế được trong trái tim cô. Chất giấy không tốt lắm, thời gian trôi qua, màu sắc đã phai đi nhiều, cô không dám sờ nhiều, luôn giữ gìn cẩn thận.
Cô không thể yếu đuối, không thể trốn tránh, cô phải sống thật tốt, bởi vì có một người, cho dù là ở nơi nào, dù cách xa cô bao nhiêu, vẫn luôn dõi theo cô.
Nếu cô sống không tốt, người đó sẽ còn đau lòng hơn cô.
Đóng túi xách lại, Bạch Nhạn bình tâm hơn một chút, lau sạch nước mắt. Lúc bác phục vụ bê cơm đến, trên mặt cô đã không còn dấu vết gì.
Anh nói, Tiểu Nhạn, cho dù xảy ra chuyện lớn tới đâu, em cũng phải cố ăn cho no, ngủ cho ngon, như vậy mới có sức để đối mặt.
Bạch Nhạn ăn từng miếng cơm lớn, uống canh như một cái máy.
Một số chuyện, trước đây đã từng xảy ra, bây giờ đang xảy ra, tương lai có lẽ sẽ xảy ra, khả năng của cô có hạn, không thể ngăn cản, không thể dự đoán. Vậy thì, trước tiên đừng vội kết luận, cứ từ từ xem sếp Khang diễn vở tuồng nào, xem cho rõ rồi cô sẽ viết đoạn kết.
Bây giờ, cứ coi như hồi còn nhỏ, cô và anh đang chơi trò "vợ chồng", có điều, nhân vật nam chính đổi thành sếp Khang.
Ăn cơm xong ra tính tiền, bác phục vụ nhìn hai lúm đồng tiền trên mặt Bạch Nhạn, nghĩ vừa rồi chắc chắn là mình đã hiểu lầm điều gì đó.
Mười giờ hơn Khang Kiếm về nhà, không phải là quá muộn. Bạch Nhạn đã đi ngủ, trên bàn ăn không có đĩa hoa quả đã rửa sạch, bát chè đậu xanh mát lạnh hay bát canh bách hợp như mọi khi, đến nước sôi để nguội cũng không có.
Khang Kiếm bực bội mở một chai nước khoáng, uống qua quýt cho đỡ khát rồi lên lầu, trước khi vào phòng làm việc, anh như bị ma xui quỷ khiến, đẩy cửa phòng ngủ, đoán không sai, lại quen tay khóa trái rồi.
Về phòng làm việc nằm, chẳng hiểu sao anh cảm thấy không khí trong nhà hôm nay có chút gì không giống mọi khi. Lúc trưa gọi điện cho Bạch Nhạn, hình như cô vẫn còn rất ổn!
Hôm sau tỉnh dậy, Bạch Nhạn đang phơi quần áo ngoài ban công. Nhìn áo lót, quần lót, áo ngủ cực nhiều màu sắc sặc sỡ trên dây phơi, Khang Kiếm ý thức được thật sự đã có một người phụ nữ bước vào cuộc sống của mình.
- Chào sếp!
Phơi quần áo xong, Bạch Nhạn nhanh nhẹn bê bữa sáng lên, đồng thời cũng thay luôn quần áo đi làm, còn mở túi ra kiểm tra ví tiền và chìa khóa cần mang.
Khang Kiếm nhíu mày, bữa sáng hình như đơn giản hơn nhiều so với mọi ngày, chỉ có một bát cháo và một lát bánh mì.
- Bạch Nhạn, đây là thẻ lương của anh, em cần tiền thì cứ rút trong này, password là sáu số cuối trong chứng minh thư của anh.
Khang Kiếm đặt một tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn.
- Vâng, anh cứ để trong ngăn kéo phòng làm việc, cần dùng em sẽ lấy. Nhưng sếp ơi, bổng lộc của anh có ở hết trong đây không? – Bạch Nhạn cười – Nếu anh lập quỹ đen, làm chuyện xấu sau lưng em, em sẽ khóc đó.
Nói tới khóc, mặt cô liền xị xuống, môi trề ra hết sức tội nghiệp, ghé sát vào mặt anh để anh nhìn cho rõ.
Khang Kiếm đưa tay cốc lên trán cô:
- Em nghĩ quẩn gì vậy, anh có cần phải làm những chuyện như vậy không?
- Khó nói lắm. – Bạch Nhạn chớp hàng mi dài. – Nếu hôm nào anh muốn mua quà gì đó để tạo cho em điều bất ngờ, tiền lại ở trong này hết, vậy anh phải ghi sổ nợ ở cửa hàng ư?
- Tức là em khuyến khích anh lập quỹ đen?
- Em mong chờ những niềm vui bất ngờ, chứ không phải là điều bất ngờ đáng sợ. – Bạch Nhạn húp hết bát cháo, không thèm lau miệng, nghịch ngợm cắn tay Khang Kiếm. – Anh mà dọa em, em sẽ cắn chết anh.
Khang Kiếm nhìn vết răng trên tay, phản ứng bản năng lại trỗi dậy, anh thấy may mắn vì mình đang ngồi, nếu không không biết phải giải thích thế nào đây.
Bạch Nhạn mỉm cười đứng dậy, đến bên cửa chính thay giầy:
- Sếp có xe riêng đưa đón, em thì không, thôi em đi trước đây, để dành bát cho anh rửa đó.
- Để anh đưa em đi. – Khang Kiếm buột miệng.
- Thôi, không cần đâu, em thích đi xe buýt. Đi xe buýt có thể gặp được giai đẹp, còn có thể đóng giả con gái nhà lành liếc mắt đưa tình với giai đẹp... Bye!
Một cái vẫy tay, một nụ hôn gió, người bèn đi mất.
- Bạch Nhạn...
Khang Kiếm bật dậy, chạy ra ngoài cửa, chỉ nghe thấy tiếng cười lanh lảnh từ phía dưới vọng lên.
Anh sập cửa đánh "rầm" một tiếng.
Rõ ràng là biết cô đang nói đùa, nhưng anh vẫn vô cùng, vô cùng không thoải mái, chẳng biết làm thế nào.
Cô nhìn bông hồng giấy, khóc không thành tiếng.
Bông hồng giấy nằm lặng trong lòng bàn tay cô, âm thầm không nói.
- Cháu Bạch, người cháu đợi đã đến chưa?
Đúng lúc này, bác gái phục vụ đẩy cửa phòng.
- À, có lẽ cô ấy không đến. Bác cho cháu một đĩa cơm rang tôm, thêm một bát canh.
Bạch Nhạn luống cuống quay lưng lại, bác phục vụ thấy giọng cô hơi nghẹn ngào, hơi sững người, khép cửa lại.
Bạch Nhạn lau nước mắt, cẩn thận gói bông hồng giấy lại, cất vào ngăn nhỏ trong túi xách.
Mấy năm nay, mỗi khi gặp chuyện gì buồn tủi, không chống đỡ được, cô mới cho phép mình nhìn bông hồng giấy này, một bông hồng mãi mãi không bao giờ tàn úa, một bông hồng không gì có thể thay thế được trong trái tim cô. Chất giấy không tốt lắm, thời gian trôi qua, màu sắc đã phai đi nhiều, cô không dám sờ nhiều, luôn giữ gìn cẩn thận.
Cô không thể yếu đuối, không thể trốn tránh, cô phải sống thật tốt, bởi vì có một người, cho dù là ở nơi nào, dù cách xa cô bao nhiêu, vẫn luôn dõi theo cô.
Nếu cô sống không tốt, người đó sẽ còn đau lòng hơn cô.
Đóng túi xách lại, Bạch Nhạn bình tâm hơn một chút, lau sạch nước mắt. Lúc bác phục vụ bê cơm đến, trên mặt cô đã không còn dấu vết gì.
Anh nói, Tiểu Nhạn, cho dù xảy ra chuyện lớn tới đâu, em cũng phải cố ăn cho no, ngủ cho ngon, như vậy mới có sức để đối mặt.
Bạch Nhạn ăn từng miếng cơm lớn, uống canh như một cái máy.
Một số chuyện, trước đây đã từng xảy ra, bây giờ đang xảy ra, tương lai có lẽ sẽ xảy ra, khả năng của cô có hạn, không thể ngăn cản, không thể dự đoán. Vậy thì, trước tiên đừng vội kết luận, cứ từ từ xem sếp Khang diễn vở tuồng nào, xem cho rõ rồi cô sẽ viết đoạn kết.
Bây giờ, cứ coi như hồi còn nhỏ, cô và anh đang chơi trò "vợ chồng", có điều, nhân vật nam chính đổi thành sếp Khang.
Ăn cơm xong ra tính tiền, bác phục vụ nhìn hai lúm đồng tiền trên mặt Bạch Nhạn, nghĩ vừa rồi chắc chắn là mình đã hiểu lầm điều gì đó.
Mười giờ hơn Khang Kiếm về nhà, không phải là quá muộn. Bạch Nhạn đã đi ngủ, trên bàn ăn không có đĩa hoa quả đã rửa sạch, bát chè đậu xanh mát lạnh hay bát canh bách hợp như mọi khi, đến nước sôi để nguội cũng không có.
Khang Kiếm bực bội mở một chai nước khoáng, uống qua quýt cho đỡ khát rồi lên lầu, trước khi vào phòng làm việc, anh như bị ma xui quỷ khiến, đẩy cửa phòng ngủ, đoán không sai, lại quen tay khóa trái rồi.
Về phòng làm việc nằm, chẳng hiểu sao anh cảm thấy không khí trong nhà hôm nay có chút gì không giống mọi khi. Lúc trưa gọi điện cho Bạch Nhạn, hình như cô vẫn còn rất ổn!
Hôm sau tỉnh dậy, Bạch Nhạn đang phơi quần áo ngoài ban công. Nhìn áo lót, quần lót, áo ngủ cực nhiều màu sắc sặc sỡ trên dây phơi, Khang Kiếm ý thức được thật sự đã có một người phụ nữ bước vào cuộc sống của mình.
- Chào sếp!
Phơi quần áo xong, Bạch Nhạn nhanh nhẹn bê bữa sáng lên, đồng thời cũng thay luôn quần áo đi làm, còn mở túi ra kiểm tra ví tiền và chìa khóa cần mang.
Khang Kiếm nhíu mày, bữa sáng hình như đơn giản hơn nhiều so với mọi ngày, chỉ có một bát cháo và một lát bánh mì.
- Bạch Nhạn, đây là thẻ lương của anh, em cần tiền thì cứ rút trong này, password là sáu số cuối trong chứng minh thư của anh.
Khang Kiếm đặt một tấm thẻ ngân hàng lên trên bàn.
- Vâng, anh cứ để trong ngăn kéo phòng làm việc, cần dùng em sẽ lấy. Nhưng sếp ơi, bổng lộc của anh có ở hết trong đây không? – Bạch Nhạn cười – Nếu anh lập quỹ đen, làm chuyện xấu sau lưng em, em sẽ khóc đó.
Nói tới khóc, mặt cô liền xị xuống, môi trề ra hết sức tội nghiệp, ghé sát vào mặt anh để anh nhìn cho rõ.
Khang Kiếm đưa tay cốc lên trán cô:
- Em nghĩ quẩn gì vậy, anh có cần phải làm những chuyện như vậy không?
- Khó nói lắm. – Bạch Nhạn chớp hàng mi dài. – Nếu hôm nào anh muốn mua quà gì đó để tạo cho em điều bất ngờ, tiền lại ở trong này hết, vậy anh phải ghi sổ nợ ở cửa hàng ư?
- Tức là em khuyến khích anh lập quỹ đen?
- Em mong chờ những niềm vui bất ngờ, chứ không phải là điều bất ngờ đáng sợ. – Bạch Nhạn húp hết bát cháo, không thèm lau miệng, nghịch ngợm cắn tay Khang Kiếm. – Anh mà dọa em, em sẽ cắn chết anh.
Khang Kiếm nhìn vết răng trên tay, phản ứng bản năng lại trỗi dậy, anh thấy may mắn vì mình đang ngồi, nếu không không biết phải giải thích thế nào đây.
Bạch Nhạn mỉm cười đứng dậy, đến bên cửa chính thay giầy:
- Sếp có xe riêng đưa đón, em thì không, thôi em đi trước đây, để dành bát cho anh rửa đó.
- Để anh đưa em đi. – Khang Kiếm buột miệng.
- Thôi, không cần đâu, em thích đi xe buýt. Đi xe buýt có thể gặp được giai đẹp, còn có thể đóng giả con gái nhà lành liếc mắt đưa tình với giai đẹp... Bye!
Một cái vẫy tay, một nụ hôn gió, người bèn đi mất.
- Bạch Nhạn...
Khang Kiếm bật dậy, chạy ra ngoài cửa, chỉ nghe thấy tiếng cười lanh lảnh từ phía dưới vọng lên.
Anh sập cửa đánh "rầm" một tiếng.
Rõ ràng là biết cô đang nói đùa, nhưng anh vẫn vô cùng, vô cùng không thoải mái, chẳng biết làm thế nào.

