XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1455
- Tình trạng: Hoàn thành
Diệp Chính Thần đưa cô đi một lượt các phòng, vừa đi vừa giới thiệu: “Tầng một là phòng khách và nhà bếp, nhà vệ sinh ở phòng trong cùng của tầng hai, có hai phòng ngủ, một cái theo kiểu phương Tây... Trong ngăn kéo có kẹp tài liệu, trong đó để tất cả các bản hướng dẫn sử dụng đồ điện trong nhà... Nếu có gì không hiểu thì gọi điện cho tôi, điện thoại ở phòng khách tầng một... Còn nữa, buổi chiều thứ Bảy có một cô gái người Trung Quốc tới dọn nhà giúp tôi, cô đừng để cho cô ta vào thư phòng.”

“Em biết rồi.”

Cuối cùng Diệp Chính Thần đưa Dụ Nhân vào thư phòng, lấy chìa khóa từ trong ngăn kéo ra đưa cho cô.

“Chiếc này cô giữ lấy, từ nay về sau cô ở đây.” “Em ở phòng nào?”

“Tùy.” Anh cố tình bổ sung một câu: “Tôi ở trong trường.” Diệp Chính Thần lấy một cuốn bệnh lý học trên giá sách đưa cho cô: “Cô cứ xem cuốn này đi. Có thời gian tôi sẽ mang tài liệu về cho cô xem, để cô biết về đề tài của tôi.”

Sau khi trao đổi vắn tắt, Diệp Chính Thần nhìn đồng hồ, không phải là Jaeger, cũng không phải là Rolex, trên mặt đồng hồ là biểu tượng của Hải Âu, Dụ Nhân không nhớ ra loại đồng hồ nổi tiếng nào lại dùng biểu tượng ấy.

“Tôi có việc, tôi đi đây.”

Nhìn thấy dáng điệu của Diệp Chính Thần thực sự rất tất bật, Dụ Nhân đành nén cơn đói bụng, gật đầu: “Vâng, anh cứ lo việc của anh di.”

Diệp Chính Thần đi rồi, trong căn phòng trống trải và xa lạ chỉ còn lại một mình Dụ Nhân. Thu dọn xong hành lý, cô đang do dự xem có nên đi ra ngoài một chút và mua một ít đồ đạc không thì ngoài cửa vang lên tiếng chuông lảnh lót. Thì ra, cửa lớn của ngôi nhà này có thiết bị cảnh báo, hễ có người vào sẽ lập tức báo động.

Dụ Nhân mở rèm cửa, nhìn thấy Diệp Chính Thần xách một túi đồ đang đi vào cửa.

Cô đi tới phía cửa thì Diệp Chính Thần đã lấy chìa khóa ra mở cửa: “Tôi mua cho cô một ít đồ ăn.” Diệp Chính Thần đứng ở cửa, đưa túi đồ ăn cho Dụ Nhân, rồi lấy ra một xếp tiền Nhật từ trong ví: “Số tiền này dành cho cô, ra khỏi cổng rẽ sang phải chừng năm trăm mét sẽ có một cửa hàng tiện lợi phục vụ hai mươi tư giờ. Nếu cần gì, cô có thể tới đó mua... khi qua đường nhớ quan sát đèn tín hiệu.”

Mặc dù chỉ là mấy lời dặn dò đơn giản nhưng Dụ Nhân cũng cảm thấy được sự quan tâm từ đáy lòng của Diệp Chính Thần: “Cảm ơn.”

“Không có gì. Cô cũng mệt rồi, nghỉ sớm đi.” “Vâng…”

Dụ Nhân mỉm cười, cô tin sự lạnh lùng và xa lánh của anh hoàn toàn không phải vì anh ghét cô, mà chỉ vì anh không thích bất cứ việc gì do cha anh sắp đặt. Vì thế, cô đã tới đây, cho anh một cơ hội thực sự để biết về cô và hiểu về cô.

Chiều tối ngày hôm sau, Diệp Chính Thần ghé qua, mang theo tài liệu cho cô. Dụ Nhân dành công sức chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn, giữ anh ở lại ăn cơm. Anh nhìn đồng hồ, từ chối với vẻ mặt không chút biểu cảm: “Tôi còn có việc phải tới phòng nghiên cứu.”

“Muộn thế này mà vẫn phải tới đó sao?”

“Có một nghiên cứu cần tiến hành.” Anh vội vã mặc áo khoác.

“Thế thì em đợi anh.”

“Có thể sẽ rất muộn. Thôi, để hôm khác đi.”

Sau khi Diệp Chính Thần đi một lúc, Dụ Nhân cho tất cả thức ăn vào hộp, lái xe tới tòa nhà nghiên cứu của trường Y khoa, Đại học Osaka.

Thường thì các giáo sư nghỉ làm lúc hơn tám giờ, còn học viên cũng lần lượt ra về trước chín giờ. Sau chín giờ, trong phòng nghiên cứu hầu như chỉ còn lại những học viên chưa làm xong thí nghiệm. Dụ Nhân tìm đến phòng nghiên cứu của Diệp Chính Thần, anh không có ở đó, một học viên đang quét dọn bảo cô thử tới phòng thí nghiệm vô trùng ở trên tầng thử xem.

Từ cầu thang, ngay từ lúc chưa ra khỏi cửa, Dụ Nhân đã nhìn thấy Diệp Chính Thần đang đứng ở hành lang, lặng lẽ nhìn qua lớp cửa kính. Cô không hiểu bên trong đó có gì, nhưng rất ít khi cô thấy ánh mắt Diệp Chính Thần lại sâu thẳm như vậy.

Đứng nhìn một hồi, Diệp Chính Thần bước tới bên cửa sổ ở góc trong cùng của hành lang nhìn ra ngoài. Ánh đèn vàng vọt trùm lên bóng anh, trông thật buồn và cô đơn. Dường như không phải anh đang ngắm phong cảnh bên ngoài mà đang chờ đợi điều gì đó.

Một hồi lâu sau, Diệp Chính Thần nhìn đồng hồ, ngón tay khẽ vuốt ve dây của chiếc đồng hồ. Rồi anh lại bước ra ngoài cửa, nhìn vào phía bên trong qua lớp kính, mỉm cười. Ngón tay của Dụ Nhân vân vê lên tay vịn của cầu thang, trực giác của phụ nữ mách bảo cô rằng, bên trong cánh cửa kia... là một cô gái.

Nhìn thấy Diệp Chính Thần đẩy cửa bước vào, Dụ Nhân do dự một lúc rồi lặng lẽ đi theo. Bên trong quả nhiên có một cô gái đang ngồi ngay ngắn trước kính hiển vi, mái tóc dài búi lên, để lộ một khuôn mặt trắng mịn màng, dưới chiếc áo choàng rộng là những đường cong tuyệt mỹ. Diệp Chính Thần ôm lấy cô gái từ phía sau, ngón tay đặt lên ngực cô gái với vẻ không chút kiêng dè.

Cô gái giật mình, quay đầu lại nhìn anh, mặt bỗng đỏ bừng. Diệp Chính Thần càng tỏ ra không sợ, luồn tay vào áo cô gái.

Dụ Nhân quay người, đứng dựa vào bức tường bên cạnh cửa, hơi thở dồn dập. Cô không tin, cho dù cô tận mắt nhìn thấy thì cũng không thể tin, Diệp Chính Thần không phải là kiểu đàn ông ấy.

Trong hành lang vắng vẻ, tiếng nói chuyện giữa hai người vọng ra rất rõ.

“Diệp Chính Thần, đây là nơi trị bệnh cứu người, anh nghiêm chỉnh một chút, được không?”

“Nhưng không có ai nhìn thấy.”

“Nhưng nếu bị ai nhìn thấy thì sao?”

“Anh không quan tâm.”

“Nhưng em thì có...” Giọng của cô gái bỗng trở nên yếu hẳn đi, sau đó thì không nghe thấy gì nữa.

Prev 1 ... 109 110 111 112 113 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000410