Gã mặt thẹo tên là Kiều Phàm, lúc này hai tay cắp ba tử thi đi trước, hai gã đi sau một người mặt choắt tên là Hầu Tam, người còn lại tên Hoàng Dương, cả hai đều cắp tử thi theo chân đại ca. Bọn họ ba người là thủ hạ thân tín nhất của Chung Đà Tử. Vừa ra khỏi hậu động khẩu, Kiều Phàm liền phát hiện trước cửa động một khối đen trên đất, gã thấy lạ liền dừng chân lại, hai gã kia cũng lập tức dừng chân theo.
Kiều Phàm định mục chăm nhìn, lúc này đã nhận ra là một người, buộc miệng la lên :
- Nguy !
Rồi buông tay thả mấy xác chết xuống, người nhào tới phóng chưởng nhắm Chu Mộng Châu đánh tới.
Gã vốn nghĩ có người đột nhập vào đây, nên vừa nhìn thấy đã xuất chưởng tấn công.
Nào ngờ chưởng kình đã tới gần, mà không thấy đối phương phản kháng, bất giác khựng người thâu chưởng nghi hoặc trong lòng.
Lúc này Hầu Tam từ phía sau cũng chạy tới chừng như nhận ra người kia là ai, liền la lớn:
- Dừng tay!
Kiều Phàm vốn lòng nghi hoặc nên chưởng lực chạm lại, lúc này nghe Hầu Tam la lớn cản lại thì thâu chưởng hoàn toàn, thế nhưng chân cũng đá nhẹ một cái khiến Chu Mộng Châu lật ngửa người ra.
Kiều Phàm đã nhận rõ mặt Chu Mộng Châu, chau mày tự hỏi :
- Sao lại là hắn ?
Hầu Tam lòng cũng mơ hồ khó hiểu, lầm bầm:
- Đúng thế ! Đừng nói hắn chỉ là thằng bé mười mấy tuổi đầu,. chứ đương kim cao thủ, quyết cũng không vượt qua nổi Cửu U Địa Phủ này !
Hoàng Dương lúc ấy đến ngồi bên Chu Mộng Châu, đưa tay sờ ngực, rồi lại sờ mạch.
bỗng la lên :
- Nguy rồi, có kẻ đã dùng nội gia công lực đánh thằng nhóc bị thương, mà thủ pháp rất quái dị, quyết không phải hạng tầm thường !
Kiều Phàm nghe đến đó thì phát hoảng, vội đưa mắt nhìn tứ phía, hồ nghi nói :
- Ngoài thằng nhóc này ra, chẳng lẽ còn có người vượt qua được Cửu U Địa Phủ. Nguy rồi chúng ta nhanh đi !
Dứt lời, liền phóng người bỏ chạy. Hoàng Dương và Hầu Tam cũng không kịp ngó lại Chu Mộng Châu đang nằm bất động trên đất, phóng chân chạy theo.
Nguyên là trên vách núi này còn có thêm một động khẩu khác, bọn Kiều Phàm ba người chính chạy vào động khẩu đó.
Cả bọn đi chưa lâu thì một lão già cổ quái người gầy như bộ khô cốt tàn xuất hiện. Lão đưa mắt nhìn Chu Mộng Châu nằm bất tỉnh trên đất hồi lâu, rồi bỗng đưa tay cắp chàng lên, vừa đi vừa lảm nhảm một mình :
- Trị thương cho ngươi chỉ là cái trở bàn tay, nhưng mà lão phu lý do nào mà phải trị thương cho ngươi chứ ?
Nói vậy, rồi lão buông tay khiến cả người Chu Mộng Châu rơi phịch lại trên đất, nhưng lão ta không vội bỏ đi mà lòng vòng quanh người Chu Mộng Châu mấy vòng, miệng lại lẩm bẩm một mình :
- A. ta có lý do để cứu hắn rồi, nhưng chẳng hiểu sau khi hắn lành thương thế trong người, có chịu chấp nhận lời ta hay không ? Ài, đáng hận bọn đồ đệ lưu manh, chẳng kể tình nghĩa thầy trò, vứt ta một mình thế này lợi dụng chính độc môn của ta truyền thụ để hạ cừu nhân. Chẳng ngờ cừu nhân lại là một hảo hán nghĩa danh vang giang hồ. Ài, Tụ Tinh trang chủ Chung Đà Tử, tại sao sự tình lại khéo đến thế này ? Thôi thì cứ cứu thằng bé này, gọi là chuộc tội cho bọn môn hạ mất dạy kia !
Nói rồi, lão lại cắp người Chu Mộng Châu lên, lững thững từng bước đi vòng ra hậu động ngoài, mỗi bước lão đi qua để lại dấu chân in sâu trên nền đá.
Kiều Phàm đi một lúc rồi quay trở lại, phát hiện Chu Mộng Châu biến đâu mất, quan sát thấy dấu chân lạ in trên nền đá, cả kinh thất sắc. Nhưng vẫn quyết truy theo vết dấu chân, vượt qua khỏi hậu động khẩu không xa thì đã nhìn thấy quái nhân tóc bạc đang kẹp Chu Mộng Châu bên nách đi lững thững xuống những nền đá dựng đứng. Kiều Phàm chấn động cả người, suýt nữa thì buộc miệng thét lên, nhưng lại lập tức trở người phóng về thạch động.
Cuối thạch động là một chiếc thạch bàn, bên trên là một lão già ước chừng năm mươi ngồi yên, hai mắt mở lớn vẻ ngẩn ngơ, bên khóe môi còn in vết máu, trước thạch bàn cách chừng một trượng, một lão già thân hình xấu xí vận áo đỏ nằm im bất động.
Hoàng Dương và Hầu Tam mặt hiện bi thương, mắt hàm lệ đứng bên cạnh, khi nghe bên ngoài có tiếng người lướt gió thì thần sắc khẩn trương, liền phóng người ra cửa án ngữ, nhưng chợt nhận ra chính Kiều Phàm mới giảm nét mặt ra. Nhưng Kiều Phàm ngược lại vừa vào đến động, thấy tình cảnh trước mắt thì biến sắc, chừng như bắt gặp một cảnh cực kỳ kinh khủng Hoàng Dương tiến lên mặt bước, khẩn trương hỏi :
- Đại ca. chuyện gì vậy ?
Kiều Phàm giọng không tự nhiên, đáp:
- Các ngươi tự đi mà xem !
Hầu Tam hỏi :
- Xem gì ?
Kiều Phàm chẳng đáp, chỉ tay xuống phía dưới. Hoàng Dương và Hầu Tam lập tức hiểu dưới Cửu U Địa Phủ đã xảy ra chuyện gì. Khi ấy hai người tay rút binh khí soạt soạt. Hoàng Dương dùng ngọn cương tiễn cưu tiết. Hầu Tam dụng thanh nhuyễn cương đao.
Cả hai vượt qua người Kiều Phàm phóng trở xuống hậu động khẩu. Kiều Phàm chẳng hiểu nghĩ sao cũng liền tung người chạy theo.
Hoàng Dương như đã đến trước hậu động khẩu, cao giọng nói :
- Đại ca,có gì đâu ? Thực ra đại ca nhìn thấy gì chứ ?
Kiều Phàm nghe vậy thì sực tỉnh, quay người nhìn quanh, rồi chay theo hướng vừa rồi nhìn thấy lão quái nhân, nhìn quanh một lúc nữa, cũng kinh ngạc không kém, nói:
- Ài, thật kỳ quái ! Vừa rồi ta nhìn thấy một quái nhân người như xương khô xách thằng nhóc hôn mê kia mà đi xuống theo vách núi. Lúc ấy ta kinh động, cứ ngỡ là bộ xương khô của người bị trang chủ hấp huyết chết khô hóa thành tinh ...
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
Kiều Phàm định mục chăm nhìn, lúc này đã nhận ra là một người, buộc miệng la lên :
- Nguy !
Rồi buông tay thả mấy xác chết xuống, người nhào tới phóng chưởng nhắm Chu Mộng Châu đánh tới.
Gã vốn nghĩ có người đột nhập vào đây, nên vừa nhìn thấy đã xuất chưởng tấn công.
Nào ngờ chưởng kình đã tới gần, mà không thấy đối phương phản kháng, bất giác khựng người thâu chưởng nghi hoặc trong lòng.
Lúc này Hầu Tam từ phía sau cũng chạy tới chừng như nhận ra người kia là ai, liền la lớn:
- Dừng tay!
Kiều Phàm vốn lòng nghi hoặc nên chưởng lực chạm lại, lúc này nghe Hầu Tam la lớn cản lại thì thâu chưởng hoàn toàn, thế nhưng chân cũng đá nhẹ một cái khiến Chu Mộng Châu lật ngửa người ra.
Kiều Phàm đã nhận rõ mặt Chu Mộng Châu, chau mày tự hỏi :
- Sao lại là hắn ?
Hầu Tam lòng cũng mơ hồ khó hiểu, lầm bầm:
- Đúng thế ! Đừng nói hắn chỉ là thằng bé mười mấy tuổi đầu,. chứ đương kim cao thủ, quyết cũng không vượt qua nổi Cửu U Địa Phủ này !
Hoàng Dương lúc ấy đến ngồi bên Chu Mộng Châu, đưa tay sờ ngực, rồi lại sờ mạch.
bỗng la lên :
- Nguy rồi, có kẻ đã dùng nội gia công lực đánh thằng nhóc bị thương, mà thủ pháp rất quái dị, quyết không phải hạng tầm thường !
Kiều Phàm nghe đến đó thì phát hoảng, vội đưa mắt nhìn tứ phía, hồ nghi nói :
- Ngoài thằng nhóc này ra, chẳng lẽ còn có người vượt qua được Cửu U Địa Phủ. Nguy rồi chúng ta nhanh đi !
Dứt lời, liền phóng người bỏ chạy. Hoàng Dương và Hầu Tam cũng không kịp ngó lại Chu Mộng Châu đang nằm bất động trên đất, phóng chân chạy theo.
Nguyên là trên vách núi này còn có thêm một động khẩu khác, bọn Kiều Phàm ba người chính chạy vào động khẩu đó.
Cả bọn đi chưa lâu thì một lão già cổ quái người gầy như bộ khô cốt tàn xuất hiện. Lão đưa mắt nhìn Chu Mộng Châu nằm bất tỉnh trên đất hồi lâu, rồi bỗng đưa tay cắp chàng lên, vừa đi vừa lảm nhảm một mình :
- Trị thương cho ngươi chỉ là cái trở bàn tay, nhưng mà lão phu lý do nào mà phải trị thương cho ngươi chứ ?
Nói vậy, rồi lão buông tay khiến cả người Chu Mộng Châu rơi phịch lại trên đất, nhưng lão ta không vội bỏ đi mà lòng vòng quanh người Chu Mộng Châu mấy vòng, miệng lại lẩm bẩm một mình :
- A. ta có lý do để cứu hắn rồi, nhưng chẳng hiểu sau khi hắn lành thương thế trong người, có chịu chấp nhận lời ta hay không ? Ài, đáng hận bọn đồ đệ lưu manh, chẳng kể tình nghĩa thầy trò, vứt ta một mình thế này lợi dụng chính độc môn của ta truyền thụ để hạ cừu nhân. Chẳng ngờ cừu nhân lại là một hảo hán nghĩa danh vang giang hồ. Ài, Tụ Tinh trang chủ Chung Đà Tử, tại sao sự tình lại khéo đến thế này ? Thôi thì cứ cứu thằng bé này, gọi là chuộc tội cho bọn môn hạ mất dạy kia !
Nói rồi, lão lại cắp người Chu Mộng Châu lên, lững thững từng bước đi vòng ra hậu động ngoài, mỗi bước lão đi qua để lại dấu chân in sâu trên nền đá.
Kiều Phàm đi một lúc rồi quay trở lại, phát hiện Chu Mộng Châu biến đâu mất, quan sát thấy dấu chân lạ in trên nền đá, cả kinh thất sắc. Nhưng vẫn quyết truy theo vết dấu chân, vượt qua khỏi hậu động khẩu không xa thì đã nhìn thấy quái nhân tóc bạc đang kẹp Chu Mộng Châu bên nách đi lững thững xuống những nền đá dựng đứng. Kiều Phàm chấn động cả người, suýt nữa thì buộc miệng thét lên, nhưng lại lập tức trở người phóng về thạch động.
Cuối thạch động là một chiếc thạch bàn, bên trên là một lão già ước chừng năm mươi ngồi yên, hai mắt mở lớn vẻ ngẩn ngơ, bên khóe môi còn in vết máu, trước thạch bàn cách chừng một trượng, một lão già thân hình xấu xí vận áo đỏ nằm im bất động.
Hoàng Dương và Hầu Tam mặt hiện bi thương, mắt hàm lệ đứng bên cạnh, khi nghe bên ngoài có tiếng người lướt gió thì thần sắc khẩn trương, liền phóng người ra cửa án ngữ, nhưng chợt nhận ra chính Kiều Phàm mới giảm nét mặt ra. Nhưng Kiều Phàm ngược lại vừa vào đến động, thấy tình cảnh trước mắt thì biến sắc, chừng như bắt gặp một cảnh cực kỳ kinh khủng Hoàng Dương tiến lên mặt bước, khẩn trương hỏi :
- Đại ca. chuyện gì vậy ?
Kiều Phàm giọng không tự nhiên, đáp:
- Các ngươi tự đi mà xem !
Hầu Tam hỏi :
- Xem gì ?
Kiều Phàm chẳng đáp, chỉ tay xuống phía dưới. Hoàng Dương và Hầu Tam lập tức hiểu dưới Cửu U Địa Phủ đã xảy ra chuyện gì. Khi ấy hai người tay rút binh khí soạt soạt. Hoàng Dương dùng ngọn cương tiễn cưu tiết. Hầu Tam dụng thanh nhuyễn cương đao.
Cả hai vượt qua người Kiều Phàm phóng trở xuống hậu động khẩu. Kiều Phàm chẳng hiểu nghĩ sao cũng liền tung người chạy theo.
Hoàng Dương như đã đến trước hậu động khẩu, cao giọng nói :
- Đại ca,có gì đâu ? Thực ra đại ca nhìn thấy gì chứ ?
Kiều Phàm nghe vậy thì sực tỉnh, quay người nhìn quanh, rồi chay theo hướng vừa rồi nhìn thấy lão quái nhân, nhìn quanh một lúc nữa, cũng kinh ngạc không kém, nói:
- Ài, thật kỳ quái ! Vừa rồi ta nhìn thấy một quái nhân người như xương khô xách thằng nhóc hôn mê kia mà đi xuống theo vách núi. Lúc ấy ta kinh động, cứ ngỡ là bộ xương khô của người bị trang chủ hấp huyết chết khô hóa thành tinh ...
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

