Old school Easter eggs.
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2084
- Tình trạng: Hoàn thành
Khuôn mặt khó khăn lắm mới dịu lại của Chương Minh Dao lại trở nên lạnh lùng, giọng nói mang theo chút khinh thường: “Được, cô muốn tiền mặt hả? Không thành vấn đề! Nhưng tôi không mang theo mười vạn tiền mặt, lát nữa ra ngoài tôi sẽ rút tiền cho cô.”

Cô lắc đầu. “Em không cần nhiều tiền đến vậy, em chỉ cần một vạn tiền mặt thôi.”

Chương Minh Dao kinh ngạc. “Tôi cho cô tờ chi phiếu mười vạn cô không muốn, lại muốn một vạn tệ tiền mặt?”

Gật đầu một cách nặng nề, cuối cùng nước mắt của Bạch Lộ cũng chảy dài trên má như dòng nước bi thương. Bắt đầu từ một vạn tệ, kết thúc cũng bằng một vạn tệ, một tập tiền mặt chính là điểm khởi đầu và kết thúc cho tình duyên giữa cô và Minh Viễn. Một khởi đầu bất đắc dĩ nhất và một kết thúc bất đắc dĩ nhất.

Mặc dù Chương Minh Dao không hiểu nhưng cũng đoán được một vạn tệ tiền mặt này chắc chắn có ý nghĩa vô cùng đặc biệt với Bạch Lộ. Thời đại của các loại thẻ, trên người chị ta chẳng mang nhiều tiền mặt đến vậy nên phải ra ngoài rút tiền. Chị ta vốn định cùng Bạch Lộ rời khỏi căn hộ rồi sẽ đi rút tiền đưa cô, nhưng Bạch Lộ kiên quyết muốn chị ta ra ngoài rút tiền trước. “Em chờ chị ở đây, chị để em một mình ở lại căn hộ này một lúc nhé!”

Nhìn ánh mắt bi thương của cô, Chương Minh Dao không thúc ép nữa. “Được, vậy tôi đi rút tiền trước!”

Thẫn thờ đi khắp căn hộ như người mộng du, cuối cùng Bạch Lộ đi vào phòng ngủ chính, ánh mắt lưu luyến nhìn một lượt căn phòng, rồi dừng lại ở chiếc gạt tàn để trên tủ đầu giường. Trong gạt tàn có một mẩu thuốc nằm đơn độc, là mẩu thuốc Chương Minh Viễn hút dở sau khi nghe tin Tinh Tử gặp tai nạn. Cô bước đến, nhặt mẩu thuốc lên, đặt lên môi rồi châm lửa.

Đây là lần đầu tiên Bạch Lộ hút thuốc, mẩu thuốc hút dở của người đàn ông cô yêu. Cô vốn ghét nhất mùi thuốc lá nhưng giây phút này, cô lại yêu mùi vị này đến thế, bởi nó mang theo tàn dư hơi thở người yêu cô lưu lại. Cô vừa hút thuốc vừa khóc trong lặng lẽ, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt.

Khi Chương Minh Dao quay lại, Bạch Lộ đã lau khô nước mắt, lặng im ngồi chờ ở phòng khách. Khi đưa tập giấy bạc ra, Chương Minh Dao vẫn còn chút hoài nghi. “Cô thực sự không cần tấm séc mười vạn tệ?”

Bạch Lộ lắc đầu, nhận một vạn tệ tiền mặt rồi cẩn thận cất vào túi xách. Sau đó, không hề do dự, cô kéo va li đi ra cửa. Cô không dám do dự, sợ rằng nếu do dự, cô không nỡ rời đi. Bước chân vừa nhanh vừa vội, nước mắt cũng vừa nhanh vừa vội, một bước chân, một hàng nước mắt, nối liền nhau.

Buổi tối, tất nhiên Bạch Lộ sẽ ở chỗ của Thiệu Dung, hai người chong đèn trò chuyện đến tận khuya.

Biết Bạch Lộ quyết định rời khỏi Bắc Kinh, Thiệu Dung cũng không níu kéo. “Đi cũng tốt, đến một nơi khác, bắt đầu lại từ đầu sẽ dễ dàng hơn. Lộ Lộ, chị cũng đang tính chuyển nhượng lại quán bar, về nhà nghỉ ngơi một thời gian. Mấy năm nay, quả thực chị đã quá mệt mỏi.”

Sau khi quán bar bị Thành phu nhân rắp tâm gây chuyện để báo thù, Thiệu Dung cũng có chút chạnh lòng. Một người phụ nữ một mình lăn lộn nơi đất khách quê người, thực sự chẳng dễ dàng gì, chỉ cần bất cẩn một chút là có thể mất trắng. Mặc dù lần đó nhờ mối quan hệ của Bạch Lộ mà biến nguy thành an, nhưng cô biết không phải lần nào cũng may mắn như vậy. Mặt khác, cô thực sự chán cuộc sống buôn phong bán nguyệt kiểu này rồi, không thể cứ tiếp tục như vậy, cũng đến lúc phải tính toán cho nửa đời còn lại.

Bạch Lộ cũng ủng hộ ý định của Thiệu Dung. “Chị Dung, em cũng cảm thấy chị không nên tiếp tục theo nghề này nữa. Chuyển nhượng xong quán bar rồi về Vô Tích đi. Trước kia, khi chúng ta còn đi học, chị từng nói mơ ước của chị là mở một hiệu sách, ngày ngày trông nom vài giá sách. Giờ chị đã có khả năng biến giấc mơ ấy thành sự thật, còn do dự gì chứ?”

Lời nói của Bạch Lộ càng củng cố lòng tin của Thiệu Dung, cô cũng không còn do dự nữa. “Vậy ngày mai chị sẽ đăng thông báo chuyển nhượng. Lộ Lộ, hay em chờ chị cùng đi nhé?”

Bạch Lộ lại lắc đầu. “Xin lỗi, chị Dung. Em không thể đợi chị được rồi. Em đã hứa với chị của Minh Viễn rằng ngày mai sẽ rời khỏi Bắc Kinh. Em không thể thất hứa một lần nữa. Hơn nữa, em cũng không muốn về Vô Tích. Chị còn có thể về Vô Tích tìm mẹ, em quay về thì biết tìm ai? Lại ở nhờ nhà hai chú sao? Dù họ không coi em như người thừa, em cũng chẳng muốn sống cuộc sống ăn nhờ ở đậu nữa!”

Thiệu Dung cũng không miễn cưỡng, chỉ hỏi: “Vậy em định đi đâu?”

Giọng cô bối rối: “Em cũng không biết nữa. Ngày mai đến nhà ga rồi tính. Có lẽ đến lúc đó em sẽ tung đồng xu để quyết định sẽ mua vé chuyến tàu nào.”

Thiệu Dung ủ ê thở dài. “Lộ Lộ, vậy em hứa với chị, dù em đi đến đâu, ổn định cuộc sống rồi nhớ phải liên lạc với chị, để chị biết em được bình an.”

Cô gật đầu thật mạnh. “Chị Dung, chị yên tâm, dù đi đến chân trời góc bể, em vẫn giữ liên lạc với chị. Trong lòng em, chị luôn là người chị ruột.”

Mắt Thiệu Dung hoe đỏ. “Hay là em về nhà với chị?” “Không, bây giờ em muốn đến một nơi thật xa, không ai biết đến. Chị Dung, chị có hiểu được không?”

“Chị hiểu, chị hiểu mà! Được rồi, em đi đi! Nhớ là dù đi đến đâu cũng phải giữ liên lạc với chị!”

Đêm cuối cùng ở Bắc Kinh, Bạch Lộ cả đêm không ngủ được. Cô nằm trên giường, mở mắt, không ngừng khóc, nước mắt làm ướt gối. Ban đầu là thút thít cho đến khi khóc không thành tiếng.

Prev 1 ... 96 97 98 99 100 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000419