Trời dần chuyển về sáng. Bạch Lộ lặng lẽ bò dậy, để lại một mảnh giấy cho Thiệu Dung rồi một mình kéo va li đến nhà ga. Trước kia cô một mình đến Bắc Kinh, giờ cô lại một mình rời xa nơi này.
Ở đại sảnh khu bán vé tàu, nhìn tên những địa danh xa lạ, Bạch Lộ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô chọn đi Tam Á1. Mời đến nơi chân trời góc bể, nơi đây bốn mùa đều là xuân2. Bỏ chạy khỏi mùa đông lạnh lẽo của Bắc Kinh, về nương náu nơi miền Nam ấm áp, đến ranh giới giữa trời biển, chôn vùi tất cả quá khứ đau thương, bắt đầu lại từ đầu, liệu có đơn giản hơn, dễ dàng hơn? Cô không biết, nhưng cô muốn thử.
Khi cầm chiếc vé chuẩn bị bước lên tàu, Bạch Lộ quay đầu nhìn Bắc Kinh lần cuối, nơi cô đã sống suốt năm năm qua. Nước mắt lưng tròng. Tạm biệt Bắc Kinh, tạm biệt… Chương Minh Viễn.
Có lẽ đây là lời từ biệt chấm hết cho duyên phận này, nhưng dù thế nào cô cũng sẽ vĩnh viễn khắc ghi cái tên Chương Minh Viễn.
Sau khi máy bay hạ cánh xuống sân bay London, Chương Minh Viễn đã vội vã đến bệnh viện. Chị cả của Tinh Tử là Dĩnh Tử đang định cử ở Canada đã đến trước, cả ngày đều ở bệnh viện. Mặc dù Tinh Tử đã tỉnh lại nhưng vì cột sống bị thương nên vẫn phải nằm trên giường bệnh, không được động đậy. Nhìn thấy anh, cô liền khóc nức nở.
“Minh Viễn…”
Dĩnh Tử vội vàng khuyên bảo: “Được rồi, đừng khóc nữa! Minh Viễn vừa nghe tin em bị tai nạn đã lập tức bay sang thăm em, em xem cậu ấy lo lắng biết chừng nào! Cột sống của em được phẫu thuật kịp thời, sẽ không có vấn đề gì đâu. Em đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa!”
Có lẽ vì quá sợ hãi, Tinh Tử cứ nhìn Chương Minh Viễn mà khóc. Anh quỳ xuống bên giường, vừa lau nước mắt cho cô vừa dịu dàng an ủi: “Không sao rồi, đừng sợ! Anh sẽ ở bên cạnh em, chờ cho em khỏe lại.”
Tinh Tử vừa bị tai nạn, tinh thần không được tốt, cứ khóc xong lại chìm vào giấc ngủ. Dĩnh Tử bảo Chương Minh Viễn về khách sạn nghỉ ngơi trước. “Chị đã đặt phòng cho em rồi, em ngồi máy bay lâu như vậy chắc cũng mệt rồi, về khách sạn ngủ một giấc đi. Chuyện ở bệnh viện cứ yên tâm, chị sẽ ở đây.”
Chương Minh Viễn không từ chối, thực sự anh cũng thấy rất mệt. Nhưng sau khi đến khách sạn, anh không lập tức đi ngủ mà vội vã gọi cho Bạch Lộ. Người nghe máy là chị anh. Giây phút nghe thấy giọng nói ở đầu máy bên kia, anh sững người nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra, chiếc di động này đã không còn trong tay Bạch Lộ, giờ anh không thể liên lạc với cô bằng số này. Cặp điện thoại tình nhân vẫn còn nhưng anh đã mất người con gái mình thương yêu nhất.
Bên ngoài ô cửa sổ sát đất, nước sông Thames trôi êm đềm, lặng lẽ. Chương Minh Viễn thẫn thờ đứng trước cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn dòng nước thật lâu. Bên kia bờ sông như phảng phất bóng hình mảnh mai của Bạch Lộ.
Một chiếc váy trắng như mộng ảo, cứ khuất dần bên kia làn nước xanh, sương mờ mịt.
Anh vô thức bước lên một bước định đuổi theo nhưng khung cửa sổ thủy tinh lạnh lùng ngăn lại, nhắc nhở anh đó chỉ là ảo giác. Giờ phút này, người bên dòng nước chỉ là cái bóng hư hư thực thực, còn cái chân thực nhất là trong thế giới của anh, là người ấy đã vĩnh viễn ở bên kia dòng nước. Cho dù có lội ngược, lội xuôi cũng không thể nào tìm kiếm, không thể nào tiếp cận, vì hiện thực không cho phép.
Lau lách xanh tươi và rậm rạp,
Móc làm sương phủ khắp mọi nơi.
Người mà đang nói hiện thời,
Ở vùng nước biếc cách vời một phương.
Ví ngược dòng tìm đường theo mãi, Đường càng thêm trở ngại xa xôi.
Thuận dòng theo đến tận nơi,
Giữa vùng nước biếc, thấy người ở trong.
Gặp anh giữa hàng vạn người
Phần kết: Kinh trập
Hai tháng sau. Tam Á, Hải Nam.
Hải Nam tháng Ba là lúc phong cảnh đẹp đẽ nhất.
Bầu trời trong xanh, mây trắng tuyết, ánh mặt trời vàng ruộm, bãi cát trắng bạc… Mà nước biển xanh ngọc là linh hồn của mọi cảnh đẹp. Màu sắc đó, dù là dưới ánh mặt trời hay mờ ảo trong làn mưa bụi đều đẹp không gì tả được. Nhưng tất cả những phong cảnh đẹp đẽ này, trong mắt Bạch Lộ đều là những cái đẹp vô nghĩa. Có trăm ngàn cảnh đẹp thì cũng biết chia sẻ với ai đây?
Sáng sớm, ánh bình minh mới ló qua ngọn cây, Bạch Lộ đã tỉnh dậy. Hai tháng nay, cô luôn không được ngủ ngon, tối nào cũng trằn trọc, sáng tinh mơ đã dậy rồi. Người có tâm trạng không tốt thường khó mà ngủ ngon. Mặc dù đã rời xa Bắc Kinh, đến Tam Á để bắt đầu cuộc sống mới nhưng trái tim cô như vẫn nán lại ở mùa đông Bắc Kinh.
Chỉ khi nhớ đến một cái tên mới cảm nhận được vài tia ấm áp. Nhưng khi sự ấm áp đi qua, cái lạnh càng trở nên băng giá. Chương Minh Viễn, cô thực sự rất nhớ anh.
Khi nghĩ đến anh, anh ở nơi chân trời. Khi nghĩ đến anh, anh ở ngay trước mắt. Khi nghĩ đến anh, anh ở trong tâm trí. Khi nghĩ đến anh, anh ở trong tim.
Mỗi lần nghe Vương Phi hát bài Truyền kỳ, Bạch Lộ lại khóc, dường như đang lắng nghe tiếng lòng mình. Nỗi nhớ đơn độc này, thuở ban đầu chỉ là giữa dòng người tấp nập, bất giác nhìn người kia thêm một lần.
Ở đại sảnh khu bán vé tàu, nhìn tên những địa danh xa lạ, Bạch Lộ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cô chọn đi Tam Á1. Mời đến nơi chân trời góc bể, nơi đây bốn mùa đều là xuân2. Bỏ chạy khỏi mùa đông lạnh lẽo của Bắc Kinh, về nương náu nơi miền Nam ấm áp, đến ranh giới giữa trời biển, chôn vùi tất cả quá khứ đau thương, bắt đầu lại từ đầu, liệu có đơn giản hơn, dễ dàng hơn? Cô không biết, nhưng cô muốn thử.
Khi cầm chiếc vé chuẩn bị bước lên tàu, Bạch Lộ quay đầu nhìn Bắc Kinh lần cuối, nơi cô đã sống suốt năm năm qua. Nước mắt lưng tròng. Tạm biệt Bắc Kinh, tạm biệt… Chương Minh Viễn.
Có lẽ đây là lời từ biệt chấm hết cho duyên phận này, nhưng dù thế nào cô cũng sẽ vĩnh viễn khắc ghi cái tên Chương Minh Viễn.
Sau khi máy bay hạ cánh xuống sân bay London, Chương Minh Viễn đã vội vã đến bệnh viện. Chị cả của Tinh Tử là Dĩnh Tử đang định cử ở Canada đã đến trước, cả ngày đều ở bệnh viện. Mặc dù Tinh Tử đã tỉnh lại nhưng vì cột sống bị thương nên vẫn phải nằm trên giường bệnh, không được động đậy. Nhìn thấy anh, cô liền khóc nức nở.
“Minh Viễn…”
Dĩnh Tử vội vàng khuyên bảo: “Được rồi, đừng khóc nữa! Minh Viễn vừa nghe tin em bị tai nạn đã lập tức bay sang thăm em, em xem cậu ấy lo lắng biết chừng nào! Cột sống của em được phẫu thuật kịp thời, sẽ không có vấn đề gì đâu. Em đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa!”
Có lẽ vì quá sợ hãi, Tinh Tử cứ nhìn Chương Minh Viễn mà khóc. Anh quỳ xuống bên giường, vừa lau nước mắt cho cô vừa dịu dàng an ủi: “Không sao rồi, đừng sợ! Anh sẽ ở bên cạnh em, chờ cho em khỏe lại.”
Tinh Tử vừa bị tai nạn, tinh thần không được tốt, cứ khóc xong lại chìm vào giấc ngủ. Dĩnh Tử bảo Chương Minh Viễn về khách sạn nghỉ ngơi trước. “Chị đã đặt phòng cho em rồi, em ngồi máy bay lâu như vậy chắc cũng mệt rồi, về khách sạn ngủ một giấc đi. Chuyện ở bệnh viện cứ yên tâm, chị sẽ ở đây.”
Chương Minh Viễn không từ chối, thực sự anh cũng thấy rất mệt. Nhưng sau khi đến khách sạn, anh không lập tức đi ngủ mà vội vã gọi cho Bạch Lộ. Người nghe máy là chị anh. Giây phút nghe thấy giọng nói ở đầu máy bên kia, anh sững người nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra, chiếc di động này đã không còn trong tay Bạch Lộ, giờ anh không thể liên lạc với cô bằng số này. Cặp điện thoại tình nhân vẫn còn nhưng anh đã mất người con gái mình thương yêu nhất.
Bên ngoài ô cửa sổ sát đất, nước sông Thames trôi êm đềm, lặng lẽ. Chương Minh Viễn thẫn thờ đứng trước cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn dòng nước thật lâu. Bên kia bờ sông như phảng phất bóng hình mảnh mai của Bạch Lộ.
Một chiếc váy trắng như mộng ảo, cứ khuất dần bên kia làn nước xanh, sương mờ mịt.
Anh vô thức bước lên một bước định đuổi theo nhưng khung cửa sổ thủy tinh lạnh lùng ngăn lại, nhắc nhở anh đó chỉ là ảo giác. Giờ phút này, người bên dòng nước chỉ là cái bóng hư hư thực thực, còn cái chân thực nhất là trong thế giới của anh, là người ấy đã vĩnh viễn ở bên kia dòng nước. Cho dù có lội ngược, lội xuôi cũng không thể nào tìm kiếm, không thể nào tiếp cận, vì hiện thực không cho phép.
Lau lách xanh tươi và rậm rạp,
Móc làm sương phủ khắp mọi nơi.
Người mà đang nói hiện thời,
Ở vùng nước biếc cách vời một phương.
Ví ngược dòng tìm đường theo mãi, Đường càng thêm trở ngại xa xôi.
Thuận dòng theo đến tận nơi,
Giữa vùng nước biếc, thấy người ở trong.
Gặp anh giữa hàng vạn người
Phần kết: Kinh trập
Hai tháng sau. Tam Á, Hải Nam.
Hải Nam tháng Ba là lúc phong cảnh đẹp đẽ nhất.
Bầu trời trong xanh, mây trắng tuyết, ánh mặt trời vàng ruộm, bãi cát trắng bạc… Mà nước biển xanh ngọc là linh hồn của mọi cảnh đẹp. Màu sắc đó, dù là dưới ánh mặt trời hay mờ ảo trong làn mưa bụi đều đẹp không gì tả được. Nhưng tất cả những phong cảnh đẹp đẽ này, trong mắt Bạch Lộ đều là những cái đẹp vô nghĩa. Có trăm ngàn cảnh đẹp thì cũng biết chia sẻ với ai đây?
Sáng sớm, ánh bình minh mới ló qua ngọn cây, Bạch Lộ đã tỉnh dậy. Hai tháng nay, cô luôn không được ngủ ngon, tối nào cũng trằn trọc, sáng tinh mơ đã dậy rồi. Người có tâm trạng không tốt thường khó mà ngủ ngon. Mặc dù đã rời xa Bắc Kinh, đến Tam Á để bắt đầu cuộc sống mới nhưng trái tim cô như vẫn nán lại ở mùa đông Bắc Kinh.
Chỉ khi nhớ đến một cái tên mới cảm nhận được vài tia ấm áp. Nhưng khi sự ấm áp đi qua, cái lạnh càng trở nên băng giá. Chương Minh Viễn, cô thực sự rất nhớ anh.
Khi nghĩ đến anh, anh ở nơi chân trời. Khi nghĩ đến anh, anh ở ngay trước mắt. Khi nghĩ đến anh, anh ở trong tâm trí. Khi nghĩ đến anh, anh ở trong tim.
Mỗi lần nghe Vương Phi hát bài Truyền kỳ, Bạch Lộ lại khóc, dường như đang lắng nghe tiếng lòng mình. Nỗi nhớ đơn độc này, thuở ban đầu chỉ là giữa dòng người tấp nập, bất giác nhìn người kia thêm một lần.


