"Có thể tự chọn làm ư? Đến nhạc cũng có thể chọn à?".
"Ừ, nhạc trong hộp âm nhạc có thể tự chọn, có thể tự mình ghi âm cũng được, rất đặc biệt".
Tôi xoay xoay mắt nhìn: "Có thể ghi âm nhạc gì? Canon[4> được à?".
[4> Canon hay Canon in D, nghĩa là Bản luân khúc cung Rê trưởng cho ban đàn vĩ cầm và bè trầm đánh số của Johann Pachelbel. Nó được viết vào khoảng năm 1680 và hay được chơi trong các lễ cưới.
"Có thể, cũng có thể ghi âm bài nhạc đám cưới cũng được đấy". Anh ấy cười: "Anh cũng làm một cái".
"Anh dám?". Tôi trợn mắt uy hiếp anh.
Cố Tông Kỳ vừa cười vừa lắc lắc đầu: "Xem em lại nghĩ đi đâu rồi, hôm nay không phải là ngày kỷ niệm ba mươi năm lễ cưới của bố mẹ nuôi em sao? Anh làm một cái hộp âm nhạc tặng hai người, rất có ý nghĩa đấy?".
Tôi thì chọn bài hát Canon, một con mèo nhỏ và một con cừu lười làm hộp âm nhạc, khi âm nhạc vang lên thì trên sân khấu nhã nhặn chúng sẽ trượt qua trượt lại, còn anh ấy chọn bài hát hôn lễ, hai con gấu nhỏ màu xanh vô cùng dễ thương đang ngồi trong tiệm cà phê chuyển động từ từ theo dòng nhạc ngân vang tuyệt đẹp.
Đến tối còn thấy yêu vô cùng.
Cuối cùng chúng tôi khắc tên hai đứa dưới đáy hộp nhạc, thật nhẹ nhàng và cẩn thận.
Buổi chiều tà ở Unga cực kỳ lãng mạn, từ trên những đám mây thẫm màu rơi xuống những bông tuyết trắng xóa, con người cũng lâng lâng, bước đi chầm chậm trên không gian yên tĩnh.
Nước trên kênh đào đã đóng băng hết lại, bên trên phủ đầy những bông tuyết, xung quanh là những ngôi nhà cũng bị phủ lớp lớp tuyết, có những lớp băng nhỏ trong suốt như đá quý.
"Tịch Tịch, em biết không, phim Thư tình quay ở đây đó".
Tôi có chút bất ngờ, lòng biển phủ đầy băng tuyết trắng xóa, bên cạnh núi tuyết, dùng những hình ảnh gần với sự chết chóc để quên đi những nỗi đau to lớn. Đột nhiên tôi tưởng tượng ra cảnh mùa đông tuyết rơi, đôi mắt sáng lên: "Rốt cuộc là ở đây à?".
Anh ấy tiến lại gần tôi cười: "Một nơi rất đẹp nhỉ, tuyết rơi nhiều thế này mà vẫn đẹp như thế".
"Em đã xem phim Thư tình, không những thế lại còn xem rất nhiều lần rồi". Tôi nhẹ nhàng thở ra hơi ấm: "Lúc đó em nghĩ, một người phải yêu một người nhiều như thế nào, thì mới có thể như thế, nhưng cuối cùng em cũng không hiểu, Andrea cuối cùng yêu Eumha, hay là vẫn luôn yêu mối tình đầu của ông ấy".
"Vấn đề có quan trọng không?".
"Không". Tôi nhẹ nhàng lắc lắc đầu, đưa tay ra hứng những bông tuyết, nhìn ngắm chúng trong lòng bàn tay. "Sự đau khổ của Eumha lại thêm cảnh những bông tuyết bay bay nữa, còn cảnh đẹp lãng mạn của Unga nữa, có phải sẽ quá trầm trọng không?".
"Không chân thành không do dự của Phùng Tiểu Cường cũng quay ở đây, vì muốn quên đi quá khứ đau khổ mà đến nơi này để bắt đầu tình yêu mới, dùng cách riêng của bản thân kết thúc chuyện tình yêu vô vọng".
Anh ấy không trả lời, chỉ nắm chặt lấy bàn tay tôi.
Tôi thành tâm thành ý nói: "Cố Tông Kỳ, tuyết ở đây thực sự là rất đẹp".
Tôi nghĩ, có một ngày tôi cũng sẽ thấy tuyết ở nước Đức rất đẹp rất đẹp, chỉ cần Cố Tông Kỳ ở bên cạnh tôi, thì phong cảnh nào trên thế giới cũng sẽ đẹp nhất.
Chúng tôi trở về khách sạn, nằm trên cái giường ấm áp, một lần nữa lại mang hai hộp âm nhạc ra ngắm nghía.
Nhẹ nhàng chuyển động, hai chú gấu đáng yêu từ từ xoay xoay.
Bỗng nhiên tôi rất muốn biết, lúc mình mặc áo cưới, bên cạnh sẽ có một chàng trai, nhìn lên trời thề thốt, nói những lời nguyện ước cảnh tượng sẽ thế nào.
Nghe thấy Cố Tông Kỳ gọi, cơ thể đã mềm mại bước lên giường, tôi vô tình nhìn anh một cái, đôi mắt đen có sức hút kỳ lạ, thậm chí hút cả một số sự vật, cái nhìn sâu không đáy thế này dường như lại có chút lạnh lùng luân chuyển.
Có lẽ hơi nóng trong không khí khiến người ta có chút say, tôi thậm chí còn cảm giác thấy một mối nguy hiểm khác lạ, nhưng mà chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên tối sẫm lại, thấy tiếng thở bên cạnh tai, hơi thở có chút hỗn loạn. Trong phòng tối đen lại, chỉ có đôi môi nồng cháy ấm áp, cánh tay anh ấy ôm lấy lưng tôi thật mạnh, cuối cùng thì cùng có cảm giác hiện thực thấu qua tay, hơi ấm của anh ấy truyền khắp cơ thể.
Tôi chỉ cảm thấy nụ hôn ấy không thể kiềm chế, so với những nụ hôn nhẹ nhàng của anh ấy trước kia hoàn toàn không giống nhau, cảm giác thỏa mãn rất nhiều.
Tôi chỉ cảm thấy trước mắt mình là ảo ảnh của những bông tuyết, lại khiến cho người ta không kiềm chế được nhẹ nhàng.
Có lẽ ở một nơi lãng mạn đều xuất hiện những tình cảm lãng mạn, lẽ nào là khoảnh khắc này, cũng là kinh thiên động địa.
Đến nửa đêm thì tuyết bắt đầu ngừng rơi, tôi cũng từ từ tỉnh dậy, trong phòng có một màu đen, có lẽ độ ẩm có chút cao quá, nên trán của tôi xuất hiện một chút mồ hôi. Vơ đại một cái áo rồi đi rót cốc nước uống, đứng trước cửa sổ, từ từ nhâm nhi. Các ngón tay nhẹ nhàng xe lên khung cửa kính lành lạnh.
Hóa ra, tuyết lại đẹp như thế này, đẹp đến mức vô cực chính là cảnh đau thương chết chóc.
Tôi đột nhiên nghĩ ra rất nhiều thứ, đêm giáng sinh ở Đức tuyết cũng rơi đầy, Tần Chi Văn toàn thân dính đầy tuyết, trong đêm tuyết trắng cũng rất bình yên như khi tôi nắm tay Cố Tông Kỳ cùng anh ngắm tuyết.
Tận đáy lòng một cảnh bình yên.
"Ừ, nhạc trong hộp âm nhạc có thể tự chọn, có thể tự mình ghi âm cũng được, rất đặc biệt".
Tôi xoay xoay mắt nhìn: "Có thể ghi âm nhạc gì? Canon[4> được à?".
[4> Canon hay Canon in D, nghĩa là Bản luân khúc cung Rê trưởng cho ban đàn vĩ cầm và bè trầm đánh số của Johann Pachelbel. Nó được viết vào khoảng năm 1680 và hay được chơi trong các lễ cưới.
"Có thể, cũng có thể ghi âm bài nhạc đám cưới cũng được đấy". Anh ấy cười: "Anh cũng làm một cái".
"Anh dám?". Tôi trợn mắt uy hiếp anh.
Cố Tông Kỳ vừa cười vừa lắc lắc đầu: "Xem em lại nghĩ đi đâu rồi, hôm nay không phải là ngày kỷ niệm ba mươi năm lễ cưới của bố mẹ nuôi em sao? Anh làm một cái hộp âm nhạc tặng hai người, rất có ý nghĩa đấy?".
Tôi thì chọn bài hát Canon, một con mèo nhỏ và một con cừu lười làm hộp âm nhạc, khi âm nhạc vang lên thì trên sân khấu nhã nhặn chúng sẽ trượt qua trượt lại, còn anh ấy chọn bài hát hôn lễ, hai con gấu nhỏ màu xanh vô cùng dễ thương đang ngồi trong tiệm cà phê chuyển động từ từ theo dòng nhạc ngân vang tuyệt đẹp.
Đến tối còn thấy yêu vô cùng.
Cuối cùng chúng tôi khắc tên hai đứa dưới đáy hộp nhạc, thật nhẹ nhàng và cẩn thận.
Buổi chiều tà ở Unga cực kỳ lãng mạn, từ trên những đám mây thẫm màu rơi xuống những bông tuyết trắng xóa, con người cũng lâng lâng, bước đi chầm chậm trên không gian yên tĩnh.
Nước trên kênh đào đã đóng băng hết lại, bên trên phủ đầy những bông tuyết, xung quanh là những ngôi nhà cũng bị phủ lớp lớp tuyết, có những lớp băng nhỏ trong suốt như đá quý.
"Tịch Tịch, em biết không, phim Thư tình quay ở đây đó".
Tôi có chút bất ngờ, lòng biển phủ đầy băng tuyết trắng xóa, bên cạnh núi tuyết, dùng những hình ảnh gần với sự chết chóc để quên đi những nỗi đau to lớn. Đột nhiên tôi tưởng tượng ra cảnh mùa đông tuyết rơi, đôi mắt sáng lên: "Rốt cuộc là ở đây à?".
Anh ấy tiến lại gần tôi cười: "Một nơi rất đẹp nhỉ, tuyết rơi nhiều thế này mà vẫn đẹp như thế".
"Em đã xem phim Thư tình, không những thế lại còn xem rất nhiều lần rồi". Tôi nhẹ nhàng thở ra hơi ấm: "Lúc đó em nghĩ, một người phải yêu một người nhiều như thế nào, thì mới có thể như thế, nhưng cuối cùng em cũng không hiểu, Andrea cuối cùng yêu Eumha, hay là vẫn luôn yêu mối tình đầu của ông ấy".
"Vấn đề có quan trọng không?".
"Không". Tôi nhẹ nhàng lắc lắc đầu, đưa tay ra hứng những bông tuyết, nhìn ngắm chúng trong lòng bàn tay. "Sự đau khổ của Eumha lại thêm cảnh những bông tuyết bay bay nữa, còn cảnh đẹp lãng mạn của Unga nữa, có phải sẽ quá trầm trọng không?".
"Không chân thành không do dự của Phùng Tiểu Cường cũng quay ở đây, vì muốn quên đi quá khứ đau khổ mà đến nơi này để bắt đầu tình yêu mới, dùng cách riêng của bản thân kết thúc chuyện tình yêu vô vọng".
Anh ấy không trả lời, chỉ nắm chặt lấy bàn tay tôi.
Tôi thành tâm thành ý nói: "Cố Tông Kỳ, tuyết ở đây thực sự là rất đẹp".
Tôi nghĩ, có một ngày tôi cũng sẽ thấy tuyết ở nước Đức rất đẹp rất đẹp, chỉ cần Cố Tông Kỳ ở bên cạnh tôi, thì phong cảnh nào trên thế giới cũng sẽ đẹp nhất.
Chúng tôi trở về khách sạn, nằm trên cái giường ấm áp, một lần nữa lại mang hai hộp âm nhạc ra ngắm nghía.
Nhẹ nhàng chuyển động, hai chú gấu đáng yêu từ từ xoay xoay.
Bỗng nhiên tôi rất muốn biết, lúc mình mặc áo cưới, bên cạnh sẽ có một chàng trai, nhìn lên trời thề thốt, nói những lời nguyện ước cảnh tượng sẽ thế nào.
Nghe thấy Cố Tông Kỳ gọi, cơ thể đã mềm mại bước lên giường, tôi vô tình nhìn anh một cái, đôi mắt đen có sức hút kỳ lạ, thậm chí hút cả một số sự vật, cái nhìn sâu không đáy thế này dường như lại có chút lạnh lùng luân chuyển.
Có lẽ hơi nóng trong không khí khiến người ta có chút say, tôi thậm chí còn cảm giác thấy một mối nguy hiểm khác lạ, nhưng mà chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên tối sẫm lại, thấy tiếng thở bên cạnh tai, hơi thở có chút hỗn loạn. Trong phòng tối đen lại, chỉ có đôi môi nồng cháy ấm áp, cánh tay anh ấy ôm lấy lưng tôi thật mạnh, cuối cùng thì cùng có cảm giác hiện thực thấu qua tay, hơi ấm của anh ấy truyền khắp cơ thể.
Tôi chỉ cảm thấy nụ hôn ấy không thể kiềm chế, so với những nụ hôn nhẹ nhàng của anh ấy trước kia hoàn toàn không giống nhau, cảm giác thỏa mãn rất nhiều.
Tôi chỉ cảm thấy trước mắt mình là ảo ảnh của những bông tuyết, lại khiến cho người ta không kiềm chế được nhẹ nhàng.
Có lẽ ở một nơi lãng mạn đều xuất hiện những tình cảm lãng mạn, lẽ nào là khoảnh khắc này, cũng là kinh thiên động địa.
Đến nửa đêm thì tuyết bắt đầu ngừng rơi, tôi cũng từ từ tỉnh dậy, trong phòng có một màu đen, có lẽ độ ẩm có chút cao quá, nên trán của tôi xuất hiện một chút mồ hôi. Vơ đại một cái áo rồi đi rót cốc nước uống, đứng trước cửa sổ, từ từ nhâm nhi. Các ngón tay nhẹ nhàng xe lên khung cửa kính lành lạnh.
Hóa ra, tuyết lại đẹp như thế này, đẹp đến mức vô cực chính là cảnh đau thương chết chóc.
Tôi đột nhiên nghĩ ra rất nhiều thứ, đêm giáng sinh ở Đức tuyết cũng rơi đầy, Tần Chi Văn toàn thân dính đầy tuyết, trong đêm tuyết trắng cũng rất bình yên như khi tôi nắm tay Cố Tông Kỳ cùng anh ngắm tuyết.
Tận đáy lòng một cảnh bình yên.

