Chu Mộng Châu đúng lúc phân vân chưa biết tính sao, bỗng nhiên nghe thiếu nữ rên khẽ. Chàng giật mình cúi đầu nhìn, quả nhiên thiếu nữ trở người cử động, qua thêm một lúc thì thấy cô ta mở mắt tỉnh lại. Chu Mộng Châu sung sướng reo lên:
- Cô tỉnh rồi!
Thiếu nữ vừa mở mắt ra nhìn thấy bóng đàn ông, thét lên một tiếng rồi tung người nhổm dậy, nhưng đầu óc như choáng váng lảo đảo ngã nhào lại trên đất.
Chu Mộng Châu không biết nguyên nhân do đâu, thấy nàng lảo đảo sợ ngã, thì chạy đến định đưa tay đỡ lấy người nàng.
Thiếu nữ đột nhiên chống tay thoát tránh ra ngoài, miệng thét tay vung. Chu Mộng Châu bị tát bất ngờ không kịp tránh nhận đủ một cái tát bên má trái. Mặt mày ngơ ngác la lên:
- Cô nương, tôi đây mà!
Thiếu nữ tròn mắt nhìn chằm Chu Mộng Châu, vẻ phẫn nộ dần dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, hồi lâu mới hỏi được:
- Sao ... sao ngươi cũng ở đây?
Chu Mộng Châu không đáp mà hỏi ngược lại:
- Cô nương làm sao lại đến Thiên Sơn này?
Thiếu nữ bấy giờ mới đưa mắt nhìn quanh, thấy khung cảnh khác với trước lúc ngất đi, lại nhìn thấy bọn họ Lý và họ Quách nằm hai đống hai nơi, đột nhiên tức giận đứng lên, nhảy đến đá thốc một tên mấy cái, chửi đổng:
- Quân súc sanh bại loại, dám nhân lúc cô nương bận tay đánh nhau với tên mặt trắng kia, các ngươi ra tay lén dùng mê dược hại ta! Ta phải trừng trị các ngươi đích đáng ...
Nói rồi lại nhắm họ Lý đá tiếp thêm mấy cái nữa, còn họ Quách chừng như thấy nằm trong vũng máu me, mặt trắng bệt, có thể đã tắt tử, nên thôi không đá nữa.
Chu Mộng Châu khi ấy chạy đến ngạc nhiên hỏi:
- Í! Chẳng phải bọn họ là bằng hữu của cô nương?
Thiếu nữ trợn mắt:
- Ai là bằng hữu với bọn vô liêm sỉ này chớ? Chính bọn hắn hèn hạ dụng mê được đánh gục ta trong lúc ta đánh nhau với tên mặt trắng!
Chu Mộng Châu à lên một tiếng như hiểu ra vấn đề, hỏi tiếp:
- Tên mặt trắng mà cô nương nhắc đến có phải vận trường bào xanh, tay dụng nhuyễn kiếm?
- Đúng là hắn. Sao? Ngươi gặp hắn à?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp gọn:
- Hắn chết rồi!
- Chết? Vì sao?
Chu Mộng Châu lắc đầu đáp:
- Không biết!
Rồi khi ấy bắt đầu kể lại mình bắt gặp người kia đang hấp hối như thế nào, nhờ câu trối cuối cùng mà truy theo bọn họ Lý, họ Quách đến đây, sau đó mới cứu được cô ta như thế nào, nhất nhất kể lại.
Thiếu nữ nghe xong, nhíu mày liễu ngạc nhiên lẩm bẩm như tự hỏi:
- Quái! Chẳng lẽ bọn chúng không phải là đồng bọn?
Nói rồi, cô ta nhìn họ Lý nằm dưới đất, nói tiếp:
- Ta phải hỏi cho ra lẽ mới được!
Dứt lời, nàng chạy đến lôi cổ gã bọ Lý dậy, giải khai á huyệt cho hắn, trầm giọng thét hỏi:
- Nói đi! Ngươi là ai? Vì sao lại hại ta? Ngươi với tên mặt trắng kia có quan hệ gì không?
Lại nói, gã đại hán họ Lý vốn định ngầm ra tay hạ thủ với Chu Mộng Châu, chẳng ngờ chưa kịp ra tay, thì bỗng bị mấy kình chỉ lực cách không điểm chỉ phóng đến, phong bế toàn bộ huyệt đạo trên người, đến nghĩ né tránh cũng không kịp. Lúc này thần trí hồi tỉnh, miệng đã nói được, nhưng tay chân vẫn tê dại chưa cử động được, trong đầu gã vốn chỉ nghĩ Chu Mộng Châu tuổi trẻ cao cường, chẳng những ra tay hại mình, mà còn giải mê dược cho thiếu nữ. Bởi vậy vừa nghe thiếu nữ truy hỏi, nhìn thấy Chu Mộng Châu đứng một bên, thì không dám quanh co, cúi đầu đáp:
- Thiếu hiệp, cô nương xin tha mạng. Tiểu nhận họ Lý tên Ngao, vốn cùng với vị huynh đệ này tên là Quách Tín thoát nạn chạy đến đây. Lúc ấy thấy cô nương đang đánh nhau với tên mặt trắng. Quách Tín xưa nay bẩm tính tham dục dâm loạn, nên khi nhìn thấy có nương xinh đẹp trong lòng khởi ...
"Bốp", thiếu nữ chỉ nghe đến đó đã nóng mặt, tức giận tát một tái tai, thét lớn:
- Đủ rồi, không cần nói tiếp. Ta hỏi, ngươi với tên mặt trắng có quan hệ gì với nhau không?
Lý Ngao mặt đau rát, nhưng chẳng rên la, thiểu não nói:
- Không ạ!
- Vậy sau khi ta hôn mê, tại sao hắn trúng thương mà chết?
Lý Ngao run giọng đáp:
- Cũng chỉ vì để chiếm ... Xin cô nương tha tội, tiểu nhân không dám nói hết ...
Thiếu nữ nén tức giận, giục:
- Nói đi!
- Dạ, chỉ vì để chiếm đoạt cô nương, tiểu nhân cùng lão đệ đã đánh nhau với tên mắt trắng, hắn tuy võ công cao cường, nhưng trúng phải độc châm của tiểu nhân mà bại thủ.
- Thì ra vậy.
Thiếu nữ nhìn lý Ngao còn tức giận, như muốn cho hắn một trận, nếu vừa rồi Chu Mộng Châu không kịp cứu, thì có thể bị bọn chúng làm nhục. Nghĩ đến đó, nàng liếc về phía Chu Mộng Châu, hai má bất giác đỏ bừng lên vì thẹn.
Chu Mộng Châu nghe ra đã hiểu hết mọi chuyện, bấy giờ chen vào hỏi Lý Ngao:
- Ngươi bảo chạy thoát nạn đến đây ư? Vậy ngươi thoát nạn gì?
Lý Ngao đáp:
- Có một bọn người áo đen, gần đây lùng soát bắt rất nhiều người, mà xem ra đều là những người trong làng hắc đạo, thuộc hạng lục lâm thảo khấu như tiểu nhân!
Gã đáp câu này vẻ thành thực lẫn hối cải.
Thiếu nữ vừa nghe nói thế, bỗng mắt long lên kỳ lạ, sấn tới bức hỏi:
- Ngươi nói là bọn người áo đen, chúng bắt người làm gì?
Lý Ngao lắc đầu đáp:
- Điều này thì không biết!
Chu Mộng Châu chen vào nói:
- Bọn áo đen bắt người, chẳng lẽ là người của Tụ Tinh trang?
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng
- Cô tỉnh rồi!
Thiếu nữ vừa mở mắt ra nhìn thấy bóng đàn ông, thét lên một tiếng rồi tung người nhổm dậy, nhưng đầu óc như choáng váng lảo đảo ngã nhào lại trên đất.
Chu Mộng Châu không biết nguyên nhân do đâu, thấy nàng lảo đảo sợ ngã, thì chạy đến định đưa tay đỡ lấy người nàng.
Thiếu nữ đột nhiên chống tay thoát tránh ra ngoài, miệng thét tay vung. Chu Mộng Châu bị tát bất ngờ không kịp tránh nhận đủ một cái tát bên má trái. Mặt mày ngơ ngác la lên:
- Cô nương, tôi đây mà!
Thiếu nữ tròn mắt nhìn chằm Chu Mộng Châu, vẻ phẫn nộ dần dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, hồi lâu mới hỏi được:
- Sao ... sao ngươi cũng ở đây?
Chu Mộng Châu không đáp mà hỏi ngược lại:
- Cô nương làm sao lại đến Thiên Sơn này?
Thiếu nữ bấy giờ mới đưa mắt nhìn quanh, thấy khung cảnh khác với trước lúc ngất đi, lại nhìn thấy bọn họ Lý và họ Quách nằm hai đống hai nơi, đột nhiên tức giận đứng lên, nhảy đến đá thốc một tên mấy cái, chửi đổng:
- Quân súc sanh bại loại, dám nhân lúc cô nương bận tay đánh nhau với tên mặt trắng kia, các ngươi ra tay lén dùng mê dược hại ta! Ta phải trừng trị các ngươi đích đáng ...
Nói rồi lại nhắm họ Lý đá tiếp thêm mấy cái nữa, còn họ Quách chừng như thấy nằm trong vũng máu me, mặt trắng bệt, có thể đã tắt tử, nên thôi không đá nữa.
Chu Mộng Châu khi ấy chạy đến ngạc nhiên hỏi:
- Í! Chẳng phải bọn họ là bằng hữu của cô nương?
Thiếu nữ trợn mắt:
- Ai là bằng hữu với bọn vô liêm sỉ này chớ? Chính bọn hắn hèn hạ dụng mê được đánh gục ta trong lúc ta đánh nhau với tên mặt trắng!
Chu Mộng Châu à lên một tiếng như hiểu ra vấn đề, hỏi tiếp:
- Tên mặt trắng mà cô nương nhắc đến có phải vận trường bào xanh, tay dụng nhuyễn kiếm?
- Đúng là hắn. Sao? Ngươi gặp hắn à?
Chu Mộng Châu gật đầu đáp gọn:
- Hắn chết rồi!
- Chết? Vì sao?
Chu Mộng Châu lắc đầu đáp:
- Không biết!
Rồi khi ấy bắt đầu kể lại mình bắt gặp người kia đang hấp hối như thế nào, nhờ câu trối cuối cùng mà truy theo bọn họ Lý, họ Quách đến đây, sau đó mới cứu được cô ta như thế nào, nhất nhất kể lại.
Thiếu nữ nghe xong, nhíu mày liễu ngạc nhiên lẩm bẩm như tự hỏi:
- Quái! Chẳng lẽ bọn chúng không phải là đồng bọn?
Nói rồi, cô ta nhìn họ Lý nằm dưới đất, nói tiếp:
- Ta phải hỏi cho ra lẽ mới được!
Dứt lời, nàng chạy đến lôi cổ gã bọ Lý dậy, giải khai á huyệt cho hắn, trầm giọng thét hỏi:
- Nói đi! Ngươi là ai? Vì sao lại hại ta? Ngươi với tên mặt trắng kia có quan hệ gì không?
Lại nói, gã đại hán họ Lý vốn định ngầm ra tay hạ thủ với Chu Mộng Châu, chẳng ngờ chưa kịp ra tay, thì bỗng bị mấy kình chỉ lực cách không điểm chỉ phóng đến, phong bế toàn bộ huyệt đạo trên người, đến nghĩ né tránh cũng không kịp. Lúc này thần trí hồi tỉnh, miệng đã nói được, nhưng tay chân vẫn tê dại chưa cử động được, trong đầu gã vốn chỉ nghĩ Chu Mộng Châu tuổi trẻ cao cường, chẳng những ra tay hại mình, mà còn giải mê dược cho thiếu nữ. Bởi vậy vừa nghe thiếu nữ truy hỏi, nhìn thấy Chu Mộng Châu đứng một bên, thì không dám quanh co, cúi đầu đáp:
- Thiếu hiệp, cô nương xin tha mạng. Tiểu nhận họ Lý tên Ngao, vốn cùng với vị huynh đệ này tên là Quách Tín thoát nạn chạy đến đây. Lúc ấy thấy cô nương đang đánh nhau với tên mặt trắng. Quách Tín xưa nay bẩm tính tham dục dâm loạn, nên khi nhìn thấy có nương xinh đẹp trong lòng khởi ...
"Bốp", thiếu nữ chỉ nghe đến đó đã nóng mặt, tức giận tát một tái tai, thét lớn:
- Đủ rồi, không cần nói tiếp. Ta hỏi, ngươi với tên mặt trắng có quan hệ gì với nhau không?
Lý Ngao mặt đau rát, nhưng chẳng rên la, thiểu não nói:
- Không ạ!
- Vậy sau khi ta hôn mê, tại sao hắn trúng thương mà chết?
Lý Ngao run giọng đáp:
- Cũng chỉ vì để chiếm ... Xin cô nương tha tội, tiểu nhân không dám nói hết ...
Thiếu nữ nén tức giận, giục:
- Nói đi!
- Dạ, chỉ vì để chiếm đoạt cô nương, tiểu nhân cùng lão đệ đã đánh nhau với tên mắt trắng, hắn tuy võ công cao cường, nhưng trúng phải độc châm của tiểu nhân mà bại thủ.
- Thì ra vậy.
Thiếu nữ nhìn lý Ngao còn tức giận, như muốn cho hắn một trận, nếu vừa rồi Chu Mộng Châu không kịp cứu, thì có thể bị bọn chúng làm nhục. Nghĩ đến đó, nàng liếc về phía Chu Mộng Châu, hai má bất giác đỏ bừng lên vì thẹn.
Chu Mộng Châu nghe ra đã hiểu hết mọi chuyện, bấy giờ chen vào hỏi Lý Ngao:
- Ngươi bảo chạy thoát nạn đến đây ư? Vậy ngươi thoát nạn gì?
Lý Ngao đáp:
- Có một bọn người áo đen, gần đây lùng soát bắt rất nhiều người, mà xem ra đều là những người trong làng hắc đạo, thuộc hạng lục lâm thảo khấu như tiểu nhân!
Gã đáp câu này vẻ thành thực lẫn hối cải.
Thiếu nữ vừa nghe nói thế, bỗng mắt long lên kỳ lạ, sấn tới bức hỏi:
- Ngươi nói là bọn người áo đen, chúng bắt người làm gì?
Lý Ngao lắc đầu đáp:
- Điều này thì không biết!
Chu Mộng Châu chen vào nói:
- Bọn áo đen bắt người, chẳng lẽ là người của Tụ Tinh trang?
Danh sách chương
Chương 1 - Thoát Hồ gia, rừng táo bái sư phụ
Chương 2 - Khai nguyên tự ba năm khổ luyện công
Chương 3 - Trong miếu, Cổ Cứu Nạn Nữ trượng phu
Chương 4 - Lục Bàn Sơn, Nhẫn đại sư Khải Th
Chương 5 - Ngôi nhà xác
Chương 6 - Ngộ quái nhân, ban kỳ thư bảo vật
Chương 7 - Rời Tử Cốc, Bắc Thiên Sơn cứu bạn Lữ
Chương 8 - Thiên Sơn bách dặm lần tìm đệ đệ
Chương 9 - Bắc sa mạc phùng kỳ nhân dị sĩ
Chương 10 - Sơ xuất thiếu niên thi triển oai lực
Chương 11 - Giở tuyệt học đại náo Thiết Ngõa Tự
Chương 12 - Giả Ma Quân gây chấn động toàn võ lâm
Chương 13 - Nam Thiên Nhất Yến náo Thất Tinh trang
Chương 14 - Nam hùng lạc bước vướng dây oan
Chương 15 - Ba chưởng Chấn Tăng biết anh hùng


