80s toys - Atari. I still have
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1123
- Tình trạng: Hoàn thành
Nhưng mà cho đến bây giờ, tôi cũng không hiểu nổi, tình cảm mà Tần Chi Văn dành cho tôi, khi tôi nhìn thấy tài khoản cá nhân có một tài sản khiến người ta kinh ngạc, tôi mới phát điên lên hiểu ra rằng cậu ấy rốt cuộc coi tôi là gì?

Bởi vì cậu ấy không nói rõ, tôi cũng không hiểu, nếu cậu ấy không rời xa, có lẽ cậu ấy cũng sẽ gặp được một cô gái lương thiện vui vẻ, giống như tôi gặp Cố Tông Kỳ vậy, sau đó yêu thương nhau, cả đời không rời xa.

Song cậu ấy không còn nữa, số phận thật không công bằng với cậu ấy, sớm đã giết chết giấc mơ đẹp ấy.

Cho nên cậu ấy chỉ có tôi, chỉ riêng mình tôi thôi.

Bên ngoài cửa sổ, trên những kiến trúc cổ đều bị tuyết dày, trong ánh sáng màu phản chiếu một ánh sáng yếu ớt, giống như kẹo da bò đáng yêu bị vùi dưới một lớp cùi dừa.

Anh ấn nhẹ nhàng lên vai tôi nói: "Em sao thế? Không đi ngủ à?".

"Em đang ngắm tuyết, thật đẹp", ngón tay nhè nhẹ chỉ trên cánh cửa kính: "Anh xem kìa, giống bánh sinh nhật hay giống kem?".

Anh ấy bất ngờ một lúc rồi cười nói: "Em đúng là con mèo tham ăn".

"Cố Tông Kỳ, vừa nãy em nghĩ đến một vấn đề".

"Ừ, thế nào?".

"Tình cảm của em dành cho Tần Chi Văn, anh hiểu chứ, giống như tình yêu giữa những người trong gia đình nhưng cho đến giờ em vẫn không hiểu tình cảm của cậu ấy dành cho em rốt cuộc là như thế nào?".

Anh ấy đang định mở miệng nói thì bị tôi chặn ngay lại: "Thực ra là cũng không quan trọng nữa, anh biết mà, quá khứ đã qua rồi, hiện tại vẫn quan trọng hơn cả, đúng không?".

Anh ấy gật đầu mỉm cười: "Tịch Tịch, sáng ngày mai chúng ta đi đến một nơi nhé".

"Là nơi nào vậy?".

"Không nói cho em đâu, ngày mai dậy sớm nhé, em sẽ biết thôi".

Sáng hôm sau, không, chính xác là buổi sáng ngày hôm ấy, tôi đang ngủ say mê mệt thì bị Cố Tông Kỳ dựng dậy, anh nhìn tôi vui vẻ nói: "Hình như tuyết không rơi rồi, dậy nhanh nào, chúng ta phải đi bộ rất lâu đấy".

Lúc ấy trời vẫn còn tối đen, Cố Tông Kỳ nắm lấy tay tôi, cẩn thận từng bước trên tuyết, đi về phía nơi nào tôi cũng không biết. Đi bộ rất lâu, đến lúc trời đã bắt đầu từ từ sáng, nhưng ánh sáng khá yếu ớt, những đám mây đen mờ mờ phủ khắp bầu trời, có ảo giác mọi thứ chầm chậm lại.

Xung quanh con đường toàn những lớp tuyết dày, phía xa xa, nơi có màu trắng xoá, tôi cảm thấy nó thật quen thuộc, nhưng chưa bao giờ tận mắt thấy qua "Điểu cư"[5>, cổng chào vào thần xã Nhật Bản. Nó bị tuyết phủ trắng, chỉ lộ ra một cái đầu gỗ màu da cam.

[5> Điểu cư là một loại kiến trúc cổng.

"Cố Tông Kỳ, đây là lăng?".

"Đúng rồi, em đi chậm thôi nhé, tuyết dày lắm đấy".

Anh ấy đỡ tôi bước từng bước trên bậc thang, khắp nơi tuyết trắng, dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sớm, giống như chiếu vào hai chúng tôi, nâng đỡ lẫn nhau.

Dần dần, trời sáng hẳn lên, bóng đen bị che lấp, không còn sự trầm lặng đen tối, gần như là sự hòa lẫn của màu trắng và màu vàng.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả như tươi mới lại, trên mặt đất tuyết phủ, trên ấy gió thổi từng bông tuyết bay bay, mặt của Cố Tông Kỳ bị gió lạnh thổi vào, đỏ lên, người tôi cũng bị không khí lạnh làm cho cử động không được bình thường.

"Mặt trời sắp mọc rồi, Tịch Tịch, nhìn cho rõ nhé".

Tôi không rời mắt khỏi đường chân trời, tôi biết rằng ranh giới giữa bóng đêm và ánh sáng thực ra chỉ là khoảnh khắc một cái chớp mắt thôi.

Quả nhiên là thật nhanh, phía chân trời bừng sáng rực lên, một thứ ánh sáng màu vàng to lớn, đi với tốc độ thật nhanh, giống như là lửa lan khắp trên trời.

Lúc ấy, mặt trời nhô lên ở phía chân trời, những hơi ẩm ướt bị không khí kéo đi thật xa. Bởi vì tuyết mới rơi, nên không khí có chút gì không thật, nhưng mặt trời thì thực sự là đang hiển hiện trước mắt tôi.

Ánh mặt trời không chói chang, buổi sáng sớm sau khi tuyết rơi thế này thì trời vẫn cứ lạnh, không có bất cứ một hơi ấm nào gửi đến trời đất và loài người.

Tôi nhìn theo, cảm giác dường như ánh nắng này của mấy trăm năm trước, tôi cứ nghĩ rằng, mình đang đứng giữa vũ trụ, giữa khoảng thời gian tất cả đều không phải thật.

Tôi thực sự thấy sốc, đến mức không dám thở thành tiếng.

"Đây chính là mặt trời mọc sau khi tuyết rơi, lần đầu tiên em thấy đúng không".

Tôi lắc lắc đầu, rồi lại gật gật đầu, cảm thấy không có từ ngữ nào diễn đạt được hết tâm trạng của mình lúc này, chỉ nắm chặt bàn tay, kiên định hơn, có lẽ sẽ cảm thấy gì đó, Cố Tông Kỳ kéo tay tôi: "Vào trong thần xã[6> xem đi".

[6> Thần xã – một loại hình kiến trúc ở Nhật.

Mọi kiến trúc thần xã đều bị tuyết trắng phủ lấp, hơn nữa không có ai dậy sớm như thế, toàn bộ điện chính và các điện thờ cúng đều yên ắng, chỉ có những lớp sơn màu đỏ trên điện được ánh mặt trời chiếu vào lấp lánh sáng.

Bên cạnh thần xã được gọi là đình..., đằng nào có một cái thùng chứa nước, dùng nước làm ướt tay, sau đó góp tiền vàng hương, chắp tay vái vài cái, sau đó lặng lẽ cầu nguyện.

Cố Tông Kỳ lại kéo tay tôi, chỉ vào bàn cầu nguyện kể với tôi: "Bình thường khi các du khách đến thần xã thì thường viết những lời nguyện vọng mơ ước của mình trên bàn gỗ này, hy vọng chúng trở thành hiện thực".

Prev 1 ... 104 105 106 107 108 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000737