Pair of Vintage Old School Fru
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1120
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi cười đáp: "Lúc còn đi học, anh có đến thăm thần xã không? Có viết nguyện ước nào không?".

Anh cười, đôi mắt tròn lên bất thường: "Có thăm rồi chứ, Phú Cương của Thiên Mãn cung là nơi mà ngày trước những học giả, nhà chính trị quản lý đến cầu bình an, cho nên học sinh đi thi có thể cầu thành công".

"Còn gì nữa nào?".

"Thần xã ở núi Phú Sĩ, thờ thần Phú Sĩ giúp cho cây cối trăm hoa đua nở, còn thần xã ở Tokyo nữa".

Tôi bĩu bĩu môi: "Anh đúng là mê tín".

"Không phải đâu, thực ra là cách giải tỏa tâm lý, sự cảm ơn, muốn đến để cầu nguyện cho những yêu thương được bình an hạnh phúc, thực sự là cuộc sống quá tàn nhẫn rồi, rất cần có những nguyện vọng đẹp đẽ thế này phải không?".

Anh ấy lại mỉm cười: "Anh còn đến Xuân Nhật đại xã rồi, lần đầu tiên ước một nguyện vọng."

Tôi tò mò hỏi: "Nguyện vọng gì vậy anh?".

Cố Tông Kỳ định nói rồi lại thôi, chỉ cười cười, ánh mắt nhìn về phía chân trời, rồi lại quay sang nhìn tôi: "Ước rằng hãy cho anh một tình yêu tuyệt đẹp, không ngờ lại thành hiện thực rồi".

Đúng lúc đó phòng nguyện cầu yên tĩnh chợt vang lên tiếng mở cửa ken két, trụ trì ăn vận chỉnh tề nhìn chúng tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn bình tĩnh cúi đầu chào.

Cố Tông Kỳ cũng chào lại.

Bọn họ nói gì đó rất lâu, tôi nghe chẳng hiểu một câu, khi thấy chán quá quay ra nhìn mấy tấm gỗ, tiếng Nhật được phát triển từ tiếng Trung nên muốn hiểu cũng không khó lắm. Đó đều là lời nguyện cầu mong gia đình luôn được mạnh khỏe, học hành thuận lợi, an khang thịnh vượng.

Còn cả mấy câu ước tình yêu được êm thuận nữa.

Nắng bắt đầu gay gắt hơn, ánh nắng xuyên qua tán cây đầy tuyết chiếu rọi xuống, rơi xuống đất tạo thành những chiếc bóng đan xen vào nhau, chiếc bóng rất lớn, như sợi lụa lạnh băng, như cái lạnh của gỗ giáng hương, nhỏ bé đến mức có thể bị gió thổi bay.

Có một cô gái Nhật mặc áo trắng váy đỏ, giống như phù thủy trong phim hoạt hình. Cô ấy đưa cho tôi một tấm thẻ gỗ, chỉ chỉ tấm bảng ước nguyện kia, vẽ vẽ một chút rồi chạy mất.

Tay cầm cái bút, nghĩ ngợi một lát rồi tôi viết bốn chữ xiêu xiêu vẹo vẹo lên đó: "Mãi không rời xa", rồi nhẹ nhàng treo vào một góc.

Cố Tông Kỳ cũng đang viết, chăm chú nhìn tấm thẻ, đôi mắt trong veo như nước trong đầm sâu, từng nét chữ viết rất cẩn thận, cứ như là đang khắc một tác phẩm nghệ thuật quý giá nào đó, như đang dùng chính câu chữ để ước lời thề hẹn suốt đời suốt kiếp vậy.

Tôi đi tới, nhìn rõ ràng ba chữ anh đang viết: "Mãi không rời...", chữ cuối cùng "xa" vẫn chưa viết xong.

Giữ chặt hơi thở, nhìn anh đặt bút, nhấc bút lên, màu mực đen thấm vào tấm gỗ, rất kiên định.

Bỗng thấy mình hạnh phúc đến rơi nước mắt.

Bởi vì, từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp một người đàn ông nào hoàn mỹ đến thế, anh có thể dắt tay tôi mỗi khi qua đường, lấy cả thân mình để che dòng xe qua lại. Anh có thể gọi điện cho tôi ngay sau mỗi cuộc phẫu thuật vất vả, rồi lập tức về nhà ăn cơm với tôi. Anh có thể yên lặng không nói lời nào khi chuẩn bị hội chẩn, nhưng khi đối xử với bệnh nhân cũng có thể khiến người ta thấy như đắm chìm trong gió xuân. Anh khác với mọi người, sạch sẽ, yên bình, thông minh, hòa nhã. Anh là chiếc khăn len ấm áp của tôi trong ngày đông, là cốc bia đen mát lạnh trong ngày hè, là ly trà Sri Lanca mỗi khi học đêm, và là giấc mơ ngày nối tiếp ngày của tôi.

Anh là niềm kiêu hãnh cả cuộc đời tôi.

Có những khi tôi đã không thể nhớ được những con người, sự việc. Nhưng những con người, những sự việc đó sát cánh bên tôi dịu dàng, kiên định, chưa bao giờ rời xa.

Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng.

Cũng giống như trong quãng thời gian qua, anh vẫn đi bên cạnh tôi.

Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, khi thời gian cứ trôi đi thì tình yêu đó không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ tàn héo.

Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, sau này khi gặp anh tôi mới giống như hạt bụi, trở nên rất nhỏ bé. Nhưng tôi lại yêu bông hoa nở ra từ cát bụi như thế biết chừng nào.

Trong giấc mơ và cả trong hiện thực, cứ duy trì tình yêu dài miên man của anh, mãi cho đến giờ, bay thành câu thơ, thế nên những năm háng cô đơn của tôi đã nở hoa.

Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà cùng nhau đi hết bốn mùa.



Ngoại truyện - Đã từng có một người mà anh yêu như yêu chính sinh mạng mình



Phải rất lâu sau anh mới tỉnh lại, khi đó trời đã rất tối.

Vào giây phút ngã xuống, anh đã nói hình như mình nhìn thấy rất nhiều đom đóm, chúng đang bay khắp trời đêm, đó là cảnh trong phim hoạt hình anh được xem từ hồi còn rất nhỏ, ánh sáng của đom đóm dần tụ lại một chỗ, và bay đến nơi vô định.

Lúc mở mắt ra, mạch máu tràn đầy thứ chất lỏng lành lạnh, toàn thân tê cứng như cây lúa ngày thu vừa bị xe cán qua, gãy nát. Giây phút anh tỉnh lại, thấy trước mắt là một chiếc bóng trắng, rồi dần mờ đi.

Một giọng giòn tan vang lên: "Anh tỉnh rồi à? Tốt quá rồi".

Prev 1 ... 105 106 107 108 109 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000421