"Vì vậy nên nhìn trưởng thành hơn một chút nhỉ?". Tôi nhìn loanh quanh rồi nói: "Em tốt nhất là nên đi học sớm đi, học thêm mấy năm vào".
"Gì cơ chứ? Sợ em cướp người yêu à?".
Tôi "hừm" một tiếng, rồi cười đáp: "Dụ Lộ, em nói đúng rồi đấy, chính Cố Tông Kỳ khiến cho chị đặc biệt quan tâm, hơn nữa không giả tạo, nhưng việc này không liên quan gì đến em đâu đấy".
"Hai chị em mình, khác nhau thật nhiều, bao nhiêu năm rồi, chị cũng chưa nói chuyện với em tử tế lần nào, nhưng sau này sẽ không thế đâu, em biết chứ, Dụ Lộ, chị không thích em đâu". Tôi nhìn nó kiên định, miệng nói như pha hài kịch: "Em cũng không thích chị, nhưng chị nghĩ, chị em chúng ta sẽ không quá khó xử nhỉ?".
"Có lẽ thế, em cũng lớn rồi, phải không chị gái?".
Tôi lần đầu tiên thành thật đáp: "Phải".
Tôi không biết rằng một bữa cơm đơn giản như thế lại có ý nghĩa đến thế này, hiểu theo một cách nào đấy thì gia đình tôi cũng chấp nhận Cố Tông Kỳ. Hơn nữa sau đó, trong hoàn cảnh mơ hồ tôi gặp gia đình anh ấy.
Một người bố nghiêm khắc, không hay cười, và một người mẹ lúc nào cũng mỉm cười.
Còn có một tiểu tử hay nói và rất hấp dẫn nữa.
Đặc biệt là Cố Tông Ngôn nhút nhát, là một đứa trẻ mà ai cũng thích chơi đùa, đến tôi cũng không kìm chế được đi trêu chọc cậu bé.
Hôm ấy là kỳ nghỉ Tết nguyên đán, mọi người với khuôn mặt tràn ngập niềm vui, ồn ào náo nhiệt tới, hơi lạnh bên ngoài cửa sổ từ từ thổi vào, một hàng xếp dài những khuôn mặt bị đỏ ngầu do say rượu hương nồng nàn, đứng ở phía nhà vệ sinh, đột nhiên tôi lại nhớ đến Tần Chi Văn.
Dường như rất lâu rồi, tôi đã không nhớ đến sự tồn tại của cậu ấy.
Tôi dùng tay vẽ lên cửa sổ tên cậu ấy, sau đó đang định xóa nó đi thì một giọng quen thuộc từ sau lưng vang lên: "Nhớ cậu ấy à?".
"Vâng, bỗng nhiên em lại nhớ cậu ấy, rất kỳ lạ phải không?".
Cố Tông Kỳ lấy tay lau nhẹ nhàng dòng chữ trên cửa, hai giọt nước lăn trên cửa kính trượt xuống, vòng vèo giống như vết tích khi vừa khóc xong. "Không lạ, một chút cũng không kỳ lạ".
"Em chỉ là rất lâu rồi không nhớ đến cậu ấy, có lúc cũng sẽ nhớ, nếu cậu ấy cũng nhớ em thì nhất định sẽ báo mộng cho em nhưng cậu ấy một lần cũng không xuất hiện, em cũng không mơ thấy cậu ấy, dường như... dường như cậu ấy chính là lông chim mà thượng đế đã không cẩn thận để rơi xuống nhân gian, bỏ lỡ rồi, tay đã buông ra lại thu lại ngay không lưu giữ vết tích nào cả".
"Anh thấy đấy, đến cuối cùng cậu ấy còn không để em giữ lại tro cốt, thật sự chẳng cho em một sợi nhớ thương gì hết".
"Cố Tông Kỳ, em không sao, chỉ là đột nhiên nhớ lại thì tiện nói với anh thôi, anh biết là, bây giờ em cảm thấy rất hạnh phúc, rất vui vẻ". Tôi chớp chớp mắt, để cho một chút nước tích tụ trong mắt rơi: "Giống như cảm giác được trở lại làm người".
Anh ấy không nói gì cả, đôi mắt hướng ra bên ngoài cửa sổ, đột nhiên Cố Tông Kỳ nói, giống như hương thơm bỗng nhiên xuất hiện trong đêm tối, khiến cho lòng người ấm áp: "Tuyết rơi rồi, Tịch Tịch...".
Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng, trên khung kính cửa sổ dọc ngang giọt nước, bóng của hai người phản ánh vào, bên ngoài những bông tuyết đang rơi trong đêm đen lại sáng lên.
"Đẹp quá, Cố Tông Kỳ, bây giờ em rất thích tuyết, anh biết không, nó không giống như tuyết ở nước Đức, tuyết ở đây thật ấm tình và thuần khiết, em rất thích".
Ánh mắt ấm áp của anh nhìn về phía ánh mắt tôi, giống như một màn đêm đầy sao, tôi nghe thấy anh nói: "Tịch Tịch, vậy chúng ta đi Hokkaido đi, đến đó ngắm tuyết".
Đây là lần đầu tiên tôi thấy tuyết dày như thế, những bông tuyết độc hành từ phía chân trời mù mịt bay xuống, mang hơi lạnh, ôm lấy cả cơ thể con người.
Thật là hạnh phúc là, bên cạnh có hơi ấm của một người, khiến tôi tìm thấy cái ấm áp trong đêm đông tuyết rơi.
Đây là kênh đào Unga ở thành phố nổi tiếng Hokkaido Nhật.
Tôi không biết bao nhiêu lần đã thấy nó trong những bộ phim cũ với ánh đèn điện kiểu kiến trúc châu Âu... Tất cả cảnh ấm tình này khiến người ta phải rơi lệ.
Khi màn đêm buông xuống, nếu chầm chậm đi bộ dọc kênh Unga, dọc con đường đều có đèn sáng, chân bước nhè nhẹ trên tuyết, những bông tuyết rơi trên cả lông mày, khung cảnh này dùng để hoài niệm về một người, một đời người thì thực sự vô cùng hợp lý.
Unga có một cửa hàng rất nổi tiếng về music box, là cửa hàng chuyên bán hộp âm nhạc, trong tiệm bài trí trưng bày và bán những hộp âm nhạc tinh hoa nhất cả cổ điển và hiện đại từ khắp các quốc gia trên thế giới. Tôi ghé qua tiệm nhìn những hộp nhạc tinh tế, hộp bằng đá quý, thú bông, đồng hồ, đồ gốm sứ.v.v..., những sản phẩm rất tinh tế, loại nào cũng có thể tìm thấy, khiến tôi không ngớt lời khen.
Khi tôi đang đứng giữa phòng khách ngắm nhìn những hộp âm nhạc đẹp lung linh mà không muốn bỏ tiền ra mua thì anh cố ý tỏ vẻ thần bí nói nhỏ vào tai tôi: "Còn có nhiều cái đẹp hơn, anh dẫn em đi xem".
Tôi có một chút bất ngờ đi theo anh vào một phòng giống như phòng làm việc, bên trong xếp các loại linh kiện, đồ vật trang trí có thể lựa chọn, cô gái phục vụ nói với anh cái gì đó, anh mỉm cười rồi nói với tôi: "Có thể tự chọn linh kiện, rồi làm một cái hộp âm nhạc độc nhất vô nhị đấy?".
"Gì cơ chứ? Sợ em cướp người yêu à?".
Tôi "hừm" một tiếng, rồi cười đáp: "Dụ Lộ, em nói đúng rồi đấy, chính Cố Tông Kỳ khiến cho chị đặc biệt quan tâm, hơn nữa không giả tạo, nhưng việc này không liên quan gì đến em đâu đấy".
"Hai chị em mình, khác nhau thật nhiều, bao nhiêu năm rồi, chị cũng chưa nói chuyện với em tử tế lần nào, nhưng sau này sẽ không thế đâu, em biết chứ, Dụ Lộ, chị không thích em đâu". Tôi nhìn nó kiên định, miệng nói như pha hài kịch: "Em cũng không thích chị, nhưng chị nghĩ, chị em chúng ta sẽ không quá khó xử nhỉ?".
"Có lẽ thế, em cũng lớn rồi, phải không chị gái?".
Tôi lần đầu tiên thành thật đáp: "Phải".
Tôi không biết rằng một bữa cơm đơn giản như thế lại có ý nghĩa đến thế này, hiểu theo một cách nào đấy thì gia đình tôi cũng chấp nhận Cố Tông Kỳ. Hơn nữa sau đó, trong hoàn cảnh mơ hồ tôi gặp gia đình anh ấy.
Một người bố nghiêm khắc, không hay cười, và một người mẹ lúc nào cũng mỉm cười.
Còn có một tiểu tử hay nói và rất hấp dẫn nữa.
Đặc biệt là Cố Tông Ngôn nhút nhát, là một đứa trẻ mà ai cũng thích chơi đùa, đến tôi cũng không kìm chế được đi trêu chọc cậu bé.
Hôm ấy là kỳ nghỉ Tết nguyên đán, mọi người với khuôn mặt tràn ngập niềm vui, ồn ào náo nhiệt tới, hơi lạnh bên ngoài cửa sổ từ từ thổi vào, một hàng xếp dài những khuôn mặt bị đỏ ngầu do say rượu hương nồng nàn, đứng ở phía nhà vệ sinh, đột nhiên tôi lại nhớ đến Tần Chi Văn.
Dường như rất lâu rồi, tôi đã không nhớ đến sự tồn tại của cậu ấy.
Tôi dùng tay vẽ lên cửa sổ tên cậu ấy, sau đó đang định xóa nó đi thì một giọng quen thuộc từ sau lưng vang lên: "Nhớ cậu ấy à?".
"Vâng, bỗng nhiên em lại nhớ cậu ấy, rất kỳ lạ phải không?".
Cố Tông Kỳ lấy tay lau nhẹ nhàng dòng chữ trên cửa, hai giọt nước lăn trên cửa kính trượt xuống, vòng vèo giống như vết tích khi vừa khóc xong. "Không lạ, một chút cũng không kỳ lạ".
"Em chỉ là rất lâu rồi không nhớ đến cậu ấy, có lúc cũng sẽ nhớ, nếu cậu ấy cũng nhớ em thì nhất định sẽ báo mộng cho em nhưng cậu ấy một lần cũng không xuất hiện, em cũng không mơ thấy cậu ấy, dường như... dường như cậu ấy chính là lông chim mà thượng đế đã không cẩn thận để rơi xuống nhân gian, bỏ lỡ rồi, tay đã buông ra lại thu lại ngay không lưu giữ vết tích nào cả".
"Anh thấy đấy, đến cuối cùng cậu ấy còn không để em giữ lại tro cốt, thật sự chẳng cho em một sợi nhớ thương gì hết".
"Cố Tông Kỳ, em không sao, chỉ là đột nhiên nhớ lại thì tiện nói với anh thôi, anh biết là, bây giờ em cảm thấy rất hạnh phúc, rất vui vẻ". Tôi chớp chớp mắt, để cho một chút nước tích tụ trong mắt rơi: "Giống như cảm giác được trở lại làm người".
Anh ấy không nói gì cả, đôi mắt hướng ra bên ngoài cửa sổ, đột nhiên Cố Tông Kỳ nói, giống như hương thơm bỗng nhiên xuất hiện trong đêm tối, khiến cho lòng người ấm áp: "Tuyết rơi rồi, Tịch Tịch...".
Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng, trên khung kính cửa sổ dọc ngang giọt nước, bóng của hai người phản ánh vào, bên ngoài những bông tuyết đang rơi trong đêm đen lại sáng lên.
"Đẹp quá, Cố Tông Kỳ, bây giờ em rất thích tuyết, anh biết không, nó không giống như tuyết ở nước Đức, tuyết ở đây thật ấm tình và thuần khiết, em rất thích".
Ánh mắt ấm áp của anh nhìn về phía ánh mắt tôi, giống như một màn đêm đầy sao, tôi nghe thấy anh nói: "Tịch Tịch, vậy chúng ta đi Hokkaido đi, đến đó ngắm tuyết".
Đây là lần đầu tiên tôi thấy tuyết dày như thế, những bông tuyết độc hành từ phía chân trời mù mịt bay xuống, mang hơi lạnh, ôm lấy cả cơ thể con người.
Thật là hạnh phúc là, bên cạnh có hơi ấm của một người, khiến tôi tìm thấy cái ấm áp trong đêm đông tuyết rơi.
Đây là kênh đào Unga ở thành phố nổi tiếng Hokkaido Nhật.
Tôi không biết bao nhiêu lần đã thấy nó trong những bộ phim cũ với ánh đèn điện kiểu kiến trúc châu Âu... Tất cả cảnh ấm tình này khiến người ta phải rơi lệ.
Khi màn đêm buông xuống, nếu chầm chậm đi bộ dọc kênh Unga, dọc con đường đều có đèn sáng, chân bước nhè nhẹ trên tuyết, những bông tuyết rơi trên cả lông mày, khung cảnh này dùng để hoài niệm về một người, một đời người thì thực sự vô cùng hợp lý.
Unga có một cửa hàng rất nổi tiếng về music box, là cửa hàng chuyên bán hộp âm nhạc, trong tiệm bài trí trưng bày và bán những hộp âm nhạc tinh hoa nhất cả cổ điển và hiện đại từ khắp các quốc gia trên thế giới. Tôi ghé qua tiệm nhìn những hộp nhạc tinh tế, hộp bằng đá quý, thú bông, đồng hồ, đồ gốm sứ.v.v..., những sản phẩm rất tinh tế, loại nào cũng có thể tìm thấy, khiến tôi không ngớt lời khen.
Khi tôi đang đứng giữa phòng khách ngắm nhìn những hộp âm nhạc đẹp lung linh mà không muốn bỏ tiền ra mua thì anh cố ý tỏ vẻ thần bí nói nhỏ vào tai tôi: "Còn có nhiều cái đẹp hơn, anh dẫn em đi xem".
Tôi có một chút bất ngờ đi theo anh vào một phòng giống như phòng làm việc, bên trong xếp các loại linh kiện, đồ vật trang trí có thể lựa chọn, cô gái phục vụ nói với anh cái gì đó, anh mỉm cười rồi nói với tôi: "Có thể tự chọn linh kiện, rồi làm một cái hộp âm nhạc độc nhất vô nhị đấy?".

