Chủ ý không tồi, vấn đề là ngay từ thời điểm xuống tay ban đầu sử dụng chiêu này mới được, hiện giờ mười mấy người bọn họ trong nháy mắt đã bị tàn phế 8-9 người, tiếp tục dùng thuật phân thân với Lâm Tuyết thì có hơi chậm trễ về thời gian.
Lâm Tuyết không dám khinh thường chút nào, đạn trong súng cô có hạn, bắn hết cô cũng xong đời, cho nên mỗi một phát đạn cô đều không dám lãng phí! Nhất định phải cản những kẻ áo đen này chia nhau bọc đánh cây cột, trước hết bắn gãy cổ tay bọn họ, bằng không chắc chắn cô sẽ chết!
Ai xuống tay với cô? Vấn đề ấy Lâm Tuyết không rảnh mà tự hỏi, hiện tại cô chỉ thể đem toàn bộ lực chú ý tập trung vào mục tiêu trước mắt.
Tiếng chuông báo cháy vang lên trong chốc lát, rất nhanh sẽ đưa đội phòng cháy chữa cháy tới, nhưng Lâm Tuyết biết mình chỉ có thể kiên trì đến lúc này! Những người kia một lòng muốn lấy mạng cô, mỗi phát đạn đều nhằm vào chỗ hiểm, cô đỡ trái hở phải, trong lúc nhất thời chống đỡ có chút không nổi.
Đúng lúc này lại xuất hiện khác một đám người, hơn nữa trang phục của bọn họ cũng giống những người bịt mặt kia, cũng quần áo bó sát cộng thêm mũ 3 lỗ giấu mặt, hình như là anh em . Bọn họ ăn mặc giống nhau nhưng rõ ràng không cùng đường, gặp mặt liền trực tiếp nổ súng tiếp đón, không chút khách khí.
"Mẹ nó, đây là từ đâu tới hả?" Tiếng chửi bới xé họng vang lên, giọng nói lộ rõ lo lắng."Này, các người đang làm gì hả? Đòi tiền chúng tôi à, mau cút đi, đừng làm trễ chính sự của bọn tôi!"
Nhìn đối phương ăn mặc như người trong nghề, cướp đồ giết người ư? Đoán rằng lợi ích sẽ không xung đột với nhau. Chỉ cần nhanh chóng lấy xong tính mạng Lâm Tuyết, những thứ khác đều thương lượng được."Muốn tiền thì ngã giá, chúng tôi chỉ muốn tính mạng của người đàn bà này!"
"Chúng tôi muốn người đàn bà này!" Khẩu khí của đối phương cũng rất cứng, quơ súng nói: "Mau cút đi, nếu không sẽ đập chết các người!"
Lâm Tuyết chấn động, thật sự không thể tưởng tượng nổi, nháy mắt cô lại bị hai đoàn người mang súng đuổi giết cùng lúc, này... Giá cả thị trường của cô cũng không tránh khỏi rất chạy a!
Trực giác mách bảo việc hiện tại có liên quan đến chuyện Lương Tuấn Đào nhúng tay vào vụ án Hoắc gia, nếu không hẳn không cần đưa tới hai bang sát thủ ngấp nghé thế này. Cô là vợ hợp pháp của hắn, nếu muốn uy hiếp Lương Tuấn Đào, chẳng nghi ngờ gì nữa, dùng cô là lựa chọn tốt nhất. Nhưng kẻ thét vỡ cổ họng ban đầu lại cố ý lấy mạng cô, không muốn bắt cô làm con tin ...
Chưa đợi Lâm Tuyết phân tích rõ ràng, hai bên bắt cóc võ trang che mặt đã nổ súng vào nhau, nguyên nhân chủ yếu là chưa đạt được nhất chí trong việc sống chết của cô.
Thét vỡ cổ họng kiên trì muốn bắn chết Lâm Tuyết, đám người sau lại kiên trì muốn bắt sống, không hài lòng liền đọ sung để đạt kết quả cuối cùng.
Chắc chắn tình huống trong giờ khắc này cực kì hỗn loạn, bãi đỗ xe to như vậy biến thành sân tập bắn, hơn nữa còn diễn tập bằng đạn thật, đạn chạm vào không bị thương thì cũng chết, điều này khiến tất cả người không liên quan đều chạy trối chết, có thể trốn càng xa càng tốt.
Tiếng chuông báo cháy vang lên lâu như vậy, vì sao chưa thấy lính cứu hỏa qua? Trong lòng Lâm Tuyết cảm thấy không thích hợp, cô biết mình không thể khoanh tay chịu chết, liền khom lưng lén chui xuống gầm một chiếc Toyota việt dã.
Giữa lúc hỗn loạn, đương nhiên không ai chú ý tới cô, Lâm Tuyết thành công tránh được những hỏa lực võ trang bao vây mục tiêu.
"Đừng nổ súng, mẹ kiếp, không thấy cô bé kia đâu!" Gã thét vỡ cổ họng kêu lên lần nữa.
"Mẹ kiếp, thật sự không thấy nữa! Mọi người mau tìm kiếm, cô ta trốn không xa, ngay sát bên này, sau cây cột, dưới ô tô, mau tìm đi!" Giọng nói của thủ lĩnh bang kia rất tục tằng, Lâm Tuyết nghe thấy có vài phần quen thuộc. Cô có cảm giác từng nghe qua giọng của người này, về phần nghe thấy ở đâu còn cần suy xét.
Lâm Tuyết bình tĩnh không để lộ tung tích, cô cuộn thân thể mảnh khảnh thành một khối, lui vào bên trong bánh xe Toyota. Vừa lúc hai bánh xe tạo thành một góc chết trong thị giác, nếu không nhìn kỹ, rất khó phát hiện ra cô.
Ở bãi đậu xe mờ mịt, hơn nữa xe đông như biển, bọn họ đâu có khả năng xem kỹ lần lượt từng chiếc một!
Lâm Tuyết liền đánh cuộc, thua thì xong luôn!
"Mau lên! Mau lên!" Đều tìm lần lượt, cô ta chạy không xa!
Bọn bắt cóc nhao nhao cúi người xuống, vội vàng quét mắt qua gầm ô tô hoặc lục soát sau cột xi măng, thậm chí ngay cả thùng rác cũng không tha.
Cuối cùng tiếng còi cảnh sát vang lên, cảnh sát lảo đảo đến chậm nhưng cũng đã đến!
Những kẻ bắt cóc chẳng khác gì yêu ma quỷ quái nghe thấy ma chú, tức thì kinh hoàng lúng túng, cuối cùng bất chấp việc tìm kiếm Lâm Tuyết, trong nháy mắt như chim muông tản đi.
Lâm Tuyết nhẹ nhàng thở ra, khi cơ thể cuộn lại dưới bánh ô tô lơi lỏng mới phát hiện toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi.
Theo tiếng còi cảnh sát từ xa tới gần, tiếp đó chợt nghe tiếng phanh ô tô liên tiếp, sau đấy là tiếng mở cửa xe và tiếng bước chân. . .
Lâm Tuyết vẫn không động đậy, cô chưa xác định được những kẻ bắt cóc đã đi hay chưa. Bọn họ hao tổn tâm cơ đuổi giết cô, khó đảm bảo không ẩn núp ở nơi bí mật gần đó, chỉ chờ cô xuất hiện sẽ bắn một phát đạn.
Cuối cùng, có cảnh sát xông tới, hô lớn: "Tất cả không được nhúc nhích!"
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Lâm Tuyết không dám khinh thường chút nào, đạn trong súng cô có hạn, bắn hết cô cũng xong đời, cho nên mỗi một phát đạn cô đều không dám lãng phí! Nhất định phải cản những kẻ áo đen này chia nhau bọc đánh cây cột, trước hết bắn gãy cổ tay bọn họ, bằng không chắc chắn cô sẽ chết!
Ai xuống tay với cô? Vấn đề ấy Lâm Tuyết không rảnh mà tự hỏi, hiện tại cô chỉ thể đem toàn bộ lực chú ý tập trung vào mục tiêu trước mắt.
Tiếng chuông báo cháy vang lên trong chốc lát, rất nhanh sẽ đưa đội phòng cháy chữa cháy tới, nhưng Lâm Tuyết biết mình chỉ có thể kiên trì đến lúc này! Những người kia một lòng muốn lấy mạng cô, mỗi phát đạn đều nhằm vào chỗ hiểm, cô đỡ trái hở phải, trong lúc nhất thời chống đỡ có chút không nổi.
Đúng lúc này lại xuất hiện khác một đám người, hơn nữa trang phục của bọn họ cũng giống những người bịt mặt kia, cũng quần áo bó sát cộng thêm mũ 3 lỗ giấu mặt, hình như là anh em . Bọn họ ăn mặc giống nhau nhưng rõ ràng không cùng đường, gặp mặt liền trực tiếp nổ súng tiếp đón, không chút khách khí.
"Mẹ nó, đây là từ đâu tới hả?" Tiếng chửi bới xé họng vang lên, giọng nói lộ rõ lo lắng."Này, các người đang làm gì hả? Đòi tiền chúng tôi à, mau cút đi, đừng làm trễ chính sự của bọn tôi!"
Nhìn đối phương ăn mặc như người trong nghề, cướp đồ giết người ư? Đoán rằng lợi ích sẽ không xung đột với nhau. Chỉ cần nhanh chóng lấy xong tính mạng Lâm Tuyết, những thứ khác đều thương lượng được."Muốn tiền thì ngã giá, chúng tôi chỉ muốn tính mạng của người đàn bà này!"
"Chúng tôi muốn người đàn bà này!" Khẩu khí của đối phương cũng rất cứng, quơ súng nói: "Mau cút đi, nếu không sẽ đập chết các người!"
Lâm Tuyết chấn động, thật sự không thể tưởng tượng nổi, nháy mắt cô lại bị hai đoàn người mang súng đuổi giết cùng lúc, này... Giá cả thị trường của cô cũng không tránh khỏi rất chạy a!
Trực giác mách bảo việc hiện tại có liên quan đến chuyện Lương Tuấn Đào nhúng tay vào vụ án Hoắc gia, nếu không hẳn không cần đưa tới hai bang sát thủ ngấp nghé thế này. Cô là vợ hợp pháp của hắn, nếu muốn uy hiếp Lương Tuấn Đào, chẳng nghi ngờ gì nữa, dùng cô là lựa chọn tốt nhất. Nhưng kẻ thét vỡ cổ họng ban đầu lại cố ý lấy mạng cô, không muốn bắt cô làm con tin ...
Chưa đợi Lâm Tuyết phân tích rõ ràng, hai bên bắt cóc võ trang che mặt đã nổ súng vào nhau, nguyên nhân chủ yếu là chưa đạt được nhất chí trong việc sống chết của cô.
Thét vỡ cổ họng kiên trì muốn bắn chết Lâm Tuyết, đám người sau lại kiên trì muốn bắt sống, không hài lòng liền đọ sung để đạt kết quả cuối cùng.
Chắc chắn tình huống trong giờ khắc này cực kì hỗn loạn, bãi đỗ xe to như vậy biến thành sân tập bắn, hơn nữa còn diễn tập bằng đạn thật, đạn chạm vào không bị thương thì cũng chết, điều này khiến tất cả người không liên quan đều chạy trối chết, có thể trốn càng xa càng tốt.
Tiếng chuông báo cháy vang lên lâu như vậy, vì sao chưa thấy lính cứu hỏa qua? Trong lòng Lâm Tuyết cảm thấy không thích hợp, cô biết mình không thể khoanh tay chịu chết, liền khom lưng lén chui xuống gầm một chiếc Toyota việt dã.
Giữa lúc hỗn loạn, đương nhiên không ai chú ý tới cô, Lâm Tuyết thành công tránh được những hỏa lực võ trang bao vây mục tiêu.
"Đừng nổ súng, mẹ kiếp, không thấy cô bé kia đâu!" Gã thét vỡ cổ họng kêu lên lần nữa.
"Mẹ kiếp, thật sự không thấy nữa! Mọi người mau tìm kiếm, cô ta trốn không xa, ngay sát bên này, sau cây cột, dưới ô tô, mau tìm đi!" Giọng nói của thủ lĩnh bang kia rất tục tằng, Lâm Tuyết nghe thấy có vài phần quen thuộc. Cô có cảm giác từng nghe qua giọng của người này, về phần nghe thấy ở đâu còn cần suy xét.
Lâm Tuyết bình tĩnh không để lộ tung tích, cô cuộn thân thể mảnh khảnh thành một khối, lui vào bên trong bánh xe Toyota. Vừa lúc hai bánh xe tạo thành một góc chết trong thị giác, nếu không nhìn kỹ, rất khó phát hiện ra cô.
Ở bãi đậu xe mờ mịt, hơn nữa xe đông như biển, bọn họ đâu có khả năng xem kỹ lần lượt từng chiếc một!
Lâm Tuyết liền đánh cuộc, thua thì xong luôn!
"Mau lên! Mau lên!" Đều tìm lần lượt, cô ta chạy không xa!
Bọn bắt cóc nhao nhao cúi người xuống, vội vàng quét mắt qua gầm ô tô hoặc lục soát sau cột xi măng, thậm chí ngay cả thùng rác cũng không tha.
Cuối cùng tiếng còi cảnh sát vang lên, cảnh sát lảo đảo đến chậm nhưng cũng đã đến!
Những kẻ bắt cóc chẳng khác gì yêu ma quỷ quái nghe thấy ma chú, tức thì kinh hoàng lúng túng, cuối cùng bất chấp việc tìm kiếm Lâm Tuyết, trong nháy mắt như chim muông tản đi.
Lâm Tuyết nhẹ nhàng thở ra, khi cơ thể cuộn lại dưới bánh ô tô lơi lỏng mới phát hiện toàn thân đều ướt đẫm mồ hôi.
Theo tiếng còi cảnh sát từ xa tới gần, tiếp đó chợt nghe tiếng phanh ô tô liên tiếp, sau đấy là tiếng mở cửa xe và tiếng bước chân. . .
Lâm Tuyết vẫn không động đậy, cô chưa xác định được những kẻ bắt cóc đã đi hay chưa. Bọn họ hao tổn tâm cơ đuổi giết cô, khó đảm bảo không ẩn núp ở nơi bí mật gần đó, chỉ chờ cô xuất hiện sẽ bắn một phát đạn.
Cuối cùng, có cảnh sát xông tới, hô lớn: "Tất cả không được nhúc nhích!"
Đọc tiếp: Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi
Quay lại: Chương 20 - Bà xã à, anh đói
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?


