Anh cứ như vậy mà đi vào phòng tắm, cửa cứ như vậy mà mở rộng, áo sơ mi cứ như vậy mà rơi xuống đất, cửa kính cứ như vậy mà phản chiếu rõ nét cơ thể trần trụi của anh, nước chảy róc rách, hai tay anh giơ lên vò đầu...
Bạch Nhạn hít sâu rồi lại hít sâu, mới sáng sớm đã được chiêm ngưỡng đàn ông khỏa thân tắm, tim mạch có chút chịu không nổi, cho dù người này là chồng trên danh nghĩa của cô.
Cô đem quần áo của anh đặt ngay ngắn từng chiếc một trên giường, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.
Nếu hôm nay mọi sự thật vỡ lở, buổi sáng hôm nay là lần cuối cùng cô và anh ở bên nhau.
Không muốn đau lòng, nhưng lòng vẫn đau.
Thím Ngô đã nấu xong bữa sáng, trên bàn ăn có ba bát canh lớn đầy những mì, trên cái đĩa giữa bàn là bánh kếp, bên cạnh đặt hành chỉ sợi và nước chấm.
Bà Lý Tâm Hà đang tỉa lá cho cây lan ngoài ban công, Lệ Lệ lười nhác nằm trong chuồng chó, có lẽ do thời tiết hôm nay.
Không biết bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đang nói chuyện gì, hai người cười ha ha, nghe thấy tiếng động phía cầu thang, ngoảnh lại nhìn thấy Bạch Nhạn, lập tức im bặt, vẻ mặt vui vẻ chợt tối sầm lại.
- Bà Lý, chào. – Bạch Nhạn tươi cười chào hỏi, không đợi bà Lý Tâm Hà đáp lại liền đi vào bếp. Cô sẽ không tưởng bở mà cho rằng trong ba bát mì trên bàn có một bát dành cho cô. Chỉ cần có cơ hội miệt thị cô, thím Ngô tuyệt nhiên không bỏ qua, còn bà Lý Tâm Hà chỉ coi như không nhìn thấy gì, có khi trong lòng còn sung sướng.
Nhưng mà, những việc này có thể ảnh hưởng tới Bạch Nhạn sao?
Bạch Nhạn lấy trong tủ lạnh ra một quả trứng gà, ốp chín tới, vàng ươm mỡ màng nằm trên chiếc đĩa trắng tinh, rồi cô gọt hai quả táo, cắt hai lát bánh mì sữa Hokkaido, pha một ly sữa bột, vừa bưng ra bàn ăn thì Khang Kiếm đi xuống.
- Kiếm Kiếm! – Bà Lý Tâm Hà nhìn thấy con trai liền xua tan mây mù, trìu mến ngẩng mặt lên. – Tối qua mấy giờ con về?
- Khoảng gần một giờ sáng, thấy phòng mẹ tắt đèn nên con không làm phiền. – Khang Kiếm bước tới, đẩy xe lăn tới bên bàn ăn, liếc nhìn đồ ăn sáng trên bàn rồi lại nhìn Bạch Nhạn, lông mày khẽ nhíu lại.
- Nào, Kiếm Kiếm, mau ngồi xuống. – Thím Ngô vội đưa đũa cho Khang Kiếm, sau đó cũng ngồi xuống, không thèm nhìn Bạch Nhạn.
Ba người bắt đầu ăn sáng, cười nói rôm rả, giọng họ uốn lưỡi rất nặng.
Bạch Nhạn ngồi một mình ở cuối bàn, đầu tiên uống một ngụm sữa, rồi ăn bánh mì với trứng, tất cả xong xuôi, cô cầm quả táo trên đĩa trong tay.
- Sếp, anh đặt nhà hàng đi rồi gọi điện cho em, em đi đón mẹ em rồi đến thẳng đó.
Cô vừa nói vừa đi ra cửa, thay giầy ra ngoài.
- Con cũng no rồi. – Khang Kiếm đẩy bát mì còn một nửa ra – Mẹ, mẹ cứ ăn từ từ. Con đi làm trước.
- Còn chưa ăn xong mà? – Bà Lý Tâm Hà gọi giật Khang Kiếm lại, bà không muốn nhìn thấy anh và Bạch Nhạn sánh vai bước ra cửa, trông rất ngứa mắt.
Khang Kiếm cười, vội cùng với Bạch Nhạn bước ra khỏi cửa.
Hôm qua Khang Kiếm tự mình lái xe, xe đang đỗ ngay dưới lầu.
- Anh đưa em đi. – Anh mở cửa xe.
Bạch Nhạn lắc đầu:
- Nếu điều này trở thành thói quen thì không phải là một chuyện tốt, em vẫn cứ an phận làm thường dân thì hơn, đỡ phải trèo cao ngã đau.
Cô ngẩng đầu lên nhìn quả cầu lửa vĩ đại đang nhô dần lên trên nền trời xanh thẫm, giống như một cục máu tươi mà người con gái si tình nhổ ra trên tấm khăn the sau khi thất tình.
Khang Kiếm nghiền ngẫm nhìn cô, cảm thấy Bạch Nhạn ngày hôm nay hơi khác với mọi ngày.
- Sếp ơi, anh có cảm thấy mặt em rất dày không? – Cô bỗng ngoảnh lại hỏi anh.
- Sao lại nói mình như thế? – Anh trầm ngâm một lát rồi mới đáp.
Bạch Nhạn nhún vai, chiếc túi xách trong tay đong đưa:
- Ngoại trừ cái chức phu nhân trợ lý thị trưởng này ra, chúng ta còn có lý do gì để ở bên nhau không? Nếu mục tiêu của em lộ liễu như vậy, có phải là quá thô bỉ không?
Cô ôm miệng cười khúc khích:
- Có lẽ anh đã từng có chút say mê em, nhưng sau khi kết hôn lại phát hiện ra rằng em đã làm anh thất vọng. Đúng lúc sự cách biệt giữa chúng ta là rất lớn, mẹ anh và em cũng không hợp nhau. Cuộc đời ngắn ngủi, sếp à, anh đừng chịu ấm ức nữa, em cũng không làm khó bản thân mình, chúng ta... mỗi người tự theo đuổi ngày mai tươi sáng của mình thôi!
Cô thừa nhận, cô sợ hãi, cô không muốn tiếp cận sự thật.
- Bạch Nhạn – Khang Kiếm hít mạnh, sắc mặt nghiêm trang. – Anh không cảm thấy anh có gì phải ấm ức cả, anh cũng chưa từng thất vọng... chỉ là chúng ta cần có thời gian.
Sếp Khang quả là có tình có nghĩa, lúc này rồi vẫn có thể nói ra những lời an ủi người ta, Bạch Nhạn cảm động chớp mắt:
- Sếp đừng hứa hẹn bừa bãi, em sẽ tưởng bở thật đấy.
- Ngoài em ra, cả đời anh sẽ không thể lấy ai khác. – Khang Kiếm một lần nữa đưa ra lời hứa đáng giá nghìn vàng.
Bạch Nhạn cứng người, bỗng cảm thấy tư duy rối loạn:
- Xem ra đời em đã được an bài sẵn là ngày sau sẽ đội mũ phượng, làm bà lớn rồi? – Cô nhếch mép châm chọc, cười vui vẻ. – Em cảm ơn sếp trước, hy vọng chúng ta đều có mối duyên này.
Khang Kiếm nhíu mày, sợ cô lại nói ra câu gì kinh hồn bèn túm cô lên tống vào trong xe. Xe quay đầu một cách điệu nghệ, phóng ra khỏi tiểu khu.
Bạch Nhạn hít sâu rồi lại hít sâu, mới sáng sớm đã được chiêm ngưỡng đàn ông khỏa thân tắm, tim mạch có chút chịu không nổi, cho dù người này là chồng trên danh nghĩa của cô.
Cô đem quần áo của anh đặt ngay ngắn từng chiếc một trên giường, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.
Nếu hôm nay mọi sự thật vỡ lở, buổi sáng hôm nay là lần cuối cùng cô và anh ở bên nhau.
Không muốn đau lòng, nhưng lòng vẫn đau.
Thím Ngô đã nấu xong bữa sáng, trên bàn ăn có ba bát canh lớn đầy những mì, trên cái đĩa giữa bàn là bánh kếp, bên cạnh đặt hành chỉ sợi và nước chấm.
Bà Lý Tâm Hà đang tỉa lá cho cây lan ngoài ban công, Lệ Lệ lười nhác nằm trong chuồng chó, có lẽ do thời tiết hôm nay.
Không biết bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đang nói chuyện gì, hai người cười ha ha, nghe thấy tiếng động phía cầu thang, ngoảnh lại nhìn thấy Bạch Nhạn, lập tức im bặt, vẻ mặt vui vẻ chợt tối sầm lại.
- Bà Lý, chào. – Bạch Nhạn tươi cười chào hỏi, không đợi bà Lý Tâm Hà đáp lại liền đi vào bếp. Cô sẽ không tưởng bở mà cho rằng trong ba bát mì trên bàn có một bát dành cho cô. Chỉ cần có cơ hội miệt thị cô, thím Ngô tuyệt nhiên không bỏ qua, còn bà Lý Tâm Hà chỉ coi như không nhìn thấy gì, có khi trong lòng còn sung sướng.
Nhưng mà, những việc này có thể ảnh hưởng tới Bạch Nhạn sao?
Bạch Nhạn lấy trong tủ lạnh ra một quả trứng gà, ốp chín tới, vàng ươm mỡ màng nằm trên chiếc đĩa trắng tinh, rồi cô gọt hai quả táo, cắt hai lát bánh mì sữa Hokkaido, pha một ly sữa bột, vừa bưng ra bàn ăn thì Khang Kiếm đi xuống.
- Kiếm Kiếm! – Bà Lý Tâm Hà nhìn thấy con trai liền xua tan mây mù, trìu mến ngẩng mặt lên. – Tối qua mấy giờ con về?
- Khoảng gần một giờ sáng, thấy phòng mẹ tắt đèn nên con không làm phiền. – Khang Kiếm bước tới, đẩy xe lăn tới bên bàn ăn, liếc nhìn đồ ăn sáng trên bàn rồi lại nhìn Bạch Nhạn, lông mày khẽ nhíu lại.
- Nào, Kiếm Kiếm, mau ngồi xuống. – Thím Ngô vội đưa đũa cho Khang Kiếm, sau đó cũng ngồi xuống, không thèm nhìn Bạch Nhạn.
Ba người bắt đầu ăn sáng, cười nói rôm rả, giọng họ uốn lưỡi rất nặng.
Bạch Nhạn ngồi một mình ở cuối bàn, đầu tiên uống một ngụm sữa, rồi ăn bánh mì với trứng, tất cả xong xuôi, cô cầm quả táo trên đĩa trong tay.
- Sếp, anh đặt nhà hàng đi rồi gọi điện cho em, em đi đón mẹ em rồi đến thẳng đó.
Cô vừa nói vừa đi ra cửa, thay giầy ra ngoài.
- Con cũng no rồi. – Khang Kiếm đẩy bát mì còn một nửa ra – Mẹ, mẹ cứ ăn từ từ. Con đi làm trước.
- Còn chưa ăn xong mà? – Bà Lý Tâm Hà gọi giật Khang Kiếm lại, bà không muốn nhìn thấy anh và Bạch Nhạn sánh vai bước ra cửa, trông rất ngứa mắt.
Khang Kiếm cười, vội cùng với Bạch Nhạn bước ra khỏi cửa.
Hôm qua Khang Kiếm tự mình lái xe, xe đang đỗ ngay dưới lầu.
- Anh đưa em đi. – Anh mở cửa xe.
Bạch Nhạn lắc đầu:
- Nếu điều này trở thành thói quen thì không phải là một chuyện tốt, em vẫn cứ an phận làm thường dân thì hơn, đỡ phải trèo cao ngã đau.
Cô ngẩng đầu lên nhìn quả cầu lửa vĩ đại đang nhô dần lên trên nền trời xanh thẫm, giống như một cục máu tươi mà người con gái si tình nhổ ra trên tấm khăn the sau khi thất tình.
Khang Kiếm nghiền ngẫm nhìn cô, cảm thấy Bạch Nhạn ngày hôm nay hơi khác với mọi ngày.
- Sếp ơi, anh có cảm thấy mặt em rất dày không? – Cô bỗng ngoảnh lại hỏi anh.
- Sao lại nói mình như thế? – Anh trầm ngâm một lát rồi mới đáp.
Bạch Nhạn nhún vai, chiếc túi xách trong tay đong đưa:
- Ngoại trừ cái chức phu nhân trợ lý thị trưởng này ra, chúng ta còn có lý do gì để ở bên nhau không? Nếu mục tiêu của em lộ liễu như vậy, có phải là quá thô bỉ không?
Cô ôm miệng cười khúc khích:
- Có lẽ anh đã từng có chút say mê em, nhưng sau khi kết hôn lại phát hiện ra rằng em đã làm anh thất vọng. Đúng lúc sự cách biệt giữa chúng ta là rất lớn, mẹ anh và em cũng không hợp nhau. Cuộc đời ngắn ngủi, sếp à, anh đừng chịu ấm ức nữa, em cũng không làm khó bản thân mình, chúng ta... mỗi người tự theo đuổi ngày mai tươi sáng của mình thôi!
Cô thừa nhận, cô sợ hãi, cô không muốn tiếp cận sự thật.
- Bạch Nhạn – Khang Kiếm hít mạnh, sắc mặt nghiêm trang. – Anh không cảm thấy anh có gì phải ấm ức cả, anh cũng chưa từng thất vọng... chỉ là chúng ta cần có thời gian.
Sếp Khang quả là có tình có nghĩa, lúc này rồi vẫn có thể nói ra những lời an ủi người ta, Bạch Nhạn cảm động chớp mắt:
- Sếp đừng hứa hẹn bừa bãi, em sẽ tưởng bở thật đấy.
- Ngoài em ra, cả đời anh sẽ không thể lấy ai khác. – Khang Kiếm một lần nữa đưa ra lời hứa đáng giá nghìn vàng.
Bạch Nhạn cứng người, bỗng cảm thấy tư duy rối loạn:
- Xem ra đời em đã được an bài sẵn là ngày sau sẽ đội mũ phượng, làm bà lớn rồi? – Cô nhếch mép châm chọc, cười vui vẻ. – Em cảm ơn sếp trước, hy vọng chúng ta đều có mối duyên này.
Khang Kiếm nhíu mày, sợ cô lại nói ra câu gì kinh hồn bèn túm cô lên tống vào trong xe. Xe quay đầu một cách điệu nghệ, phóng ra khỏi tiểu khu.


