pacman, rainbows, and roller s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1456
- Tình trạng: Hoàn thành
Cho dù anh có thể nắm lấy tay cô, có thể ôm cô vào lòng, thậm chí có thể đè cô xuống giường thì câu nói: “Anh nhớ em” chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa. Có lẽ Trịnh Vĩ đã đúng, cô đã thay lòng đổi dạ, còn anh thì nên ôm cô một cái thật nhẹ nhàng, nói với cô một cách thực lòng: “Chúc em hạnh phúc!”

Thực tế, khi nhìn thấy cô và vị hôn phu lặng lẽ chọn lựa tủ bếp, khẽ trao đổi bộ nào đẹp hơn, bộ nào thì hợp với ngôi nhà mới của họ hơn, Diệp Chính Thần cũng định buông tay, để cho mọi chuyện giấu kín trở thành những bí mật, để cho cô có thể hoàn toàn yên tâm mà lấy người đàn ông có thể mang lại hạnh phúc cho cô.

Nhưng khi nhìn thấy cô thẫn thờ đứng trước cửa sổ có chiếc rèm màu xanh nhạt thì niềm hy vọng chỉ còn như đốm lửa của Diệp Chính Thần lại bùng cháy, và mỗi lúc một lớn. Anh tin rằng, cô vẫn nhớ anh, giống như anh đã nhớ cô...

Buổi tối hôm ấy, anh đã uống say, rồi hỏi Trịnh Vĩ trong cơn chếnh choáng: “Anh là người rất biết cách làm vừa lòng phụ nữ, anh hãy nói cho em biết, có cách nào để cô ấy quay trở lại bên em không? Cho dù là cách nào, em cũng có thể làm!”

Không biết từ lúc nào, tiếng chuông cửa kêu lên, cắt đứt dòng hồi ức của anh. Diệp Chính Thần bước ra mở cửa, trước cửa là Dụ Nhân trong bộ váy ngắn màu tím có thắt đai lưng, nhìn rất nhẹ nhàng và cao quý.

“Tiểu Ngũ chỉ kiếm được hai chai.” Diệp Chính Thần bình thản nói, rồi cúi người lấy hai chai rượu lên đưa cho Dụ Nhân. Thân hình cao lớn của anh đứng chặn ngay ở cửa, không hề có ý nhường lối.

Dụ Nhân không hỏi xem Tiểu Ngũ đã kiếm được chúng ở đâu, nhìn ngày tháng sản xuất trên chai rượu, mỉm cười, nói: “Cảm ơn!”

“Không có gì.” Diệp Chính Thần cũng không muốn nói cho Dụ Nhân biết, để kiếm được hai chai rượu này Tiểu Ngũ đã phải vất vả như thế nào, phải cầu cạnh bao nhiêu người. Bởi vì hai chai rượu này là anh mua để biếu bố của Dụ Nhân, Diệp Chính Thần rất quý trọng người lớn tuổi, chuyện ấy không liên quan gì đến Dụ Nhân.

“Tối hôm qua anh đi đâu vậy?” Dụ Nhân hỏi.

“Đến khách sạn”, Diệp Chính Thần trả lời hết sức tự nhiên.

“Uống rượu cùng với bạn à?” “Lên giường cùng với đàn bà.”

Trong hành lang, không khí trầm lặng, đến cả hơi thở cũng trở nên ngột ngạt...

Sau một hồi im lặng, Dụ Nhân khẽ cười: “Anh không cần phải cố tình làm em tức giận như thế đâu.”

“Anh không cần phải làm em tức giận, anh nói rất thật.” Lại một lần nữa không khí giữa hai người trở nên trầm lặng. Sau một lúc im lặng dài hơn, Dụ Nhân hỏi: “Cùng với cô ấy à?”

“Ừ!” Diệp Chính Thần không phủ nhận, nói chính xác hơn, anh không buồn phủ nhận.

Đối với Diệp Chính Thần, việc nghĩ ra lời nói dối là việc vô cùng lãng phí chất xám, vì phải cố gắng tạo ra mọi chi tiết, cố gắng để cho mỗi câu nói ra đều hợp logic, trước sau không mâu thuẫn, rồi lại phải dùng cả biểu hiện và ánh mắt để phối hợp nữa, quả là rất tốn sức.

Trong cuộc đời mình, người con gái đáng để anh tốn công sức nghĩ cách nói dối, có lẽ chỉ có một mình Bạc Băng mà thôi. Nhưng đáng tiếc là, cô ấy rất căm ghét chuyện bị lừa dối, vì thế không thể giải thích được. Khi một người đàn ông càng cố bày đặt những lời nói dối, có nghĩa anh ta đang rất để tâm, để tâm tới mức thấy sợ.

Dụ Nhân lấy lại hơi thở bình thường, giọng nói cũng trở lại bình thường: “Em nghe nói thư ký của phó thị trưởng thành phố Nam Châu bị bắt vì liên quan tới việc tham ô, nếu em không nhớ nhầm thì người ấy là vị hôn phu của cô ấy?”

Diệp Chính Thần cúi xuống, cởi chiếc khuy ở tay áo, rồi từ từ xắn lên.

Thái độ thừa nhận từ chối trả lời của anh đã rất rõ, nhưng Dụ Nhân thì vẫn không chịu buông tha, hỏi tiếp: “Anh không cảm thấy thủ đoạn ấy là quá bỉ ổi hay sao?”

Diệp Chính Thần ngẩng lên, cười vẻ bất cần: “Đừng có chuyện gì cũng cứ tường tận như thế. Em không thấy mệt sao?”

Dụ Nhân gật đầu, lấy từ trong túi ra một tập giấy tờ, thấy Diệp Chính Thần không đón lấy, cô ngẩng lên, mỉm cười với anh, nụ cười ẩn chứa vẻ buồn bã: “Đây có lẽ là thứ mà anh muốn có nhất.”

Diệp Chính Thần lập tức đón lấy, mở ra xem, đó là lá đơn ly dị, đúng là thứ anh muốn có nhất.

Dụ Nhân đi rồi, dáng người cao quý và thanh nhã khuất dần phía sau thang máy, Diệp Chính Thần nhìn lên vết nhòe trên tờ đơn ly dị, đó là một dấu tròn, giống như một giọt nước mắt vừa được gió hong khô.

Di ngón tay lên vết lệ, nỗi hận chất đầy trong lòng của anh suốt ba năm qua bỗng tan biến hết. Có lẽ, khi trải qua cảm giác mất mát, Diệp Chính Thần cũng đã hiểu được sự cực đoan của Dụ Nhân năm ấy.

Có thể, người hiểu anh nhất, yêu anh nhất chính là Dụ Nhân. Nhưng đáng tiếc, cô lại không phải là người con gái mà anh muốn có...


Ba mươi, hai mươi chín, hai mươi tám...


Những con số báo hiệu thang máy đang đi xuống, Dụ Nhân mệt mỏi đứng dựa vào thang máy, trái tim cô dường như cũng mỗi lúc một trĩu nặng.

Cô đã từng nghĩ rằng, chỉ cần cô cố gắng thì sẽ có ngày Diệp Chính Thần động lòng trước cô. Cô đã sai, cô đã yêu Diệp Chính Thần, một người đàn ông mãi cũng không chịu thần phục. Cô đã tốn biết bao tâm sức, tận tình chu đáo, thậm chí dùng ba năm của tuổi trẻ để sớm tối bên anh, nhưng anh vẫn không hề lay chuyển.

Prev 1 ... 107 108 109 110 111 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.001308