Vừa nói Bạch Cốt Ma Quân vừa lấy trong ngực ra một xúc vải mềm như tơ mà chẳng phải tơ, óng như lụa mà không phải lụa, trên nền đen in nhiều hình hoa văn sắc trắng. Lão rũ một cái, thấy xúc vải thỏng xuống, lúc này mới nhận ra là một tấm áo choàng phủ thân, lão nói tiếp:
- Đây vật kỳ bảo năm xưa ta hành cước giang hồ chẳng giây phút nào rời khỏi người, cũng là di vật của vị võ lâm nhất đại kỳ nhân Thiên Lãng Tử. Nó được làm bằng tơ trời, dai bền chắc chắn, có thể chống đỡ được chưởng lực, chỉ lực và ám khí các loại. Hình đầu lâu trên ngực áo là sau này ta gia thêm, cho nên mới có biệt danh Bạch Cốt Ma Quân, sau khi ngươi rời khỏi đây, chỉ cần vận chiếc Bạch Cốt y này vào ở chỗ đông người, chừng ba lần tự nhiên sẽ có người tìm đến ngươi ...
Nói đến đó, chợt như nhớ ra điều gì, lão liền vọt người trở vào động, lát sau trở ra với hai dải lụa trong trên tay trao cho Chu Mộng Châu, rồi trao luôn cả chiếc túi vái đựng Cửu Dao Châu, nói:
- Ta chợt nhớ ra, khi ngươi vận chiếc Bạch Cốt y này lên người, chẳng những có thể dẫn dụ tên đồ đệ của ta đến, mà còn có vài đối địch năm xưa của ta tự nhiên cũng tìm tới. Ngươi với vài miếng bản lĩnh trong người, quyết chẳng phải là đối thủ của chúng. Ngươi cầm lấy hai dải lụa này, bên trên ký tải mấy môn võ công bản môn của ta đều rất dễ luyện, chừng nào ngươi luyện thành công, lúc ấy mới giúp làm việc của ta, nhớ chứ?
Chu Mộng Châu nhẳng phải ngạc nhiên sự thay đổi chủ ý đột ngột của lão, khi ấy đón nhận cung kính:
- Đa tạ tiền bối ban tứ!
Bạch Cốt Ma Quân phất tay, lạnh giọng:
- Chẳng cần!
Chu Mộng Châu tuy ở với lão ta hai ngày, thế nhưng thấy giữa bọn họ có sợi dây tình cảm khó nói. Lão đơn thân nơi tử cốc này, nghĩ thấy thương, khi ấy chàng buột miệng nói:
- Lão tiền bối ở đây một mình thật cô quạnh lạnh lẽo tiểu bối thực muốn ở lại cùng lão tiền bối một thời gian!
Bạch Cốt Ma Quân trợn mắt quát:
- Nói bậy! Lão phu ẩn cư thế ngọa, lấy trăng làm bạn, lấy hạc làm người thân, đi mây về gió, há cần thứ chưa ráo máu đầu ngươi ở lại đánh bạn!
Nói rồi, lão vung cánh tay khẳng khiu chộp lấy tay Chu Mộng Châu, sãi bước chạy ngược vách đã mà lên tợ như chạy trên đất bằng. Chu Mộng Châu nhắm mắt không dám nhìn, chỉ nghe bên tai tiếng gió vù vù, đủ thấy tốc độ nhanh chừng nào rồi.
Thời gian chưa qua tuân trà, Bạch Cốt Ma Quân dừng chân lại, buông tay chàng ra. Chu Mộng Châu mở mắt nhìn mới biết đã lên tới động hậu khẩu, nơi chàng mấy hôm trước bị trúng chưởng bất tỉnh nhân sự. Bạch Cốt Ma Quân đẩy nhẹ một chưởng, cả người Chu Mộng Châu ngã nhào về trước mấy trượng, buông giọng:
- Đi!
Chu Mộng Châu giữ được người lại khi ấy quay đầu nhìn, nhưng bóng Bạch Cốt Ma Quân đã biến đâu mất dạng.
Chu Mộng Châu một mình đứng tần ngần trước động hậu khẩu, hồi tưởng lại tất cả những chuyện chỉ vừa xảy ra cách đây hai hôm, mà cứ như đã lâu lắm rồi. Thực tình nhiều điều xảy ra hết sức đột ngột mà bất ngờ, khiến chàng mơ hồ tợ như vừa tỉnh lại sau một giấc chiêm bao.
Chính lúc chàng bần thần trong dòng suy nghĩ, sau lưng bỗng có tiếng áo xé gió. Chu Mộng Châu giật mình quay phắt lại, kịp nhận ra hai gã đại hán một cao mặt thấp, gã cao mặt có vết theo dài, chính là gã hắc y hắn tử hôm trước muốn bắt người.
Hai gã đại hán gặp lại Chu Mộng Châu thì đứng há hốc mồm miệng, chân như trồng xuống đất, nhất thời chưa thốt lên được lời nào. Chu Mộng Châu lúc bám theo chân bọn họ chỉ cốt truy cứu nội tình, đồng thời cứu người. Nhưng lúc này ngoài hai gã ra, chẳng còn thấy bóng ma nào, nên chưa biết phải hỏi chúng thế nào, cứ đứng đưa mắt nhìn chúng.
Gã mặt thẹo là Kiều Phàm tính nóng nảy, khi ấy y phát nộ hỏi trước.
- Thằng nhóc, nhìn gì chứ? Ta hỏi ngươi làm sao ngươi vào đây?
Chu Mộng Châu nhíu mày, vặn lại:
- Í! Mới là chuyện lạ chứ, ngươi không nhìn ta làm sao biết ta đang nhìn ngươi?
Kiều Phàm phát giận, gắt lên:
- Hắc hắc ... Thằng nhãi, ngươi cứng đầu lắm, để ông thâu nhận ngươi!
Nguyên là Kiều Phàm và Hầu Tam ở trên này chờ đợi Hoàng Dương xuống dò thám dưới vực cả ngày trời chẳng thấy trở lên, bọn họ cả hai trong lòng nôn nóng lẫn lo lắng, tuy không biết tình hình thực hư thế nào, nhưng đoán Hoàng Dương gặp dữ nhiều lành ít.
Nếu biết bọn họ ba người không đồng họ, nhưng kết nghĩa đệ huynh, mười mấy năm nay cư xử với nhau tình như thủ túc. Lúc ấy quá sốt ruột Kiều Phàm cương quyết xuống vực xem tình hình Hoàng Dương như thế nào. Nhưng Hầu Tam tính toán lợi hại, thấy có xuống cũng chỉ nguy đến tính mạng, chi bằng ở lại trên này chờ tới lúc thuận tiện sẽ xuống xem.
Vả lại lúc này đang cần người để chăm sóc bảo vệ cho trang chủ đang thụ độc thương.
Khuyên năm lần bảy lượt lúc ấy Kiều Phàm mới chịu thôi.
Cả hai trở lại nội động hầu thi hai bên Thụ Tinh trang chủ Chung Nghi. Chung Nghị vẫn ngồi dựa vào vách đá, ngực thở nhẹ, mắt tợ như thất thần, chung quy không thấy chút tiến triển nào khá hơn. Bọn Kiều Phàm bấy giờ mang xác của Khảm Ly Tử vứt ra ngoài rồi trở lại bên người Chung Nghị qua một đêm.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
- Đây vật kỳ bảo năm xưa ta hành cước giang hồ chẳng giây phút nào rời khỏi người, cũng là di vật của vị võ lâm nhất đại kỳ nhân Thiên Lãng Tử. Nó được làm bằng tơ trời, dai bền chắc chắn, có thể chống đỡ được chưởng lực, chỉ lực và ám khí các loại. Hình đầu lâu trên ngực áo là sau này ta gia thêm, cho nên mới có biệt danh Bạch Cốt Ma Quân, sau khi ngươi rời khỏi đây, chỉ cần vận chiếc Bạch Cốt y này vào ở chỗ đông người, chừng ba lần tự nhiên sẽ có người tìm đến ngươi ...
Nói đến đó, chợt như nhớ ra điều gì, lão liền vọt người trở vào động, lát sau trở ra với hai dải lụa trong trên tay trao cho Chu Mộng Châu, rồi trao luôn cả chiếc túi vái đựng Cửu Dao Châu, nói:
- Ta chợt nhớ ra, khi ngươi vận chiếc Bạch Cốt y này lên người, chẳng những có thể dẫn dụ tên đồ đệ của ta đến, mà còn có vài đối địch năm xưa của ta tự nhiên cũng tìm tới. Ngươi với vài miếng bản lĩnh trong người, quyết chẳng phải là đối thủ của chúng. Ngươi cầm lấy hai dải lụa này, bên trên ký tải mấy môn võ công bản môn của ta đều rất dễ luyện, chừng nào ngươi luyện thành công, lúc ấy mới giúp làm việc của ta, nhớ chứ?
Chu Mộng Châu nhẳng phải ngạc nhiên sự thay đổi chủ ý đột ngột của lão, khi ấy đón nhận cung kính:
- Đa tạ tiền bối ban tứ!
Bạch Cốt Ma Quân phất tay, lạnh giọng:
- Chẳng cần!
Chu Mộng Châu tuy ở với lão ta hai ngày, thế nhưng thấy giữa bọn họ có sợi dây tình cảm khó nói. Lão đơn thân nơi tử cốc này, nghĩ thấy thương, khi ấy chàng buột miệng nói:
- Lão tiền bối ở đây một mình thật cô quạnh lạnh lẽo tiểu bối thực muốn ở lại cùng lão tiền bối một thời gian!
Bạch Cốt Ma Quân trợn mắt quát:
- Nói bậy! Lão phu ẩn cư thế ngọa, lấy trăng làm bạn, lấy hạc làm người thân, đi mây về gió, há cần thứ chưa ráo máu đầu ngươi ở lại đánh bạn!
Nói rồi, lão vung cánh tay khẳng khiu chộp lấy tay Chu Mộng Châu, sãi bước chạy ngược vách đã mà lên tợ như chạy trên đất bằng. Chu Mộng Châu nhắm mắt không dám nhìn, chỉ nghe bên tai tiếng gió vù vù, đủ thấy tốc độ nhanh chừng nào rồi.
Thời gian chưa qua tuân trà, Bạch Cốt Ma Quân dừng chân lại, buông tay chàng ra. Chu Mộng Châu mở mắt nhìn mới biết đã lên tới động hậu khẩu, nơi chàng mấy hôm trước bị trúng chưởng bất tỉnh nhân sự. Bạch Cốt Ma Quân đẩy nhẹ một chưởng, cả người Chu Mộng Châu ngã nhào về trước mấy trượng, buông giọng:
- Đi!
Chu Mộng Châu giữ được người lại khi ấy quay đầu nhìn, nhưng bóng Bạch Cốt Ma Quân đã biến đâu mất dạng.
Chu Mộng Châu một mình đứng tần ngần trước động hậu khẩu, hồi tưởng lại tất cả những chuyện chỉ vừa xảy ra cách đây hai hôm, mà cứ như đã lâu lắm rồi. Thực tình nhiều điều xảy ra hết sức đột ngột mà bất ngờ, khiến chàng mơ hồ tợ như vừa tỉnh lại sau một giấc chiêm bao.
Chính lúc chàng bần thần trong dòng suy nghĩ, sau lưng bỗng có tiếng áo xé gió. Chu Mộng Châu giật mình quay phắt lại, kịp nhận ra hai gã đại hán một cao mặt thấp, gã cao mặt có vết theo dài, chính là gã hắc y hắn tử hôm trước muốn bắt người.
Hai gã đại hán gặp lại Chu Mộng Châu thì đứng há hốc mồm miệng, chân như trồng xuống đất, nhất thời chưa thốt lên được lời nào. Chu Mộng Châu lúc bám theo chân bọn họ chỉ cốt truy cứu nội tình, đồng thời cứu người. Nhưng lúc này ngoài hai gã ra, chẳng còn thấy bóng ma nào, nên chưa biết phải hỏi chúng thế nào, cứ đứng đưa mắt nhìn chúng.
Gã mặt thẹo là Kiều Phàm tính nóng nảy, khi ấy y phát nộ hỏi trước.
- Thằng nhóc, nhìn gì chứ? Ta hỏi ngươi làm sao ngươi vào đây?
Chu Mộng Châu nhíu mày, vặn lại:
- Í! Mới là chuyện lạ chứ, ngươi không nhìn ta làm sao biết ta đang nhìn ngươi?
Kiều Phàm phát giận, gắt lên:
- Hắc hắc ... Thằng nhãi, ngươi cứng đầu lắm, để ông thâu nhận ngươi!
Nguyên là Kiều Phàm và Hầu Tam ở trên này chờ đợi Hoàng Dương xuống dò thám dưới vực cả ngày trời chẳng thấy trở lên, bọn họ cả hai trong lòng nôn nóng lẫn lo lắng, tuy không biết tình hình thực hư thế nào, nhưng đoán Hoàng Dương gặp dữ nhiều lành ít.
Nếu biết bọn họ ba người không đồng họ, nhưng kết nghĩa đệ huynh, mười mấy năm nay cư xử với nhau tình như thủ túc. Lúc ấy quá sốt ruột Kiều Phàm cương quyết xuống vực xem tình hình Hoàng Dương như thế nào. Nhưng Hầu Tam tính toán lợi hại, thấy có xuống cũng chỉ nguy đến tính mạng, chi bằng ở lại trên này chờ tới lúc thuận tiện sẽ xuống xem.
Vả lại lúc này đang cần người để chăm sóc bảo vệ cho trang chủ đang thụ độc thương.
Khuyên năm lần bảy lượt lúc ấy Kiều Phàm mới chịu thôi.
Cả hai trở lại nội động hầu thi hai bên Thụ Tinh trang chủ Chung Nghi. Chung Nghị vẫn ngồi dựa vào vách đá, ngực thở nhẹ, mắt tợ như thất thần, chung quy không thấy chút tiến triển nào khá hơn. Bọn Kiều Phàm bấy giờ mang xác của Khảm Ly Tử vứt ra ngoài rồi trở lại bên người Chung Nghị qua một đêm.
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng

