Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 103
Lúc này, Lâm Tuyết mới nghe thấy tiếng bước chân hoảng sợ chạy trốn. Quả nhiên, cô đoán không lầm, giữa những kẻ bắt cóc vẫn có người vâng mệnh ở lại, trong nháy mắt đợi cảnh sát tiến tới, cô từ nơi ẩn thân xuất hiện sẽ bắn cô.

Là ai trăm phương ngàn kế muốn lấy tính mạng của cô nhỉ? Lâm Tuyết ngưng mi suy nghĩ.

Vô số tiếng bước chân lộn xộn nườm nượp chạy đến, nhanh chóng bao vây toàn bộ bãi đỗ xe, còn có cảnh sát ghi chép hiện trường trước mắt. Nhưng bọn họ chưa xác định được người phụ nữ bị đuổi giết là ai, cũng chưa tìm thấy bất cứ thi thể nào tại hiện trường.

Tháng 7 nóng bức, tại bãi đậu xe dưới oi bức lại đợi dưới gầm xe thấp bé nửa ngày, Lâm Tuyết chỉ cảm thấy mồ hôi nóng chảy ròng ròng, thấy khó thở, trước mắt biến thành màu đen.

Đây là bệnh tụt huyết áp tái phát hay bị cảm nắng chứ? Cô không rõ lắm, nhưng cô biết mình nên ở dưới lốp xe ô tô này để bảo toàn tính mạng.

Những cảnh sát lớn tiếng lục soát nửa ngày cũng không tìm thấy bóng người, họ liền tùy tiện bắt vài nhân chứng để lấy khẩu cung, phân tích một chút phương hướng đào tẩu của kẻ bắt cóc rồi chia làm mấy đường tiếp tục đuổi bắt.

Đợi những âm thanh hỗn loạn biến mất, không khí trở lại như thường, Lâm Tuyết khom lưng chui ra, cô gần như không làm kinh động bất cứ ai, lặng lẽ đi đến cạnh xe mình, dùng chìa khóa mở cửa, sau đó nhanh như bay mở cửa xe ngồi vào trong.

Rất nhanh, như cô tiên đoán, nhiều bộ đội đã đến! Được tin, Triệu Bắc Thành mang theo rất nhiều chiến sĩ tới, bọn họ tới chậm hơn cảnh sát, vừa xuống xe liền bắt đầu phân tích hiện trường, sự thật chứng minh, năng lực phán đoán điều tra thực địa của bọn họ khác xa so với mấy cảnh sát dựa vào bài bản kia.

"Trong không khí có mùi thuốc súng, giải thích hiện trường đã khai hỏa, trên cột và mặt đất của bãi đỗ xe đều có vỏ đạn lưu lại, hiện trường bắn nhau rất kịch liệt. Phát hiện vết máu, có người bị thương. . ."

Lâm Tuyết ngồi ở trong xe xoa xoa mi tâm, cảm thấy hơi buồn cười.

Nghe thấy di động rung lên, cô mới phát hiện hóa ra lúc vào khu thương mại mình không mang theo điện thoại. Điện thoại trong hộc để đồ trước ghế lái đang rung, trên màn hình hiển thị dãy số của Lương Tuấn Đào, hơn nữa còn có mấy chục cuộc gọi nhỡ.

Sau khi hơi do dự, Lâm Tuyết vẫn ấn nút nhận.

"Lâm Tuyết? Lâm Tuyết! Là em sao? Em đang ở đâu? Nói mau!" Giọng nói của người đàn ông như vừa nuốt hai trăm cân thuốc nổ, hỏa lực hung mãnh, quả thực muốn nổ tung người khác

Lâm Tuyết để điện thoại ra, đợi hắn rống xong, cô mới áp điện thoại vào tai lần nữa, thản nhiên nói: "Đương nhiên là em, không phải em thì là ai chứ?"

Nghe giọng cô điềm nhiên như không, đối phương nhất thời giống đạn xịt, không có tiếng động.

"Anh có chuyện gì à?" Lâm Tuyết hỏi.

"Ách, " người đàn ông kia ngây ngốc, "Anh tưởng . . . em ngươi xảy ra chuyện!"

"Không sao, em mới từ khu thương mại ra, bây giờ đang ở bãi đậu xe ngầm, ngồi trong xe của em. Nghe nói nơi này vừa rồi bắn nhau kịch liệt, đáng tiếc em không chứng kiến, nếu không đã nhân cơ hội này mà luyện tập chiến đấu thực tế rồi." Giọng Lâm Tuyết mang theo vài phần chế nhạo, nghe rất nhẹ nhàng.

"A?" Người đàn ông kêu lên kinh ngạc: "Cái gì? Em ở bãi đỗ xe ngầm à! Móa! Triệu Bắc Thành đâu? Cậu ta chết chưa?"

"Anh ta ở đây! Anh ta đang kiểm tra ngay bên ngoài, đoán chừng đang tìm kiếm xe em rồi!" Lâm Tuyết không nhanh không chậm, từ từ đáp lại.

"Quỷ nhỏ, em có biết anh sắp điên lên rồi không, anh đang trên đường đuổi tới chỗ em, hai phút. . . Không, 40 - 50 giây có thể đến đó! Em ngồi đàng hoàng trong xe cho anh, không được nhúc nhích, nghe chưa?" Người đàn ông thét lớn, nghe tức đến khó thở.

Đáng tiếc, bất kể hắn có nói nhiều hơn nữa, Lâm Tuyết cũng cố tình coi như chưa nghe gì. Cô quả quyết cúp điện thoại, đáy mắt tiếp tục quan sát Triệu Bắc Thành dẫn những chiến sĩ đầu đầy mồ hôi tìm kiếm xe mình.

Trong xe mở điều hòa, Lâm Tuyết rất thích ý, các triệu chứng choáng đầu ghê tởm dưới xe đã biến mất. Cảm giác đứng ở nơi bí mật nhìn người người khác ở ngoài sáng điên cuồng tìm kiếm mình thật tốt!

Thật ra cô rất không muốn để Lương Tuấn Đào biết mình lọt vào tập kích, dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng đoán được chắc chắn thủ trưởng đại nhân sẽ ngạc nhiên. Nhẹ thì răn dạy cô dừng lại, nặng thì. . . dứt khoát xóa bỏ quyền lợi ra ngoài một mình của cô, ra cửa cũng phải dẫn người theo, ngẫm lại thật không thú vị.

Triệu Bắc Thành làm việc hiệu suất có vẻ rất cao, không hổ là người bên cạnh Lương Tuấn Đào. Từ lúc tiến vào bãi đỗ xe đến lúc tìm được xe Lâm Tuyết, ước chừng chỉ mất trên dưới một phút.

"Phát hiện mục tiêu, hỏa lực bao vây, chú ý không làm bị thương con tin!" Triệu Bắc Thành cấp tốc hạ lệnh.

Những chiến sĩ võ trang hạng nặng như gặp đại địch, cả đám nhanh nhẹn nhảy lại đây, nâng họng súng, chặt chẽ vây quanh chiếc xe mục tiêu.

Triệu Bắc Thành tiến nhanh tới một bước, từ kính chắn gió nhìn thấy Lâm Tuyết ngồi ngay ngắn ở ghế lái, hướng về anh ta nở nụ cười điềm nhiên như không.

Ngây người ... Triệu Bắc Thành nhanh chóng dùng tay ra dấu, ý hỏi cô có bị kẻ bắt cóc kèm hai bên không?

Prev 1 2 3 4 5 ... 8 Next

Đọc tiếp: Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi
Quay lại: Chương 20 - Bà xã à, anh đói
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000390
Polaroid