Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1452
- Tình trạng: Hoàn thành
Nếu biết trước sẽ có kết cục này thì có lẽ cô không nên nhân lúc Diệp Chính Thần đưa ra đề nghị với tổ chức, nói với người cha rất mực yêu thương cô rằng cô muốn sang Nhật giúp anh. Lúc ấy, Diệp Chính Thần đã nói, nhiệm vụ trong thời gian anh học tiến sĩ rất nặng nề, không có thời gian để làm việc. Anh cần có một phụ nữ giúp anh viết báo cáo, thu thập tư liệu. Ngoài ra, anh còn nói rằng, anh cần có một người phụ nữ lo liệu việc ăn uống cho anh.

Tổ chức đã cân nhắc nhiều lần, sau đó chấp nhận đề nghị của anh. Dụ Nhân đã nghĩ, đó là một cơ hội hiếm có, một nam một nữ, chung sống trong ba năm, cho dù lòng dạ sắt đá đến mấy rồi cũng sẽ lay chuyển. Dựa vào địa vị ở quân khu của cha, cô đã dễ dàng có được cơ hội đó.

Diệp Chính Thần đã về nước chỉ vì chuyện này, thế mà trong hội nghị ở phòng họp kín, khi cấp trên trao quyết định đó cho hai người, anh đột nhiên đứng dậy, từ chối thẳng thừng bằng hai từ: “Không được!”

Trong quân đội, quân lệnh như sơn, hai từ đó là tối kỵ. Cấp trên ngây người trước phản ứng của anh: “Đồng chí nói gì?”

“Tôi không đồng ý, tôi muốn kết hôn với ai là quyền tự do của tôi.”

“Đây là quyết định của tổ chức.” Chỉ huy vội làm công tác tư tưởng: “Cân nhắc đến thân phận của đồng chí...”

Diệp Chính Thần lạnh lùng cắt ngang những lời chỉ huy: “Đây là quyết định của tổ chức hay là quyết định của Tư lệnh Diệp?”

Mặt của vị chỉ huy biến sắc, tức giận đập mạnh xuống bàn: “Đây là quân lệnh!”

Trên tờ công văn ấy viết rõ: “Giấy xin chứng nhận đăng ký kết hôn”, thông tin trên đó đều đã được điền đầy đủ, chỉ cần ký là xong.

Hai chữ “quân lệnh” vang lên, Diệp Chính Thần không còn chỗ nào để phản bác lại. Anh cầm bút... chữ ký vẫn chưa viết thì chiếc bút đã bị bẻ gãy.

“Tôi không ký!” Diệp Chính Thần ném bút, đứng thẳng dậy, dáng diệu sẵn sàng đón nhận tất cả. “Thủ trưởng đưa tôi ra tòa án quân sự đi!”

“Cậu!...”

Nếu người khác nói ra những lời điên rồ như vậy, chắc chắn sẽ bị lôi đi trị tội rồi, nhưng Diệp Chính Thần là ngoại lệ. Vì cấp trên của anh chính là cán bộ cũ của cha anh.

Tất nhiên vị chỉ huy ấy chẳng biết làm thế nào trước Diệp Chính Thần, đành cố nén: “Cậu có thể không thừa nhận cuộc hôn nhân này, nhưng cậu cũng không thể phủ nhận. Cậu đừng quên, cậu là một quân nhân, cậu có trách nhiệm buộc phải gánh vác.”

Nhắc tới hai từ trách nhiệm, Diệp Chính Thần im lặng.

Mặc dù không có chữ ký của anh, giấy chứng nhận kết hôn chính thức vẫn được gửi tới, anh và Dụ Nhân đã trở thành vợ chồng hợp pháp. Cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn, Diệp Chính Thần không nói câu nào, quay người bỏ đi.

Còn Dụ Nhân thì cười và nói với chính mình: “Ba năm, hơn một nghìn ngày đêm, đủ khiến anh ấy vui vẻ để chấp nhận cuộc hôn nhân này.”

Visa làm xong, Diệp Chính Thần sang Nhật Bản trước để sắp xếp mọi thứ, sau đó một thời gian thì Dụ Nhân sẽ sang. Để mang tới cho anh một niềm vui bất ngờ, Dụ Nhân đã lên đường trước thời hạn và chọn đúng ngày sinh nhật của anh để tới Osaka. Diệp Chính Thần không hề cảm động như trong tưởng tượng của cô, khi anh tới sân bay đón cô, vẻ mặt và giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: “Đã nói tháng sau mới sang cơ mà?”

“Có sự thay đổi.”

“...”

“Có phải em đã tới sớm không?”

“Phải, tôi còn có một số việc chưa làm xong!”

Dọc đường, Diệp Chính Thần chỉ chú tâm lái xe, còn cô cũng chăm chú ngắm nhìn phong cảnh hai bên đường, hai người không nói chuyện gì với nhau.

Đèn đường mới bật, gió biển mát rượi. Chiếc xe chạy bon bon trên đường, Dụ Nhân ngồi trong xe, nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Không có gì nghi ngờ, Diệp Chính Thần có khuôn mặt điển trai không chê vào đâu được, nhưng sự hấp dẫn của anh không chỉ ở khuôn mặt, từ con người anh toát ra sức quyến rũ mà người khác không sao lý giải được.

Anh mặc quân phục, vẻ mặt trở nên rất nghiêm nghị. Khi anh mặc chiếc áo blouse, khuôn mặt trở nên rất nhã nhặn, ôn hòa và mang một vẻ rất thiêng liêng. Khi chuyện trò cùng bạn bè, thật không thể tưởng tượng nổi, khuôn mặt ấy lại mang nụ cười ấm áp đến thế và phong thái thì đúng là của một công tử bậc nhất, nói năng rất thô thiển. Nhưng khi ở bên cô, Diệp Chính Thần dường như biến thành một người khác, rất lịch sự, kiệm lời...

Hôm nay khác hẳn mọi khi, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, hai chiếc cúc trước ngực mở ra, trông rất thoải mái. Không biết anh đang nghĩ gì mà đôi mắt như mất hồn...

Xe của Diệp Chính Thần tiến vào nhà để xe của một ngôi nhà nhỏ. Anh đưa Dụ Nhân đi qua bãi cỏ, vào trong nhà, bật đèn. Ánh đèn chiếu lên chiếc rèm cửa màu xanh đối diện, mang lại một cảm giác dịu mát. Dụ Nhân đưa mắt liếc nhanh toàn bộ căn nhà, mọi thứ bên trong được bày biện rất gọn gàng, sạch sẽ, mang phong cách của đàn ông.

“Đây là nhà của anh?” Cô hỏi.

“Ừ, mua hồi mới sang đây”, anh nói. “Một năm trước tôi đã dọn vào sống trong khu ký túc dành cho lưu học sinh, có việc mới về đây, thỉnh thoảng cũng ở lại.”

Prev 1 ... 108 109 110 111 112 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000405