Ring ring
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 21 - Người đàn bà này quá điên cuồng


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 113
Lâm Tuyết lắc đầu, cô dứt khoát bấm nút, mui xe thể thao tức thì hạ xuống, đến đây một màn đại biến thân diễn ra, chưa đầy 10 giây, chiếc xe đã biến thành xe mui trần xa hoa.

Nhất thời có thể thấy không xót thứ gì bên trong, quả thật không có bất cứ kẻ bắt cóc nào ẩn núp bên cạnh Lâm Tuyết, cô cũng không bị thương hay ép buộc gì.

Gần như cùng lúc đó, Lương thủ trưởng đã đến.

Xe quân dụng LandRover phát ra tiếng còi hụ của cảnh sát, giống như trận gió thổi qua, tốc độ hiếm thấy, nhưng lại có thể dừng bánh sát cột, cách xe Lâm Tuyết khoảng 3 thước.

Không cần nhìn, Lâm Tuyết trực tiếp kết luận luôn là Lương Tuấn Đào lái tới! Vì ngoài hắn ra, không ai có thể lái xe ngạo mạn như vậy.

"Ầm!" Mạnh mẽ mở cửa xe, Lương Tuấn Đào dường như tức đến khó thở mà bước qua.

Lâm Tuyết nâng cằm xinh đẹp tuyệt trần, đáy mắt trong veo như nước bất động, cánh môi khẽ nhếch lên hơi vui vẻ.

Thái dương rịn mồ hôi, Lương Tuấn Đào vươn tay qua nắm chặt cánh tay cô. Người đàn ông này dường như tức đến nghẹt thở, khi mở miệng giọng điệu lại rất ôn nhu, giống như sợ dọa cô kinh sợ: "Bà xã à, em thật sự không có chuyện gì chứ? Xuống xe để anh nhìn một cái nào!"

Chưa đợi Tiểu Cao qua mở cửa, thân thể hắn đã trực tiếp ló ra, bế Lâm Tuyết từ xe mui trần lên.

Không ngờ hắn lại ôm mình xuống xe trước mặt mọi người, Lâm Tuyết có chút ngượng ngập, cô nhẹ nhàng giãy dụa trong ngực hắn, nói: "Thả em xuống!"

"Đàng hoàng đợi đi, tiếp tục lộn xộn anh sẽ đánh vào mông em!" Hắn nhỏ giọng uy hiếp cô.

Cô thật sự không dám lộn xộn, bởi người này hoàn toàn có thể thẹn quá hóa giận khi có sở thích bất lương: đánh vào mông cô! Đương nhiên ở trước mặt nhiều chiến sĩ mà bị hắn đánh đòn, sau này Lâm Tuyết đâu còn mặt mũi lăn lộn trong quân đội nữa.

Lương Tuấn Đào ôm cô vào lòng, quan sát tỉ mỉ từ trên xuống dưới, khi đã chắc chắn cô không bị thương hay có gì khác thường hắn mới yên tâm.

"Báo cáo thủ trưởng, đã thông báo Phương Phó cục trưởng điều động hơn nửa cảnh sát ở kinh đô đi lùng tìm kẻ bắt cóc!" Triệu Bắc Thành báo cáo.

Khuôn mặt tuấn tú của Lương Tuấn Đào âm trầm, hắn liếc Triệu Bắc Thành một cái, lạnh giọng chất vấn: "Để cậu chịu trách nhiệm về an toàn của Lâm Tuyết, khi diễn ra bắn nhau sao ngay cả vị trí cụ thể của cô ấy cũng không rõ hả?"

Triệu Bắc Thành cúi đầu, thầm oán, chẳng lẽ tôi không cần làm việc, cả ngày chỉ chạy theo sau bà xã của anh chắc? Đương nhiên khi Thủ trưởng nổi giận thì tranh luận không phải là việc làm sáng suốt, anh ta thành thật nhận lỗi: "Là tôi thất trách! Nếu thủ trưởng để tôi đặc biệt phụ trách an toàn cho đồng chí Lâm Tuyết, tôi liền bỏ hết mọi nhiệm vụ, hai mươi bốn giờ đều bảo vệ cô ấy!"

Lần này lời nói tuy nhẹ nhàng mà mang theo cứng rắn khiến Lương Tuấn Đào nhất thời im lặng. Hắn nheo mắt, nhìn cấp dưới đã theo mình nhiều năm, một lúc lâu sau, khóe miệng miệng xinh đẹp nhợt nhạt giương lên: "Được, là tôi thất trách!"

Sai thì nhận khuyết điểm, không đùn đẩy oán trách nhau, đây là yêu cầu cơ bản nhất của Lương Tuấn Đào với cấp dưới! Chuyện này hắn quả thực có trách nhiệm, bởi hắn bảo Triệu Bắc Thành để ý đến an toàn của Lâm Tuyết chứ đâu nói anh ta không cần làm gì, chỉ chịu trách nhiệm với sự an toàn của cô.

Nam nữ khác biệt, Triệu Bắc Thành không thể giờ giờ phút phút đều theo sát cô, huống hồ anh ta là cánh tay đắc lực của Lương Tuấn Đào, việc quân cũng rất nhiều, không tránh được có chỗ sơ sẩy. Xét đến cùng, vẫn là Lương Tuấn Đào thất trách.

Thấy Thủ trưởng tự nhận bản than không làm tròn bổn phận, những người khác đều âm thầm thở ra. Dĩ nhiênhọ cũng cảm tạ vì Lâm Tuyết không bị thương, nếu cô bị thương hoặc xảy ra tình huống nghiêm trọng, Lương thủ trưởng sẽ không anh minh như thế. Từ xưa đến nay rất nhiều sự thật đã chứng minh, kẻ có quyết định sáng suốt cũng có thể vì người đẹp mà giận chó đánh mèo.

"Thả em xuống đi, em không bị thương!" Ở trước mặt quân sĩ bị Lương Tuấn Đào ôm như vậy, Lâm Tuyết mới cảm nhận được cái gì gọi là mũi nhọn sau lưng. Cô nhẹ nhàng giãy giụa trong ngực hắn, lo lắng thấp giọng kêu.

Đối với kháng nghị của cô hắn như không nghe thấy, chỉ dặn dò Tiểu Cao: "Đưa xe cô ấy về quân khu, từ giờ trở đi, 24 tiếng đồng hồ cô ấy đều ở cạnh tôi!"

Trong lòng Lâm Tuyết không ngừng kêu khổ, vì sợ sự tự do của bản thân bị hạn chế, cô cố ý giấu chuyện bị đuổi giết, đâu ngờ vẫn không trốn được sự ngăn cấm của bạo quân nào đó. "Này, anh quá chuyên quyền độc đoán rồi đấy! Em là người có hành vi ý thức độc lập, sao anh muốn em phải theo anh 24 giờ chứ!"

"Đây là mệnh lệnh!" Lương thủ trưởng lãnh nịnh nhướng mày, không thương lượng chút nào. "Trước khi chưa điều tra rõ, em phải ở cạnh anh! Phục tùng mệnh lệnh!"

*

Lâm Tuyết nhận ra, Lương Tuấn Đào không thích cô đi theo tham gia điều tra vụ án Hoàng Y Na nên hắn rất thức thời để cô rời xa mình, đi dạo trung tâm thương mại mua đồ sẽ không khiến hắn ái ngại.

Prev 1 2 3 4 5 6 ... 8 Next

Đọc tiếp: Chương 22 - Bà xã tôi tặng cho tôi
Quay lại: Chương 20 - Bà xã à, anh đói
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000385