Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1460
- Tình trạng: Hoàn thành
“Hôm nay em đã nấu món mỳ Ramen, rất ngon. Em đã nấu cả phần của anh... mặc dù vắng anh.”

“Cây anh đào trước cửa sổ nở hoa rồi đấy, em đã bảo nó nhất định phải chờ, chờ đến khi anh quay trở lại để cùng ngắm với em.”

“Tế bào mà em cấy không chết mà sống rất khỏe, có lẽ nó cũng đang đợi anh.”

“Em đang nghe bài Yêu.”

“Anh có nhớ em không? Nói đi, đừng xấu hổ.”

“Hôm nay có một anh chàng đẹp trai rủ em đi Tokyo, nếu anh không quay lại, em sẽ đi với anh ta đấy.”

Trịnh Vĩ đặt tay lên vai anh, khẽ vỗ.

“Nào, để anh uống rượu với chú mày.” Trịnh Vĩ mở một chai rượu khác, ngửa đầu uống một ngụm lớn. “Hôm nay hãy uống một trận cho đã, ngày mai tỉnh rượu rồi, hãy trở về mà đối xử thật tốt với vợ chú, những gì cần quên thì hãy quên đi.”

Không biết uống trong bao lâu, cho tới lúc cả hai đều say, Trịnh Vĩ hỏi: “Chú nói anh nghe xem, cảm giác thật lòng yêu một người như thế nào?”

“Nhớ cô ấy, muốn biết cô ấy đang làm gì, có nhầm đường không, có bị giáo sư trách mắng không, có lén chui vào phòng thí nghiệm và khóc không, và có nhớ mình không...”

“Như thế à?”

Diệp Chính Thần nằm ra ghế, ngây người nhìn lên trần nhà: “Và còn muốn... biết... cảm giác ngủ trên giường của cô ấy như thế nào.”

“Chú đừng có nói với anh rằng chú chưa ra tay với cô ấy đấy?”

“Chưa thật mà.”

“Hai người mới quen nhau à?”

“Hơn nửa năm rồi, cô ấy ở phòng bên cạnh phòng em.” Trịnh Vĩ đập bàn: “Được, anh phục chú đấy!”

Uống thâu đêm, hôm sau Trịnh Vĩ ngủ đến tận chiều, tỉnh dậy thấy đầu đau như búa bổ, gọi cho Diệp Chính Thần, định hỏi xem anh như thế nào, có đau đầu không. Ai ngờ, người ấy trả lời với vẻ rất bình tĩnh rằng, đang làm thủ tục cho Dụ Nhân sang Nhật Bản.

“Nghĩ thông rồi à?” Trịnh Vĩ hỏi.

“Nếu không nghĩ thông thì còn có thể làm được gì?

Không lẽ lại ngoại tình?”

“Chỗ anh em, chú nói một câu từ đáy lòng thế này, Dụ Nhân cũng chẳng có gì là không tốt. Hình thức thì xinh đẹp, tính tình cũng rất tốt, lại là con nhà gia thế, và điều quan trọng nhất là cô ấy một lòng một dạ với chú... Cho dù nói thế nào thì bây giờ hai người cũng là vợ chồng hợp pháp, chú phải có trách nhiệm với quyết định của mình...”

“Em hiểu rồi, em sẽ làm như thế”, Diệp Chính Thần trả lời rất bình thản.

“Thế còn chuyện của chú với cô gái kia thì sao?” Trong điện thoại chỉ nghe thấy tiếng thở dài.

Một hồi lâu sau, Diệp Chính Thần đáp, giọng trầm hẳn xuống: “Em sẽ chia tay với cô ấy...”

“Liệu có quên được không?”

“Không quên được cũng phải quên, em đâu còn lựa chọn nào khác.”

Nghe câu trả lời ấy, Trịnh Vĩ thấy hối hận vì câu nói vừa rồi. Là chỗ bạn bè cùng lớn lên từ nhỏ, sao Trịnh Vĩ lại không hiểu Diệp Chính Thần, cậu ấy là một người có trách nhiệm, cũng là người nói được, làm được, dù cậu ấy có yêu Dụ Nhân hay không, nhưng đã lấy cô ấy rồi thì nhất định cũng sẽ đối xử tử tế với cô ấy. Nhưng vì trách nhiệm nặng nề đó mà cậu ấy bỏ rơi người yêu thì không biết là đúng hay sai?

Trịnh Vĩ định nói điều gì đó thì Diệp Chính Thần lên tiếng: “Em có việc, nói chuyện sau nhé!” Diệp Chính Thần vội tắt máy.

Kể từ đó, Diệp Chính Thần lại bặt vô âm tín, Trịnh Vĩ đã thử gọi cho anh rất nhiều lần, nhưng điện thoại của Diệp Chính Thần luôn ở trong trạng thái tắt máy. Nếu là trước đây, Trịnh Vĩ sẽ rủa anh là đồ vô tâm thôi. Nhưng bây giờ, Trịnh Vĩ luôn cảm thấy một cảm giác bất an, dường như anh luôn cảm thấy rất rõ sự bất lực và giày vò của Diệp Chính Thần bên Nhật Bản.

Một đêm khuya sau đó mấy tháng, tiếng chuông điện thoại vang lên, đánh thức Trịnh Vĩ đang trong giấc ngủ say, trên màn hình hiện lên một loạt số lạ. Trịnh Vĩ tắt điện thoại, nhưng tiếng chuông vang lên mãi không dứt, anh tức giận quát vào máy: “Muốn chết à?”

“Cô ấy đi rồi...” Diệp Chính Thần nói bằng giọng trầm khàn, giống như một trái mìn nổ khiến Trịnh Vĩ tỉnh ngủ hẳn, ngồi thẳng dậy. “Ai? Dụ Nhân ư?”

“...” Trong điện thoại im lặng hồi lâu.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trịnh Vĩ vội hỏi.

“Bạc Băng về nước rồi, cô ấy không cho em lấy một cơ hội để giải thích.”

Trịnh Vĩ không hiểu: “Chẳng phải chú đã chia tay với cô ấy rồi sao?”

“Em đã thử, nhưng em không làm được... Em muốn về nước tìm cô ấy, nhưng cha em nói, nếu em dám về thì em sẽ không bao giờ nhìn thấy cô ấy nữa. Anh cũng biết cha em rồi đấy, chuyện gì ông ấy cũng có thể làm.”

Tất nhiên là Trịnh Vĩ biết, cha của Diệp Chính Thần là một quân nhân vô cùng nghiêm khắc và độc đoán, nói một là một, hai là hai.

“Chú thực sự bất chấp tất cả vì cô ấy?”

“Em không biết nữa, em chỉ biết rằng, nếu để tuột mất cô ấy thì cả đời này em sẽ phải hối tiếc...”

“Chú hãy nói cho tôi biết, cô ấy ở thành phố nào?”

Người ở đầu dây bên kia do dự một lát: “Tứ Xuyên, Nam Châu.”

“Được, chú cứ yên tâm, có người anh em ở đây, chú sẽ không phải hối tiếc suốt đời đâu.”

Prev 1 ... 105 106 107 108 109 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000536
Polaroid