Vì lời hứa đó nên suốt hai năm, Trịnh Vĩ luôn theo sát mọi tin tức của Bạc Băng. Tin tức về bất cứ một người con trai nào theo đuổi hoặc yêu thầm cô, chỉ trong một thời gian ngắn là Trịnh Vĩ đã nắm được, sau đó tìm cách để người kia thấy khó khăn và rút lui, trừ Ấn Chung Thiên. Vì theo những gì Trịnh Vĩ biết, Ấn Chung Thiên quen biết Bạc Băng từ lâu, quan tâm, chăm sóc cô như đối với một người em gái... Dù thế nào thì Trịnh Vĩ cũng không thể tin được rằng Ấn Chung Thiên đột nhiên cầu hôn Bạc Băng, và rồi cô đã nhanh chóng nhận lời.
Cảm giác thấy sự nghiêm trọng của vấn đề, Trịnh Vĩ đã tới nhà Diệp Chính Thần, nói chuyện với cha của Diệp Chính Thần suốt ba tiếng đồng hồ mới thuyết phục được ông, để ông báo tin này cho con trai.
Ngày hôm sau, Diệp Chính Thần bay từ Osaka về Thành Đô, sau đó lái xe suốt đêm tới Nam Châu, và giây phút đầu tiên nhìn thấy Bạc Băng lại chính là lúc thấy cô mặc bộ áo cưới trắng tinh và đang ở bên một người đàn ông khác...
Nhạc chuông điện thoại vang lên kéo Trịnh Vĩ ra khỏi dòng ký ức, anh quay sang nhìn người bên cạnh. Diệp Chính Thần lấy điện thoại ra, xem số điện thoại hiển thị trên màn hình, sau đó cất điện thoại đi, mặt không chút biểu cảm.
Một phút sau, điện thoại lại đổ chuông một lần nữa, không gian nhỏ hẹp dường như lại càng khiến cho âm thanh ấy to hơn, Trịnh Vĩ phải đưa tay lên xoa tai để tỏ ý phản đối: “Nếu chú không nghe thì tai anh sẽ bị điếc mất đấy.”
Diệp Chính Thần nhìn Trịnh Vĩ một cái với vẻ lạnh lùng, ngón tay cái lướt trên màn hình của chiếc điện thoại, sau đó đưa điện thoại lên tai nghe: “Có việc gì không?”
“Ngày mai là sinh nhật cha em...” Dụ Nhân luôn có kiểu nói ấy, chỉ nói một nửa đầu, nửa còn lại để người nghe tự hiểu.
“Ngày mai anh bận, không có thời gian.”
“Không sao.” Dụ Nhân ngừng một lát rồi nói tiếp: “Cha em nói muốn uống loại rượu Nhị Oa nấu từ hai mươi năm trước, anh có biết ở đâu có loại rượu đó không?”
“Có. Buổi tối em tới chỗ anh lấy về.” Không có một câu thừa nào, Diệp Chính Thần tắt ngay điện thoại.
Mặc dù không có ý nghe trộm, nhưng vì không gian trong xe quá nhỏ hẹp nên nội dung của cuộc trò chuyện đã vô tình lọt vào đôi tai có khả năng nghe rất tốt của Trịnh Vĩ.
“Rượu Nhị Oa hai mươi năm? Bố vợ chú đúng là khó chiều!” Trịnh Vĩ cố tình nhấn mạnh hai tiếng “bố vợ”.
Diệp Chính Thần lạnh lùng nhìn Trịnh Vĩ, không nói câu nào, sau đó đưa mắt nhìn về góc phố sắp khuất.
Không đạt được kết quả như dự liệu, Trịnh Vĩ cười, tiếp tục trêu: “Khi nào thì có thời gian? Đưa Diệp phu nhân đến ra mắt đi, đã lâu rồi không gặp cô ấy, cũng thấy rất nhớ...”
Lại một cái nhìn lạnh lùng còn hơn cả khối băng vạn năm ném sang: “Anh còn nói thêm câu nào nữa, em sẽ ném anh ra khỏi xe đấy!”
“Chẳng qua anh rất tò mò muốn biết xem họ đã dùng cách nào để buộc chú phải ký vào bản đăng ký kết hôn...”
“...” Trịnh Vĩ không hoàn toàn chỉ là để trêu người ấy, quả tình câu hỏi ấy chính là điều mà Trịnh Vĩ nghĩ mãi mà chẳng tìm ra lời đáp. Là bạn bè đã hai chục năm, Trịnh Vĩ rất hiểu tính cách của Diệp Chính Thần, cậu ta rất cứng đầu, bắt cậu ta phải lấy một người mà cậu ta không yêu, trừ phi buộc cậu ta trở thành một kẻ ngốc.
“Theo anh, người yêu của chú cũng đã thay lòng đổi dạ, chú và Dụ Nhân cũng đã kết hôn ba năm rồi, hay là chú...”
Một cú rú ga, chiếc xe đột ngột tăng tốc, lao về phía trước.
Nghĩ tới chuyện mình là con trai độc, chưa có vợ con để nối dõi, Trịnh Vĩ vội vàng dừng lại, không nói nửa câu còn lại nữa.
Hơn tám giờ tối, Diệp Chính Thần cầm hai chai rượu trắng về chỗ ở. Vào nhà xong, đặt chìa khóa xuống, bật đèn lên, tiện tay anh đặt chai rượu xuống góc bên cạnh cửa, thân hình mệt mỏi của anh vẫn giữ được dáng đứng rất thẳng.
Căn hộ của anh được cha mẹ mua vào dịp trước khi anh xuất ngoại. Hồi ấy, trong một vùng chỉ rộng mấy dặm thì tòa nhà có căn hộ của anh có thể xem như cao chọc trời, đứng bên cửa sổ có thể nhìn thấy toàn thành phố, thế mà chỉ trong vòng năm năm, nó đã bị che lấp dưới rất nhiều những tòa nhà cao hơn, qua cửa sổ bây giờ sẽ nhìn thấy cả một vùng rực rỡ sắc màu.
Có lẽ anh đã ở nước ngoài quá lâu nên bây giờ tự nhiên cảm thấy xa lạ trước thành phố nơi mình đã lớn lên, không còn được nhìn thấy cái sân tập thể với biết bao biến cố, cũng không còn được nhìn thấy những dải màu xanh bát ngát. Biết bao ký ức bị vùi lấp trong làn gió bụi. Diệp Chính Thần khẽ khép tấm rèm cửa màu tím lại, ánh sáng của những ngọn đèn bên ngoài chiếu qua tấm rèm, khiến cả căn phòng cũng mang màu tím...
Bỗng Diệp Chính Thần thấy nhớ khu ký túc thấp tè ở Osaka với rất nhiều người bạn chân thành và cả những vạt hoa anh đào rực rỡ, lãng mạn ngoài cửa sổ. Khi nở rộ, những cánh hoa rơi đầy ban công, tấm rèm cửa màu hồng kéo ra, để lộ khuôn mặt tươi cười rạng rỡ...
Năm ấy, mùa hoa ấy... những cánh hoa bay lả tả trong gió mưa, có một người, có một tình yêu, rất ngắn ngủi nhưng rất đẹp.
Trong ba năm, lúc nào anh cũng mong thời gian trôi nhanh, mong đến lúc lấy lại được tự do, để được nắm chặt lấy bàn tay cô, ôm chặt cô vào lòng và nói với cô rằng: anh nhớ cô biết bao, anh có rất nhiều điều khó nói. Nhưng thời gian không dừng lại, tình cảm cũng thế...
Cảm giác thấy sự nghiêm trọng của vấn đề, Trịnh Vĩ đã tới nhà Diệp Chính Thần, nói chuyện với cha của Diệp Chính Thần suốt ba tiếng đồng hồ mới thuyết phục được ông, để ông báo tin này cho con trai.
Ngày hôm sau, Diệp Chính Thần bay từ Osaka về Thành Đô, sau đó lái xe suốt đêm tới Nam Châu, và giây phút đầu tiên nhìn thấy Bạc Băng lại chính là lúc thấy cô mặc bộ áo cưới trắng tinh và đang ở bên một người đàn ông khác...
Nhạc chuông điện thoại vang lên kéo Trịnh Vĩ ra khỏi dòng ký ức, anh quay sang nhìn người bên cạnh. Diệp Chính Thần lấy điện thoại ra, xem số điện thoại hiển thị trên màn hình, sau đó cất điện thoại đi, mặt không chút biểu cảm.
Một phút sau, điện thoại lại đổ chuông một lần nữa, không gian nhỏ hẹp dường như lại càng khiến cho âm thanh ấy to hơn, Trịnh Vĩ phải đưa tay lên xoa tai để tỏ ý phản đối: “Nếu chú không nghe thì tai anh sẽ bị điếc mất đấy.”
Diệp Chính Thần nhìn Trịnh Vĩ một cái với vẻ lạnh lùng, ngón tay cái lướt trên màn hình của chiếc điện thoại, sau đó đưa điện thoại lên tai nghe: “Có việc gì không?”
“Ngày mai là sinh nhật cha em...” Dụ Nhân luôn có kiểu nói ấy, chỉ nói một nửa đầu, nửa còn lại để người nghe tự hiểu.
“Ngày mai anh bận, không có thời gian.”
“Không sao.” Dụ Nhân ngừng một lát rồi nói tiếp: “Cha em nói muốn uống loại rượu Nhị Oa nấu từ hai mươi năm trước, anh có biết ở đâu có loại rượu đó không?”
“Có. Buổi tối em tới chỗ anh lấy về.” Không có một câu thừa nào, Diệp Chính Thần tắt ngay điện thoại.
Mặc dù không có ý nghe trộm, nhưng vì không gian trong xe quá nhỏ hẹp nên nội dung của cuộc trò chuyện đã vô tình lọt vào đôi tai có khả năng nghe rất tốt của Trịnh Vĩ.
“Rượu Nhị Oa hai mươi năm? Bố vợ chú đúng là khó chiều!” Trịnh Vĩ cố tình nhấn mạnh hai tiếng “bố vợ”.
Diệp Chính Thần lạnh lùng nhìn Trịnh Vĩ, không nói câu nào, sau đó đưa mắt nhìn về góc phố sắp khuất.
Không đạt được kết quả như dự liệu, Trịnh Vĩ cười, tiếp tục trêu: “Khi nào thì có thời gian? Đưa Diệp phu nhân đến ra mắt đi, đã lâu rồi không gặp cô ấy, cũng thấy rất nhớ...”
Lại một cái nhìn lạnh lùng còn hơn cả khối băng vạn năm ném sang: “Anh còn nói thêm câu nào nữa, em sẽ ném anh ra khỏi xe đấy!”
“Chẳng qua anh rất tò mò muốn biết xem họ đã dùng cách nào để buộc chú phải ký vào bản đăng ký kết hôn...”
“...” Trịnh Vĩ không hoàn toàn chỉ là để trêu người ấy, quả tình câu hỏi ấy chính là điều mà Trịnh Vĩ nghĩ mãi mà chẳng tìm ra lời đáp. Là bạn bè đã hai chục năm, Trịnh Vĩ rất hiểu tính cách của Diệp Chính Thần, cậu ta rất cứng đầu, bắt cậu ta phải lấy một người mà cậu ta không yêu, trừ phi buộc cậu ta trở thành một kẻ ngốc.
“Theo anh, người yêu của chú cũng đã thay lòng đổi dạ, chú và Dụ Nhân cũng đã kết hôn ba năm rồi, hay là chú...”
Một cú rú ga, chiếc xe đột ngột tăng tốc, lao về phía trước.
Nghĩ tới chuyện mình là con trai độc, chưa có vợ con để nối dõi, Trịnh Vĩ vội vàng dừng lại, không nói nửa câu còn lại nữa.
Hơn tám giờ tối, Diệp Chính Thần cầm hai chai rượu trắng về chỗ ở. Vào nhà xong, đặt chìa khóa xuống, bật đèn lên, tiện tay anh đặt chai rượu xuống góc bên cạnh cửa, thân hình mệt mỏi của anh vẫn giữ được dáng đứng rất thẳng.
Căn hộ của anh được cha mẹ mua vào dịp trước khi anh xuất ngoại. Hồi ấy, trong một vùng chỉ rộng mấy dặm thì tòa nhà có căn hộ của anh có thể xem như cao chọc trời, đứng bên cửa sổ có thể nhìn thấy toàn thành phố, thế mà chỉ trong vòng năm năm, nó đã bị che lấp dưới rất nhiều những tòa nhà cao hơn, qua cửa sổ bây giờ sẽ nhìn thấy cả một vùng rực rỡ sắc màu.
Có lẽ anh đã ở nước ngoài quá lâu nên bây giờ tự nhiên cảm thấy xa lạ trước thành phố nơi mình đã lớn lên, không còn được nhìn thấy cái sân tập thể với biết bao biến cố, cũng không còn được nhìn thấy những dải màu xanh bát ngát. Biết bao ký ức bị vùi lấp trong làn gió bụi. Diệp Chính Thần khẽ khép tấm rèm cửa màu tím lại, ánh sáng của những ngọn đèn bên ngoài chiếu qua tấm rèm, khiến cả căn phòng cũng mang màu tím...
Bỗng Diệp Chính Thần thấy nhớ khu ký túc thấp tè ở Osaka với rất nhiều người bạn chân thành và cả những vạt hoa anh đào rực rỡ, lãng mạn ngoài cửa sổ. Khi nở rộ, những cánh hoa rơi đầy ban công, tấm rèm cửa màu hồng kéo ra, để lộ khuôn mặt tươi cười rạng rỡ...
Năm ấy, mùa hoa ấy... những cánh hoa bay lả tả trong gió mưa, có một người, có một tình yêu, rất ngắn ngủi nhưng rất đẹp.
Trong ba năm, lúc nào anh cũng mong thời gian trôi nhanh, mong đến lúc lấy lại được tự do, để được nắm chặt lấy bàn tay cô, ôm chặt cô vào lòng và nói với cô rằng: anh nhớ cô biết bao, anh có rất nhiều điều khó nói. Nhưng thời gian không dừng lại, tình cảm cũng thế...

