Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 5 - Ngôi nhà xác


- Chuyên mục: Truyện kiếm hiệp
- Lượt xem: 228
Khảm Ly Tử ngửa mặt cười kha kha, chẳng tin tưởng nói :

- Ngươi ... ngươi mà có thể ...
Chu Mộng. Châu cắt ngang lời lão :

- Chẳng lẽ ngươi không tin ?

- Hảo, hảo ! Trước hết ngươi nói cho ta nghe xem, nếu ta nghe ra là thực, thì nhất định sẽ đánh ngươi hai chưởng. Nhỡ ngươi bị thương thì ta chịu hoàn toàn trách nhiệm trị thương.

- Lời lão nói chắc chắn chứ ?

Khảm Ly Tử hừ một tiếng, vẻ không vui, nói:

- Lão phu hành cước giang hồ mấy mươi năm qua, chưa từng đánh mất chữ tín !

Chu Mộng Châu gật đầu tin tưởng, rồi nói :

- Tả nhất hữu nhị, tiền tam hậu tứ !

Khảm Ly Tử nghe rồi trầm ngân suy nghĩ một lúc gật gù đắc ý, rồi đột nhiên nắm lấy tay Chu Mộng Châu tung người phóng chạy.

Trong động đạo không rộng, vậy mà lão tung người chạy rất nhanh. Chu Mộng Châu cả người như bị treo lơ lửng trên không trung, bên tai tiếng gió lướt qua vù vù, vốn muốn cưỡng lại lão ta nhưng cũng không được. Chỉ thấy khi rẽ trái, khi rẽ phải, lại phóng tới lại thụt lùi, mắt cứ hoa lên, chốc lát thấy ánh sáng tràn ngập, mới hay đã ra khỏi thạch động Chu Mộng Châu đưa mắt nhìn quanh, thấy chỗ ra hoàn toàn không phải là cách sơn lâm lúc vào. Nơi đây là một vách núi dựng đứng cao chót vót, lưng chừng vách núi có một mỏm đá lớn nhô ra. Bên trái có mười tám trụ sắt, một nửa cắm sâu vào vách núi, đầu thiếc trụ mỗi cây có một chiếc vòng sắt, trên vòng treo lơ lững một sợi xích lớn.

Khảm Ly Tử ra khỏi thạch động cao hứng lớn tiếng gào :

- Chung Đà Tử. ta bảo chút kỹ xảo của ngươi chẳng làm gì nổi ta đâu. Giờ ta ra được rồi đấy.

Liền nghe thấy tiếng lão già từ vách đá dội xuống :

- Lão lùn, ngươi lên đây gặp ta !

- Hừ, gấp gáp gì chứ ? Ta đã đến đây, lẽ nào lại không lên ? Có điều hiện tại ta còn chút việc riêng cần giải quyết, phiền ngươi chờ ta giây lát !

Chu Mộng Châu nghe ra ngữ khí của Khảm Ly Tử nói với Chung Đà Tử ôn hòa như chẳng thù oán, thế nhưng tại sao lại hạ thủ tàn khốc với thuộc hạ của Chung Đà Tử như vậy ?

Thực khiến người ta khó hiểu.

Khảm Ly Tử nói xong, liền quay người từ từ đưa tay về phía Chu Mộng Châu nói :

- Tiểu tử, vào đi !

Chu Mộng Châu hơi có chút ngớ người, hỏi lại :

- Vào gì ?

- Ài, chẳng phải chúng ta đã thương lượng, ngươi giúp ta ra khỏi Cửu U Đia Phủ, ta sẽ bồi ngươi thêm hai chưởng là gì ?

Chu Mộng Châu chợt nhớ ra, gật đầu đáp :

- À, à ... đúng vậy ! Nhưng là lão đánh còn ta tiếp !

Khảm Ly Tử biết chạm phải một thằng nhóc cứng đầu, chẳng nói thêm câu nào, lập tức đưa đơn chưởng phất chiêu, một cỗ kình lực cực mạnh đẩy tới người Chu Mộng Châu.

Chu Mộng Châu vội giơ cả song chưởng lên, vận kình lực phát chưởng nghênh chiêu.

Chu Mộng Châu quả thực ngông cuồng ương ngạnh với cao thủ hạng nhất lưu nội công thâm hậu như Khảm Ly Tử. Chu Mộng Châu há có thể tiếp nổi sao ?

Chỉ nghe "binh " một tiếng, cả người chàng tung lên cao, khí huyết nghịch xung, ngũ tạng như vỡ ra, rơi phịch trên đất bất tỉnh nhân sự.

Lại nói Khảm Ly Tử vốn nghĩ thiếu niên này công lực không phải là kém, lại hấp thụ được chân truyền Phiên Thiên chưởng từ Nhẫn đại sư là người mà lão hằng khiếp phục. Cho nên khi phát chưởng này đã vận hết tám thành công lực, nghĩ đối phương dẫu không tiếp nổi nhưng cũng không đến nổi thọ thương. Chẳng ngờ Chu Mộng Châu rơi người trên đất bất động chết giấc.

Khảm Ly Tử ngớ người, vội nhào về phía Chu Mộng Châu, đưa tay thăm mạch, thấy chàng tuy bất tỉnh nhân sự, nhưng chưa đến nỗi thọ trọng thương đến lục phủ ngũ tạng. Lão thở phào nhẹ nhõm rồi rút lấy trong người ra một viên linh đơn màu tía nhét vào miệng Chu Mộng Châu, sau đó lại xoa bóp vận công, giúp chàng điều hòa lại khí huyết.Qua một hồi lâu mới thấy Chu Mộng Châu từ từ tỉnh lại.

Khảm Ly Tử nói :

- Ngươi tuy thọ nội thương, nhưng đã phục linh dược của lão phu, căn bản không còn trở ngại gì. Thế nhưng, trong thời gian ngắn tuyệt đối không được cử động nhiều, tốt nhất ngươi nên ngồi nghỉ, điều vận công tĩnh thần, lão phu lên trên kia gặp Chung Đà Tử xong, sẽ trở xuống đây gặp lại ngươi.

Chu Mộng Châu ngực còn tức, thế nhưng ngạo khí bất khuất lắc đầu :

- Không được, còn một chưởng thứ ba, ngươi cứ đánh đi, sau đó ai đi đường nấy, chẳng dính líu gì nhau !

Nhưng Khảm Ly Tử chẳng nói thêm tiếng nào, nhún mình vút lên không trung biến mất.

Chu Mộng Châu hoảng hốt đứng dậy đuổi theo, la lớn:

- Chờ đã !

Chu Mộng Châu thương thế mới hồi phục, lúc này lòng kinh hoảng, lại vận động đột ngột. khiến khí huyết lưu nghịch, cảm thấy đầu óc ong ong kêu lên, mắt nổ dom đóm, ngã người trên đất bất tỉnh.

Nên biết nơi đây là hậu động khẩu của Cửu U Địa Phủ.

Ba gã hắc y hán tử đối với đường đi nước bước trong mật đạo rành như chỉ lòng bàn tay.

Lúc này bọn họ đã mang mười bảy xác chết vào động chính đanh trên đường mang ra ngoài theo hậu động khẩu này.
Prev 1 ... 4 5 6 7 8 Next

Đọc tiếp: Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Quay lại: Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
1 2 Next
›› Ác thủ tiểu tử
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.000410
Ring ring