"Không phải là mọi người không thể làm, mà là không có cách nào để làm cả". Anh ấy thở dài một tiếng, rồi vô thức nhún nhún vai, tỏ một thái độ hoài nghi: "Dụ Tịch, thực tế thì cơ bản anh không có quan hệ thân thiết gì với em cả, trong chuyện này người chịu nhiều tổn thương nhất thực sự phải là Cố Tông Kỳ, còn anh chỉ là một người qua đường".
"Thậm chí anh có thể từ chối không đóng vai Tần Chi Văn, để mặc em sống trong cuộc sống giả tạo của thực tại, cũng chẳng có một chút gì liên quan đến anh cả". Anh ấy kéo dài miệng ra nói: "Dụ Tịch, nếu anh nói anh rất ghét em thì sao?".
Tôi nhăn nhăn nheo mày, nhìn anh ấy, soi đoán lời anh ấy nói là thật hay giả, trong lòng cũng đã hiểu được một nửa, nhưng trên miệng không muốn thể hiện sự yếu đuối: "Anh ghét em là việc của anh, nhưng em chẳng có tý cảm giác gì là có lỗi với anh cả".
Đôi mắt tròn xoe của anh ấy bỗng nhiên xếch ngược lên, nhìn lúc này anh ấy với hình bóng Tần Chi Văn khác nhau hoàn toàn, anh ấy nhìn tôi thật lâu, sau đó lại đột nhiên quay người đi cười thật to: "Được rồi, được rồi, trêu em thôi!".
"Anh chỉ muốn trêu em thôi, nếu không thì, cũng chẳng phải làm nhiều việc như thế".
Tôi nhìn anh ấy với ánh mắt phức tạp, kèm theo một nụ cười thật nhẹ nhàng.
Nhưng tôi biết rằng những lời nói đó là thật lòng, anh ấy ghét tôi, không thích tôi, trong khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận thấy điều ấy. Một người em trai cùng dòng máu với anh ấy, vì tình thanh mai trúc mã đã làm rất nhiều việc như thế, bất kỳ là ai cũng đều không thể thấy nhẹ nhõm được. Như thế thì Tần Chi Văn, thực sự là đã có rất nhiều rất nhiều chuyện không kể với tôi, nhưng tôi cảm nhận được cậu ấy đã từng mang đến cho tôi không biết bao nhiêu sự bao dung ấm áp, như thế là đủ rồi.
"Tốt rồi, Dụ Tịch, anh phải giả mạo Tần Chi Văn đã quá lâu rồi, cuối cùng thì cũng đã có thể trở về làm chính bản thân anh, em cũng ra khỏi cuộc sống này đi, Cố Tông Kỳ bây giờ cũng không có gánh nặng gì cả". Anh ấy quay người lại với nụ cười đầy ấm áp: "Bọn em kết hôn phải mời anh đấy nhé".
"Vâng, em sẽ mời mà, thế còn anh hai thì sao?".
"Anh á?".
Tôi mỉm cười: "Em không tin anh là loại hòa thượng như Tần Chi Văn đâu nhé".
Anh ấy cũng chỉ mỉm cười, nụ cười cực kỳ giống Tần Chi Văn, không, mà là cực kỳ giống nụ cười ấm áp của anh ấy lúc kể truyền thuyết kiếp trước và kiếp này lúc ở Tây Tạng, giống như một tấm lưới được đan dày chi chít bằng những niềm vui và sự hạnh phúc của tôi, nụ cười ấy dường như chất chứa một chất thiền vô hình.
"Thuận theo tự nhiên vậy, em thấy sao, Dụ Tịch?".
"Em về trước đi, anh vẫn muốn ở lại đây thêm một chút nữa". Anh ấy mỉm cười với tôi. "Em cũng có thể ở lại đây thêm chút nữa, sau này muốn đến lúc nào thì cứ đến thoải mái, chỉ là, sợ rằng số lần em đến đây sẽ ngày càng ít đi thôi".
Từ phía cửa sổ này nhìn ra ngoài, thành phố sắp vào đêm, khu trung tâm thành phố lấp lánh ánh đèn rực rỡ, con đường kéo rất dài, như có thể chạm vào lớp sương mù xa xôi.
Chầm chậm bước ra khỏi căn phòng, tập giấy trắng như tuyết vẫn lặng yên nằm trên bàn, tôi đưa tay ra định cầm lên nhưng chợt một cơn gió thổi qua, những cánh tuyết ấy bay tung lên, và tôi chỉ kịp bắt được một tờ.
Có lẽ chúng không cần đến tôi, tôi tự nhủ như thế, buông lỏng bàn tay, để tất cả chúng lăn xuống mặt đất, rồi nhìn chúng mỉm cười, tôi đứng lên, đầu không ngoảnh lại bước đi.
Những gì đã qua chẳng khác gì một giấc mơ, để rồi đến khi tỉnh lại chính là lại trở về thế giới của con người.
Đêm đông lạnh những bông tuyết trắng bay bay, bao phủ khắp không gian, tôi bước đi một mình trên con đường, rồi lướt qua những dòng người trên phố, ánh đèn điện đêm làm cái bóng người dưới chân kéo dài ra, nhưng tôi lại cảm thấy không có gì thoải mái như thế.
Về đến ký túc xá, lúc mở tủ quần áo, hộp sáp thơm Hoa Mỹ đã không còn thấy nữa, nhưng trên quần áo vẫn còn váng vất mùi hương. Tôi mở toang cửa sổ để không khí lạnh ở bên ngoài thổi vào cuốn hết đi mùi hương mê hoặc ấy.
Để tất cả theo gió bay đi, chỉ lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất tôi và Tần Chi Văn ở bên nhau.
Có lẽ đây chính là bí mật để chôn vùi kỷ niệm.
Lặng lẽ dựa vào bức tường treo ảnh hoa hướng dương của Van Gogh, một màu vàng tươi được ánh đèn đêm tối tối mờ mờ trở nên ngày càng tươi. Tôi quỳ xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bức tranh. Mặc dù đây chỉ là một bức tranh đã được phục chế, nhưng nó giống hệt như bức tranh tôi thấy trong album ảnh, hoa hướng dương chất chứa sự ấm áp và kiên cường, vẻ ngoài mang màu sắc rực rỡ sống động, nội tâm yếu mềm, nhạy cảm.
"Ngôn ngữ loài hoa hướng dương chính là tình yêu thầm lặng".
Tôi cười nhạo chính khuôn mặt trong gương của mình, suy nghĩ một lúc, tôi nhẹ nhàng tháo bức tranh hoa hướng dương xuống, tôi nghĩ, nếu bức tranh này được treo ở trong cái nhà trống rỗng của Cố Tông Kỳ, thì dù nó chỉ nằm lặng lẽ ở một góc thôi cũng sẽ thật ấm áp.
"Thậm chí anh có thể từ chối không đóng vai Tần Chi Văn, để mặc em sống trong cuộc sống giả tạo của thực tại, cũng chẳng có một chút gì liên quan đến anh cả". Anh ấy kéo dài miệng ra nói: "Dụ Tịch, nếu anh nói anh rất ghét em thì sao?".
Tôi nhăn nhăn nheo mày, nhìn anh ấy, soi đoán lời anh ấy nói là thật hay giả, trong lòng cũng đã hiểu được một nửa, nhưng trên miệng không muốn thể hiện sự yếu đuối: "Anh ghét em là việc của anh, nhưng em chẳng có tý cảm giác gì là có lỗi với anh cả".
Đôi mắt tròn xoe của anh ấy bỗng nhiên xếch ngược lên, nhìn lúc này anh ấy với hình bóng Tần Chi Văn khác nhau hoàn toàn, anh ấy nhìn tôi thật lâu, sau đó lại đột nhiên quay người đi cười thật to: "Được rồi, được rồi, trêu em thôi!".
"Anh chỉ muốn trêu em thôi, nếu không thì, cũng chẳng phải làm nhiều việc như thế".
Tôi nhìn anh ấy với ánh mắt phức tạp, kèm theo một nụ cười thật nhẹ nhàng.
Nhưng tôi biết rằng những lời nói đó là thật lòng, anh ấy ghét tôi, không thích tôi, trong khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận thấy điều ấy. Một người em trai cùng dòng máu với anh ấy, vì tình thanh mai trúc mã đã làm rất nhiều việc như thế, bất kỳ là ai cũng đều không thể thấy nhẹ nhõm được. Như thế thì Tần Chi Văn, thực sự là đã có rất nhiều rất nhiều chuyện không kể với tôi, nhưng tôi cảm nhận được cậu ấy đã từng mang đến cho tôi không biết bao nhiêu sự bao dung ấm áp, như thế là đủ rồi.
"Tốt rồi, Dụ Tịch, anh phải giả mạo Tần Chi Văn đã quá lâu rồi, cuối cùng thì cũng đã có thể trở về làm chính bản thân anh, em cũng ra khỏi cuộc sống này đi, Cố Tông Kỳ bây giờ cũng không có gánh nặng gì cả". Anh ấy quay người lại với nụ cười đầy ấm áp: "Bọn em kết hôn phải mời anh đấy nhé".
"Vâng, em sẽ mời mà, thế còn anh hai thì sao?".
"Anh á?".
Tôi mỉm cười: "Em không tin anh là loại hòa thượng như Tần Chi Văn đâu nhé".
Anh ấy cũng chỉ mỉm cười, nụ cười cực kỳ giống Tần Chi Văn, không, mà là cực kỳ giống nụ cười ấm áp của anh ấy lúc kể truyền thuyết kiếp trước và kiếp này lúc ở Tây Tạng, giống như một tấm lưới được đan dày chi chít bằng những niềm vui và sự hạnh phúc của tôi, nụ cười ấy dường như chất chứa một chất thiền vô hình.
"Thuận theo tự nhiên vậy, em thấy sao, Dụ Tịch?".
"Em về trước đi, anh vẫn muốn ở lại đây thêm một chút nữa". Anh ấy mỉm cười với tôi. "Em cũng có thể ở lại đây thêm chút nữa, sau này muốn đến lúc nào thì cứ đến thoải mái, chỉ là, sợ rằng số lần em đến đây sẽ ngày càng ít đi thôi".
Từ phía cửa sổ này nhìn ra ngoài, thành phố sắp vào đêm, khu trung tâm thành phố lấp lánh ánh đèn rực rỡ, con đường kéo rất dài, như có thể chạm vào lớp sương mù xa xôi.
Chầm chậm bước ra khỏi căn phòng, tập giấy trắng như tuyết vẫn lặng yên nằm trên bàn, tôi đưa tay ra định cầm lên nhưng chợt một cơn gió thổi qua, những cánh tuyết ấy bay tung lên, và tôi chỉ kịp bắt được một tờ.
Có lẽ chúng không cần đến tôi, tôi tự nhủ như thế, buông lỏng bàn tay, để tất cả chúng lăn xuống mặt đất, rồi nhìn chúng mỉm cười, tôi đứng lên, đầu không ngoảnh lại bước đi.
Những gì đã qua chẳng khác gì một giấc mơ, để rồi đến khi tỉnh lại chính là lại trở về thế giới của con người.
Đêm đông lạnh những bông tuyết trắng bay bay, bao phủ khắp không gian, tôi bước đi một mình trên con đường, rồi lướt qua những dòng người trên phố, ánh đèn điện đêm làm cái bóng người dưới chân kéo dài ra, nhưng tôi lại cảm thấy không có gì thoải mái như thế.
Về đến ký túc xá, lúc mở tủ quần áo, hộp sáp thơm Hoa Mỹ đã không còn thấy nữa, nhưng trên quần áo vẫn còn váng vất mùi hương. Tôi mở toang cửa sổ để không khí lạnh ở bên ngoài thổi vào cuốn hết đi mùi hương mê hoặc ấy.
Để tất cả theo gió bay đi, chỉ lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất tôi và Tần Chi Văn ở bên nhau.
Có lẽ đây chính là bí mật để chôn vùi kỷ niệm.
Lặng lẽ dựa vào bức tường treo ảnh hoa hướng dương của Van Gogh, một màu vàng tươi được ánh đèn đêm tối tối mờ mờ trở nên ngày càng tươi. Tôi quỳ xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bức tranh. Mặc dù đây chỉ là một bức tranh đã được phục chế, nhưng nó giống hệt như bức tranh tôi thấy trong album ảnh, hoa hướng dương chất chứa sự ấm áp và kiên cường, vẻ ngoài mang màu sắc rực rỡ sống động, nội tâm yếu mềm, nhạy cảm.
"Ngôn ngữ loài hoa hướng dương chính là tình yêu thầm lặng".
Tôi cười nhạo chính khuôn mặt trong gương của mình, suy nghĩ một lúc, tôi nhẹ nhàng tháo bức tranh hoa hướng dương xuống, tôi nghĩ, nếu bức tranh này được treo ở trong cái nhà trống rỗng của Cố Tông Kỳ, thì dù nó chỉ nằm lặng lẽ ở một góc thôi cũng sẽ thật ấm áp.

