"Nhưng mà, tình yêu thầm lặng và thuần khiết như thế này, lại vô cùng quý giá. Em yêu anh, chỉ là việc của riêng em, chẳng có liên quan gì đến anh cả, hoa hướng dương chắc cũng nghĩ như thế nên mới ngày ngày, tháng tháng, năm năm nhìn về phía mặt trời". Tôi quay mặt đi, cười nhạt: "Rất giống anh nhỉ, có lẽ, lúc anh nói với em, em chỉ xem nó là một sự tưởng tượng đẹp đẽ".
Cố Tông Kỳ cúi đầu xuống, nụ cười cũng nhạt dần, anh ấy chỉ nhìn tôi và vẫn không nói gì cả.
Anh vốn là một người không nói nhiều, tính cách rất nhẹ nhàng ôn hòa, nhưng chính sự im lặng như thế lại khiến tôi không nỡ rời xa.
Tôi đứng bật dậy, thở một hơi thật thoải mái rồi nghiêm túc nói: "Cố Tông Kỳ, em nghĩ là em có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng em thực sự không biết bắt đầu từ đâu cả, cảm giác này em biết là anh sẽ hiểu.".
Tôi dùng sức cắn vào môi, tôi nhìn chằm chằm vào ánh mắt của anh, trong đáy đôi mắt của anh có những tia sáng không biết phải gọi tên như thế nào lóe lên, tôi lại nói: "Cố Tông Kỳ, em không biết phải nói như thế nào nữa, nhưng anh biết là em yêu anh mà".
Trong không khí hơi ẩm đã giảm xuống, có thoang thoảng mùi hương của nước hoa xịt phòng, lòng tôi có chút thẫn thờ rối loạn, nhưng vẫn rất yêu thích, lặng lẽ chờ đợi đáp án của anh ấy.
Song, Cố Tông Kỳ lại hỏi: "Tịch Tịch, em có nghe Dương Thiên Hoa chứ?".
Tôi có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Vâng, sao thế ạ?".
"Dương Thiên Hoa có một bài hát Thành phố nhỏ câu chuyện lớn bản tiếng Quảng, em đã nghe qua chưa?".
Tôi chỉ mơ mơ hồ hồ là có nhớ cái tên này. Cố Tông Kỳ đi lên phòng rồi mang một cái mp3 xuống, nhét tai phone vào tai tôi, rồi ấn nút bật nhạc lên, hơi thở cô đơn bay đến trước mặt.
"Dường như vì anh yêu em mà tuổi trẻ của anh mới bắt đầu, nhưng lại bắt anh phải chứng kiến sự đổ vỡ của từ yêu đó, khi em bị mất trí nhớ, anh muốn đảo ngược số mệnh, chỉ khi bệnh mất trí nhớ của em ngày càng nặng hơn, em đã không còn nhớ anh nữa, nhưng em lại có một số mệnh mới, giống như hồ ly tinh vậy, không cho phép anh lại gần, cũng không còn một ký ức nào cả, quên đi người tình cũ của mình rồi lại ghi nhớ một số phận tình yêu đồng cảm khác".
Dương Thiên Hoa vẫn nhẹ nhàng cất giọng hát, tôi đột nhiên nhớ đến MV (music video) của cô ấy, trong khung cảnh từng đợt sóng biển xô nhau vào bờ, chiếc nhẫn của cô ấy lặng lẽ nằm ở lan can tầng lầu, nhưng chàng trai ấy, đã không còn nhớ cô và tình yêu của cô nữa.
Tôi nhìn Cố Tông Kỳ, rất lâu sau đó anh mới nói với tôi: "Tịch Tịch, anh đã rất sợ, em sẽ suốt đời không nhớ lại nữa, anh sợ rằng, đây là kết cục của chúng ta".
"Thật may, em đã trở lại... Anh yêu em".
Dường như ngày tháng vừa quay ngược trở lại như trước, trời vẫn có chút lành lạnh, có những lúc ông mặt trời bé nhỏ đáng thương ló ra từ trong những đám mây dày đặc, và làn sương mù, chiếu ánh nắng của mình bên khung cửa giảng đường, lúc đó tôi thích liếc mắt lên, để mặc cho đầu óc được tự do lang thang.
Có những lúc tôi nhớ đến Tần Chi Văn, nhớ đến đôi mắt ngước nhìn thật đẹp của cậu ấy, vô cùng rõ nét và đã đi rất xa rồi, nhưng trong lòng tôi, sự đau thương thực sự đã không còn nữa, mang đến là sự nuối tiếc và những kỷ niệm mờ mờ.
Tôi nghĩ tôi sẽ sống rất tốt, rất vui vẻ và sẽ hạnh phúc.
Gần đến kỳ nghỉ đông cũng là lúc kỳ thi cao học được tổ chức hàng năm cũng gần đến. Tôi thường xuyên bị ông chú lôi đi học ôn, thầy ấy gần đây mới mua Buick Regal, rất háo hức lái xe đến học viện rồi để sư đệ lái xuống bãi gửi xe.
Hôm ấy chúng tôi viết xong báo cáo rồi thử xe của sếp ở dưới lầu, tôi chẳng có ấn tượng tốt gì với loại xe Buick này cả, liền nói với sư đệ: "Chị thấy xe Buick là ghế ngồi của những nhà doanh nghiệp nông dân."
Sư đệ cười đáp: "Chị cẩn thận không sếp nghe thấy đấy, em cũng không thích loại này, BMW Z4 mới tuyệt".
"À, xe ấy á, giống như bắt chước loại xe của CIA, dùng rìu chặt mấy chục phát".
Cậu ấy tiến gần tôi, nhìn chằm chằm bằng ánh mắt kiêu ngạo: "Chị nói đi, chị thích loại xe nào?".
"Maybach, Bentley, Ferrari, SUV".
Cậu ấy cười to: "Há há, em đoán là chị đã đọc tiểu thuyết tình cảm nhiều quá rồi, đứa em gái họ em cả ngày nói này nói kia về Nguyễn Chính Đông trong truyện Hẹn đẹp như mơ gì gì đấy đi xe Maybach, xem ra bọn chị đúng là một lũ con gái ngốc nghếch, chị có mua xe không?".
Tôi tất nhiên sẽ trả lời: "Đương nhiên là không mua".
Cậu ấy khớp một lúc: "Chị muốn mua xe Gundam à?"
"Không biết lái, mua xe làm gì chứ? Muốn ra ngoài thì bắt taxi là được rồi, nếu sau này dân Thượng Hải xuất khẩu Gundam, thì chị nhất định sẽ đi mua, sau này đi mua sắm đều đi bộ".
"Ấy, Dụ Tịch, người yêu chị đi xe gì nhỉ?".
Tôi có chút phân tâm: "Cố Tông Kỳ á? Anh ấy không có xe, kiểu người đã có nhà riêng rồi, căn bản là sẽ không mua ô tô để lại phải chịu thêm quá nhiều chi phí nữa, lương của bác sĩ cũng không cao mà".
"Làm ở bệnh viện Đông Hoa?".
"Ừ".
Cậu em nhìn tôi với con mắt kỳ quái: "Người như anh ấy được xem là người có tiền rồi, bệnh viện mà, bác sĩ mà không có khoản thu nhập "mềm" thì chị nói xem có không, cô nương à làm sao lại ngây thơ thế?".
Cố Tông Kỳ cúi đầu xuống, nụ cười cũng nhạt dần, anh ấy chỉ nhìn tôi và vẫn không nói gì cả.
Anh vốn là một người không nói nhiều, tính cách rất nhẹ nhàng ôn hòa, nhưng chính sự im lặng như thế lại khiến tôi không nỡ rời xa.
Tôi đứng bật dậy, thở một hơi thật thoải mái rồi nghiêm túc nói: "Cố Tông Kỳ, em nghĩ là em có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng em thực sự không biết bắt đầu từ đâu cả, cảm giác này em biết là anh sẽ hiểu.".
Tôi dùng sức cắn vào môi, tôi nhìn chằm chằm vào ánh mắt của anh, trong đáy đôi mắt của anh có những tia sáng không biết phải gọi tên như thế nào lóe lên, tôi lại nói: "Cố Tông Kỳ, em không biết phải nói như thế nào nữa, nhưng anh biết là em yêu anh mà".
Trong không khí hơi ẩm đã giảm xuống, có thoang thoảng mùi hương của nước hoa xịt phòng, lòng tôi có chút thẫn thờ rối loạn, nhưng vẫn rất yêu thích, lặng lẽ chờ đợi đáp án của anh ấy.
Song, Cố Tông Kỳ lại hỏi: "Tịch Tịch, em có nghe Dương Thiên Hoa chứ?".
Tôi có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Vâng, sao thế ạ?".
"Dương Thiên Hoa có một bài hát Thành phố nhỏ câu chuyện lớn bản tiếng Quảng, em đã nghe qua chưa?".
Tôi chỉ mơ mơ hồ hồ là có nhớ cái tên này. Cố Tông Kỳ đi lên phòng rồi mang một cái mp3 xuống, nhét tai phone vào tai tôi, rồi ấn nút bật nhạc lên, hơi thở cô đơn bay đến trước mặt.
"Dường như vì anh yêu em mà tuổi trẻ của anh mới bắt đầu, nhưng lại bắt anh phải chứng kiến sự đổ vỡ của từ yêu đó, khi em bị mất trí nhớ, anh muốn đảo ngược số mệnh, chỉ khi bệnh mất trí nhớ của em ngày càng nặng hơn, em đã không còn nhớ anh nữa, nhưng em lại có một số mệnh mới, giống như hồ ly tinh vậy, không cho phép anh lại gần, cũng không còn một ký ức nào cả, quên đi người tình cũ của mình rồi lại ghi nhớ một số phận tình yêu đồng cảm khác".
Dương Thiên Hoa vẫn nhẹ nhàng cất giọng hát, tôi đột nhiên nhớ đến MV (music video) của cô ấy, trong khung cảnh từng đợt sóng biển xô nhau vào bờ, chiếc nhẫn của cô ấy lặng lẽ nằm ở lan can tầng lầu, nhưng chàng trai ấy, đã không còn nhớ cô và tình yêu của cô nữa.
Tôi nhìn Cố Tông Kỳ, rất lâu sau đó anh mới nói với tôi: "Tịch Tịch, anh đã rất sợ, em sẽ suốt đời không nhớ lại nữa, anh sợ rằng, đây là kết cục của chúng ta".
"Thật may, em đã trở lại... Anh yêu em".
Dường như ngày tháng vừa quay ngược trở lại như trước, trời vẫn có chút lành lạnh, có những lúc ông mặt trời bé nhỏ đáng thương ló ra từ trong những đám mây dày đặc, và làn sương mù, chiếu ánh nắng của mình bên khung cửa giảng đường, lúc đó tôi thích liếc mắt lên, để mặc cho đầu óc được tự do lang thang.
Có những lúc tôi nhớ đến Tần Chi Văn, nhớ đến đôi mắt ngước nhìn thật đẹp của cậu ấy, vô cùng rõ nét và đã đi rất xa rồi, nhưng trong lòng tôi, sự đau thương thực sự đã không còn nữa, mang đến là sự nuối tiếc và những kỷ niệm mờ mờ.
Tôi nghĩ tôi sẽ sống rất tốt, rất vui vẻ và sẽ hạnh phúc.
Gần đến kỳ nghỉ đông cũng là lúc kỳ thi cao học được tổ chức hàng năm cũng gần đến. Tôi thường xuyên bị ông chú lôi đi học ôn, thầy ấy gần đây mới mua Buick Regal, rất háo hức lái xe đến học viện rồi để sư đệ lái xuống bãi gửi xe.
Hôm ấy chúng tôi viết xong báo cáo rồi thử xe của sếp ở dưới lầu, tôi chẳng có ấn tượng tốt gì với loại xe Buick này cả, liền nói với sư đệ: "Chị thấy xe Buick là ghế ngồi của những nhà doanh nghiệp nông dân."
Sư đệ cười đáp: "Chị cẩn thận không sếp nghe thấy đấy, em cũng không thích loại này, BMW Z4 mới tuyệt".
"À, xe ấy á, giống như bắt chước loại xe của CIA, dùng rìu chặt mấy chục phát".
Cậu ấy tiến gần tôi, nhìn chằm chằm bằng ánh mắt kiêu ngạo: "Chị nói đi, chị thích loại xe nào?".
"Maybach, Bentley, Ferrari, SUV".
Cậu ấy cười to: "Há há, em đoán là chị đã đọc tiểu thuyết tình cảm nhiều quá rồi, đứa em gái họ em cả ngày nói này nói kia về Nguyễn Chính Đông trong truyện Hẹn đẹp như mơ gì gì đấy đi xe Maybach, xem ra bọn chị đúng là một lũ con gái ngốc nghếch, chị có mua xe không?".
Tôi tất nhiên sẽ trả lời: "Đương nhiên là không mua".
Cậu ấy khớp một lúc: "Chị muốn mua xe Gundam à?"
"Không biết lái, mua xe làm gì chứ? Muốn ra ngoài thì bắt taxi là được rồi, nếu sau này dân Thượng Hải xuất khẩu Gundam, thì chị nhất định sẽ đi mua, sau này đi mua sắm đều đi bộ".
"Ấy, Dụ Tịch, người yêu chị đi xe gì nhỉ?".
Tôi có chút phân tâm: "Cố Tông Kỳ á? Anh ấy không có xe, kiểu người đã có nhà riêng rồi, căn bản là sẽ không mua ô tô để lại phải chịu thêm quá nhiều chi phí nữa, lương của bác sĩ cũng không cao mà".
"Làm ở bệnh viện Đông Hoa?".
"Ừ".
Cậu em nhìn tôi với con mắt kỳ quái: "Người như anh ấy được xem là người có tiền rồi, bệnh viện mà, bác sĩ mà không có khoản thu nhập "mềm" thì chị nói xem có không, cô nương à làm sao lại ngây thơ thế?".

