Đột nhiên, trong lòng anh cảm thấy áy náy. Phải chăng anh đã hơi quá đáng? Một cô gái tội nghiệp, đáng thương như vậy đã đủ bất hạnh lắm rồi, anh lại còn ỷ mạnh hiếp yếu, bắt nạt cô. Có lẽ cô không lầm khi mắng anh là kẻ đê tiện. Một đại nam nhi ức hiếp một nữ nhi, dù là nguyên nhân gì cũng có thể coi là đê tiện nhỉ?
Đêm đó, sau khi đưa cô về, anh đã rất dịu dàng. Mặc dù không được cô đón nhận nhưng anh cũng không oán trách, còn gọi điện thu xếp cho chú cô đi khám bệnh ngày hôm sau. Chuyện này cô từ chối không quá quyết liệt, cuối cùng vẫn nhận sự giúp đỡ của anh. Sau khi về, vì biết chú út đã kể chuyện của mình cho anh nên cô có vẻ không vui, nhưng vẫn cảm ơn vì anh đã giúp.
Từ đó về sau, mối quan hệ của hai người dần được cải thiện. Cô không còn lạnh lùng như trước, anh cũng không cố ý nói những lời khích bác. Lúc anh bị ngộ độc thức ăn, cô còn ở bệnh viện chăm sóc cả đêm. Mặc dù tỏ ra không tình nguyện nhưng suy cho cùng cô vẫn không rời đi. Anh bỗng cảm thấy uất ức vì cô vẫn hận mình.
Cô luôn cho rằng chính anh là người đã nói những lời không tốt đẹp về mình khiến cả nhà bạn trai trở mặt với cô, nhưng anh không làm như vậy. Trước đây, anh mặc cho cô hiểu lầm, còn giờ anh thấy mình oan ức. Về việc này, anh sớm đoán được ai đã nhúng tay vào, có lòng muốn giải thích nhưng lại không dễ nói ra. Suy cho cùng anh không có chứng cứ, không khéo cô sẽ cho rằng anh muốn đổ tội cho người khác nên mới cố ý nói ra chuyện này. Không ngờ Âu Vũ Trì lại thay anh giải thích sự hiểu lầm này, còn cô cũng chọn cách tin tưởng.
Biết đã hiểu lầm anh, cô cảm thấy vô cùng áy náy, xin nghỉ mấy ngày ở nhà chăm sóc anh, chu đáo và cẩn thận. Khi cô không đối xử tốt với anh, anh sẽ đối đầu cô, không khoan nhượng. Khi cô đối xử tốt với anh, anh mềm như thép mới luyện xong. Khi cô nói chuẩn bị quay về Quốc tế Thiên Đô làm việc, anh không suy nghĩ mà bảo cô đừng đi, bởi anh không muốn để cô tiếp tục làm con bài mỹ nhân kế trong tay Vương Hải Đằng. Trước đây anh đã từng mặc kệ nhưng bây giờ, anh lại có ý nghĩ muốn bảo vệ cô.
Khi biết vị sếp mình luôn tín nhiệm và tôn trọng chẳng qua chỉ coi cô như một quân bài có thể lợi dụng, cô đã tỏ ra vô cùng kích động, đi thẳng đến Quốc tế Thiên Đô để đối mặt chất vấn. Anh không yên tâm nên cũng đi theo. Kết quả, anh đi theo từ buổi chiều đến tận đêm, nhìn cô mượn rượu giải sầu, uống say bí tỉ. Sau khi bế cô về nhà, cô đã tưởng anh là Dương Quang, cứ gục đầu vào lòng anh mà khóc đến thắt gan thắt ruột.
Tối đó cô đã nói rất nhiều. Dù nói năng linh tinh, lộn xộn nhưng anh vẫn chăm chú lắng nghe và cũng hiểu đại ý. Thì ra trong tháng Năm, cô và Dương Quang đã lên kế hoạch âm thầm đi đăng ký kết hôn để cha mẹ anh không thể phản đối hai người đến với nhau nữa, nhưng vì vô tình kể hêt mọi chuyện với Hoắc Mai, kết quả là cô và Dương Quang không đi đăng ký được. Sau đó, cô và tin đồn “không trong sạch” lại vô tình truyền đến nhà họ Dương. Dương Quang vì chuyện này mà bực bội, bỏ ra ngoài tìm rượu giải sầu rồi xảy ra sự cố uống rượu, lái xe gây tai nạn. Còn cô, trong khi phải chạy khắp nơi, nhờ cậy các mối quan hệ để cứu người thì Vương Hải Đằng và mẹ Dương Quang lại muốn cô tới nhờ cậy anh. Mẹ anh ta còn nói thẳng: “Bạch Lộ, giờ cũng không phải lúc cô cần chứng minh trinh tiết… Bất kể cô dùng cách gì đi chăng nữa, chỉ cần cứu được Dương Quang ra.”
Bị bức đến đường cùng, cô liều mình chạy vào hang cọp, đến tìm anh. Để cứu Dương Quang, danh dự, lòng tự trọng, sự trong sạch… tất cả cô đều không cần, cuối cùng cũng bức được anh đồng ý cứu người. Thắng lợi trong đau thương là vậy nhưng thành quả đó lại không thuộc về cô. Dương Quang vừa được thả đã đến với người con gái khác, còn oán hận sự không trong sạch và thay lòng đổi dạ của cô, trách cô đã khiến mình phải mang vạ tù đày…
Cô vô cùng khó chịu, đến mức khóc mãi không thôi. “Dương Quang, nếu ngày đó nhận được giấy đăng ký kết hôn, có phải bây giờ chúng ta đã được sống một cuộc sống hạnh phúc?”
Hạnh phúc đã từng ở rất gần cô, chỉ cần đưa tay ra là có thể ôm vào lòng nhưng cô lại phải trơ mắt nhìn nó đi qua, rơi vào tay một người con gái khác, sao cô có thể không đau lòng? Nước mắt chảy thành sông, cho đến khi cô thiếp đi, trên mi mắt vẫn long lanh vài giọt lệ.
Những lời khóc than của cô khiến lòng anh vô cùng khó chịu. Anh biết, trong số những người đã cướp đi hạnh phúc của cô, bản thân anh cũng có phần. Thực ra, anh sớm đã biết Vương Hải Đằng đang đẩy Bạch Lộ về phía mình. Từ trước đến giờ, chỉ cần anh tỏ ra thích ai, thích cái gì, lập tức sẽ có người mang đến tặng để lấy lòng. Anh mặc kệ hành động đó của Vương Hải Đằng, kết quả là góp phần phá hủy mối quan hệ của Bạch Lộ và Dương Quang.
Sau cơn say, Bạch Lộ ốm một trận, anh vì áy náy mà cũng chăm sóc cô tận tình. Cô là người dễ xúc động, anh chỉ pha cho cô một cốc nước thuốc mà cô đã xúc động đến rơi nước mắt. Đôi mắt đẫm lệ nhìn anh thật đáng thương, trái tim anh như lập tức chìm ngập trong nước mắt của cô, mềm mại vô cùng.
Cô vừa khỏe lại đã muốn chuyển đi ngay. “Tôi biết anh sẽ không làm khó tôi nữa!”
Đêm đó, sau khi đưa cô về, anh đã rất dịu dàng. Mặc dù không được cô đón nhận nhưng anh cũng không oán trách, còn gọi điện thu xếp cho chú cô đi khám bệnh ngày hôm sau. Chuyện này cô từ chối không quá quyết liệt, cuối cùng vẫn nhận sự giúp đỡ của anh. Sau khi về, vì biết chú út đã kể chuyện của mình cho anh nên cô có vẻ không vui, nhưng vẫn cảm ơn vì anh đã giúp.
Từ đó về sau, mối quan hệ của hai người dần được cải thiện. Cô không còn lạnh lùng như trước, anh cũng không cố ý nói những lời khích bác. Lúc anh bị ngộ độc thức ăn, cô còn ở bệnh viện chăm sóc cả đêm. Mặc dù tỏ ra không tình nguyện nhưng suy cho cùng cô vẫn không rời đi. Anh bỗng cảm thấy uất ức vì cô vẫn hận mình.
Cô luôn cho rằng chính anh là người đã nói những lời không tốt đẹp về mình khiến cả nhà bạn trai trở mặt với cô, nhưng anh không làm như vậy. Trước đây, anh mặc cho cô hiểu lầm, còn giờ anh thấy mình oan ức. Về việc này, anh sớm đoán được ai đã nhúng tay vào, có lòng muốn giải thích nhưng lại không dễ nói ra. Suy cho cùng anh không có chứng cứ, không khéo cô sẽ cho rằng anh muốn đổ tội cho người khác nên mới cố ý nói ra chuyện này. Không ngờ Âu Vũ Trì lại thay anh giải thích sự hiểu lầm này, còn cô cũng chọn cách tin tưởng.
Biết đã hiểu lầm anh, cô cảm thấy vô cùng áy náy, xin nghỉ mấy ngày ở nhà chăm sóc anh, chu đáo và cẩn thận. Khi cô không đối xử tốt với anh, anh sẽ đối đầu cô, không khoan nhượng. Khi cô đối xử tốt với anh, anh mềm như thép mới luyện xong. Khi cô nói chuẩn bị quay về Quốc tế Thiên Đô làm việc, anh không suy nghĩ mà bảo cô đừng đi, bởi anh không muốn để cô tiếp tục làm con bài mỹ nhân kế trong tay Vương Hải Đằng. Trước đây anh đã từng mặc kệ nhưng bây giờ, anh lại có ý nghĩ muốn bảo vệ cô.
Khi biết vị sếp mình luôn tín nhiệm và tôn trọng chẳng qua chỉ coi cô như một quân bài có thể lợi dụng, cô đã tỏ ra vô cùng kích động, đi thẳng đến Quốc tế Thiên Đô để đối mặt chất vấn. Anh không yên tâm nên cũng đi theo. Kết quả, anh đi theo từ buổi chiều đến tận đêm, nhìn cô mượn rượu giải sầu, uống say bí tỉ. Sau khi bế cô về nhà, cô đã tưởng anh là Dương Quang, cứ gục đầu vào lòng anh mà khóc đến thắt gan thắt ruột.
Tối đó cô đã nói rất nhiều. Dù nói năng linh tinh, lộn xộn nhưng anh vẫn chăm chú lắng nghe và cũng hiểu đại ý. Thì ra trong tháng Năm, cô và Dương Quang đã lên kế hoạch âm thầm đi đăng ký kết hôn để cha mẹ anh không thể phản đối hai người đến với nhau nữa, nhưng vì vô tình kể hêt mọi chuyện với Hoắc Mai, kết quả là cô và Dương Quang không đi đăng ký được. Sau đó, cô và tin đồn “không trong sạch” lại vô tình truyền đến nhà họ Dương. Dương Quang vì chuyện này mà bực bội, bỏ ra ngoài tìm rượu giải sầu rồi xảy ra sự cố uống rượu, lái xe gây tai nạn. Còn cô, trong khi phải chạy khắp nơi, nhờ cậy các mối quan hệ để cứu người thì Vương Hải Đằng và mẹ Dương Quang lại muốn cô tới nhờ cậy anh. Mẹ anh ta còn nói thẳng: “Bạch Lộ, giờ cũng không phải lúc cô cần chứng minh trinh tiết… Bất kể cô dùng cách gì đi chăng nữa, chỉ cần cứu được Dương Quang ra.”
Bị bức đến đường cùng, cô liều mình chạy vào hang cọp, đến tìm anh. Để cứu Dương Quang, danh dự, lòng tự trọng, sự trong sạch… tất cả cô đều không cần, cuối cùng cũng bức được anh đồng ý cứu người. Thắng lợi trong đau thương là vậy nhưng thành quả đó lại không thuộc về cô. Dương Quang vừa được thả đã đến với người con gái khác, còn oán hận sự không trong sạch và thay lòng đổi dạ của cô, trách cô đã khiến mình phải mang vạ tù đày…
Cô vô cùng khó chịu, đến mức khóc mãi không thôi. “Dương Quang, nếu ngày đó nhận được giấy đăng ký kết hôn, có phải bây giờ chúng ta đã được sống một cuộc sống hạnh phúc?”
Hạnh phúc đã từng ở rất gần cô, chỉ cần đưa tay ra là có thể ôm vào lòng nhưng cô lại phải trơ mắt nhìn nó đi qua, rơi vào tay một người con gái khác, sao cô có thể không đau lòng? Nước mắt chảy thành sông, cho đến khi cô thiếp đi, trên mi mắt vẫn long lanh vài giọt lệ.
Những lời khóc than của cô khiến lòng anh vô cùng khó chịu. Anh biết, trong số những người đã cướp đi hạnh phúc của cô, bản thân anh cũng có phần. Thực ra, anh sớm đã biết Vương Hải Đằng đang đẩy Bạch Lộ về phía mình. Từ trước đến giờ, chỉ cần anh tỏ ra thích ai, thích cái gì, lập tức sẽ có người mang đến tặng để lấy lòng. Anh mặc kệ hành động đó của Vương Hải Đằng, kết quả là góp phần phá hủy mối quan hệ của Bạch Lộ và Dương Quang.
Sau cơn say, Bạch Lộ ốm một trận, anh vì áy náy mà cũng chăm sóc cô tận tình. Cô là người dễ xúc động, anh chỉ pha cho cô một cốc nước thuốc mà cô đã xúc động đến rơi nước mắt. Đôi mắt đẫm lệ nhìn anh thật đáng thương, trái tim anh như lập tức chìm ngập trong nước mắt của cô, mềm mại vô cùng.
Cô vừa khỏe lại đã muốn chuyển đi ngay. “Tôi biết anh sẽ không làm khó tôi nữa!”

