Xe cứu thương đến rồi đi, cảnh sát giao thông đến rồi đi, xe của nhà tang lễ cũng đến rồi đi, đám người nhốn nháo cuối cùng cũng tản hết… Nơi vừa xảy ra tai nạn chỉ còn nhân viên môi trường đang rửa sạch mặt đường, những vết máu đỏ thẫm dần trôi đi dưới vòi nước. Con đường lại trở về yên tĩnh, những người đi bộ rảo bước, xe cộ qua lại như con thoi… Tất cả đều trở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bạch Lộ mệt mỏi ngồi bên bồn hoa ven đường, nước mắt đã khô nhưng những dư chấn trong lòng chưa thể hết. Một mạng người đã ra đi ngay trước mắt cô. Cô cũng suýt mất mạng, chỉ một chút nữa thôi là sinh mệnh của cô sẽ đặt dấu chấm hết tại đây. Cuộc đời một con người cứ ngỡ rất dài, thì ra có lúc lại ngắn ngủi và vội vàng đến vậy.
Cô không biết mình đã ngồi bên đường bao lâu, chiếc di động cũng chẳng biết văng đi đâu mất. Rất lâu, rất lâu sau, cô mới cố gắng chống đôi chân mềm nhũn, đứng dậy, loạng choạng vẫy một chiếc taxi.
Vưa bước vào nhà, Thiệu Dung nhìn thấy cô cứ như nhìn thấy phượng hoàng. “Lộ Lộ, rốt cuộc em cũng về rồi, bọn chị sắp lo muốn chết đây!”
Cô vẫn còn hơi hoảng hốt. “Sao vậy?”
“Sao là sao? Hai tiếng trước Chương Minh Viễn gọi đến. Anh ta nói đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy em hét lên, sau đó là tiếng xe hơi va chạm rồi mất liên lạc. Anh ta không gọi được cho em, đang lo lắng không biết có phải em bị tai nạn giao thông không, hiện giờ đang cuống đến phát điên, tìm em ở khắp nơi. Em về rồi thì để chị gọi cho anh ta, anh ta đã dặn nếu có thông tin gì thì phải báo ngay.”
Sau khi Thiệu Dung gọi điện thoại, chưa đến mười lăm phút sau, Chương Minh Viễn đã gõ cửa. Khi bước vào phòng, mặt mũi anh trắng bệch, nhìn Bạch Lộ mà không nói nên lời, chỉ thấy lồng ngực phập phồng, rõ ràng tâm trạng đang mất cân bằng cực độ.
Chương Minh Viễn nhận được điện thoại của Âu Vũ Trì, biết hôm nay Bạch Lộ đột nhiên xin nghỉ việc và đã rời khỏi công ty, trái tim anh đập mạnh, phản ứng đầu tiên là nghĩ chuyện xảy ra tối qua khiến cô đưa ra quyết định này, để trốn tránh anh.
Anh biết tối qua mình đã hơi kích động. Anh luôn biết tự kiềm chế bản thân và cũng làm rất tốt, nhưng tối qua uống hơi quá chén, cảm xúc dâng trào nên đã nhất thời thất lễ.
Sau khi lượn một vòng ở nước ngoài, anh phát hiện mình vẫn nhớ đến cô. Ngày thứ hai sau khi trở về đã mượn cớ đến công ty, anh rất muốn gặp cô, nhưng cô lại xin nghỉ phép, nói là một người bạn vừa mới nhập viện nên phải đến chăm nom vài ngày. Anh biết bạn của cô ở Bắc Kinh không nhiều, người mà cô phải chăm sóc lại càng ít, chỉ có Thiệu Dung. Thiệu Dung bị bệnh gì mà nhập viện? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Anh không tiện hỏi trực tiếp nên đã nhờ Âu Vũ Trì.
Khi đó, Âu Vũ Trì đã thở dài. “Tôi cứ tưởng sau chuyến ra nước ngoài hẳn cậu sẽ quên được cô ấy, ai ngờ, vừa về đến nơi đã hỏi người ta. Có phải cậu đã quá quan tâm đến cô ấy rồi không?”
Anh cũng biết mình quan tâm đến cô nhưng lại không chịu thừa nhận. “Hoàn cảnh của cô ấy rất đáng thương. Ông già tớ phát biểu trên ti vi, động một tí lại bảo phải quan tâm những đồng bào có hoàn cảnh khó khăn, kẻ làm con như tớ đương nhiên phải tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của ông ấy chứ!”
Cứ tưởng lần này đến hụt, không gặp được cô, nào ngờ, khi cửa thang máy chuẩn bị đóng chặt, anh lại nhìn thấy cô đang vội vàng bước qua, dung nhan vẫn vậy, thanh tú như một đóa thủy tiên. Anh chỉ kịp mỉm cười, khuôn mặt cô đã biến mất sau cánh cửa.
Có lúc, anh thực sự muốn nhấn nút mở cửa, tay cũng đã đưa ra nhưng lại thu về một cách lý trí. Anh không còn là chàng trai trẻ mười tám tuổi, không nên có hành động bốc đồng như thế nữa.
Mơ hồ cảm thấy cả linh hồn và thể xác đều không thể tự chủ, anh vẫn muốn lừa dối chính mình, tự nói với bản thân cô chỉ là một người bạn đặc biệt. Lấy danh nghĩa bạn bè hẹn cô ăn tối vì anh cảm thấy không có lý do nào chính đáng hơn. Anh còn có món quà nhỏ muốn tặng cô, là bộ sản phẩm dầu gội và sữa tắm có hương hoa nhài của Anh. Nhưng cô lại kiếm cớ chối từ anh, cơm không chịu ăn, quà cũng không muốn nhận. Đây không phải lần đầu tiên anh thất bại, nhưng là lần khiến anh nản chí nhất.
Trước đây họ từng đối địch nhau nhưng hiện tại, anh còn tưởng ít ra anh và cô đã là bạn bè. Nhưng lời từ chối của cô rõ ràng là muốn phân rõ ranh giới giữa hai người, xem ra cô không muốn làm bạn với anh. Ban đầu, anh nghĩ có phải cô vẫn còn hận mình, nhưng cô phủ nhận, vậy thì chỉ có một nguyên nhân, vì anh đã từng phá hoại tình yêu, hạnh phúc của cô. Xét về lý trí, có lẽ cô đã tha thứ cho anh nhưng trên phương diện tình cảm, cô không muốn gặp anh nữa. Hơn nữa, anh biết cô vẫn yêu Dương Quang, đêm đó cô đã vì anh ta mà uống đến say mèm, rồi khóc lóc. Anh chỉ có thể nhìn cô khóc đến đứt gan đứt ruột, trong lòng có một nỗi đau như đang bị con thú dữ cắn xé.
Con thú đó, phải chăng có tên là ghen tị? Anh không muốn, cũng không dám đi tìm chứng cứ.
Trong lòng tràn đầy cảm giác thất bại, anh ngắt điện thoại, nhờ chuyển phát nhanh gửi quà cho cô. Không còn kiên trì đòi gặp cô nữa, nhưng cả ngày anh không kìm được lòng mình mà nghĩ đến cô.
Bạch Lộ - cái tên này như đã khắc sâu vào trái tim anh, đã không muốn nhớ mà vẫn khó quên, để rồi trong lòng anh, cô như cô gái chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể lại gần trong Kinh thi.
Lau lách xanh tươi và rậm rạp,
Móc làm sương phủ khắp mọi nơi.
Người mà đang nói hiện thời,
Ở vùng nước biếc cách vời một phương.
Ví ngược dòng tìm đường theo mãi,
Bạch Lộ mệt mỏi ngồi bên bồn hoa ven đường, nước mắt đã khô nhưng những dư chấn trong lòng chưa thể hết. Một mạng người đã ra đi ngay trước mắt cô. Cô cũng suýt mất mạng, chỉ một chút nữa thôi là sinh mệnh của cô sẽ đặt dấu chấm hết tại đây. Cuộc đời một con người cứ ngỡ rất dài, thì ra có lúc lại ngắn ngủi và vội vàng đến vậy.
Cô không biết mình đã ngồi bên đường bao lâu, chiếc di động cũng chẳng biết văng đi đâu mất. Rất lâu, rất lâu sau, cô mới cố gắng chống đôi chân mềm nhũn, đứng dậy, loạng choạng vẫy một chiếc taxi.
Vưa bước vào nhà, Thiệu Dung nhìn thấy cô cứ như nhìn thấy phượng hoàng. “Lộ Lộ, rốt cuộc em cũng về rồi, bọn chị sắp lo muốn chết đây!”
Cô vẫn còn hơi hoảng hốt. “Sao vậy?”
“Sao là sao? Hai tiếng trước Chương Minh Viễn gọi đến. Anh ta nói đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy em hét lên, sau đó là tiếng xe hơi va chạm rồi mất liên lạc. Anh ta không gọi được cho em, đang lo lắng không biết có phải em bị tai nạn giao thông không, hiện giờ đang cuống đến phát điên, tìm em ở khắp nơi. Em về rồi thì để chị gọi cho anh ta, anh ta đã dặn nếu có thông tin gì thì phải báo ngay.”
Sau khi Thiệu Dung gọi điện thoại, chưa đến mười lăm phút sau, Chương Minh Viễn đã gõ cửa. Khi bước vào phòng, mặt mũi anh trắng bệch, nhìn Bạch Lộ mà không nói nên lời, chỉ thấy lồng ngực phập phồng, rõ ràng tâm trạng đang mất cân bằng cực độ.
Chương Minh Viễn nhận được điện thoại của Âu Vũ Trì, biết hôm nay Bạch Lộ đột nhiên xin nghỉ việc và đã rời khỏi công ty, trái tim anh đập mạnh, phản ứng đầu tiên là nghĩ chuyện xảy ra tối qua khiến cô đưa ra quyết định này, để trốn tránh anh.
Anh biết tối qua mình đã hơi kích động. Anh luôn biết tự kiềm chế bản thân và cũng làm rất tốt, nhưng tối qua uống hơi quá chén, cảm xúc dâng trào nên đã nhất thời thất lễ.
Sau khi lượn một vòng ở nước ngoài, anh phát hiện mình vẫn nhớ đến cô. Ngày thứ hai sau khi trở về đã mượn cớ đến công ty, anh rất muốn gặp cô, nhưng cô lại xin nghỉ phép, nói là một người bạn vừa mới nhập viện nên phải đến chăm nom vài ngày. Anh biết bạn của cô ở Bắc Kinh không nhiều, người mà cô phải chăm sóc lại càng ít, chỉ có Thiệu Dung. Thiệu Dung bị bệnh gì mà nhập viện? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Anh không tiện hỏi trực tiếp nên đã nhờ Âu Vũ Trì.
Khi đó, Âu Vũ Trì đã thở dài. “Tôi cứ tưởng sau chuyến ra nước ngoài hẳn cậu sẽ quên được cô ấy, ai ngờ, vừa về đến nơi đã hỏi người ta. Có phải cậu đã quá quan tâm đến cô ấy rồi không?”
Anh cũng biết mình quan tâm đến cô nhưng lại không chịu thừa nhận. “Hoàn cảnh của cô ấy rất đáng thương. Ông già tớ phát biểu trên ti vi, động một tí lại bảo phải quan tâm những đồng bào có hoàn cảnh khó khăn, kẻ làm con như tớ đương nhiên phải tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của ông ấy chứ!”
Cứ tưởng lần này đến hụt, không gặp được cô, nào ngờ, khi cửa thang máy chuẩn bị đóng chặt, anh lại nhìn thấy cô đang vội vàng bước qua, dung nhan vẫn vậy, thanh tú như một đóa thủy tiên. Anh chỉ kịp mỉm cười, khuôn mặt cô đã biến mất sau cánh cửa.
Có lúc, anh thực sự muốn nhấn nút mở cửa, tay cũng đã đưa ra nhưng lại thu về một cách lý trí. Anh không còn là chàng trai trẻ mười tám tuổi, không nên có hành động bốc đồng như thế nữa.
Mơ hồ cảm thấy cả linh hồn và thể xác đều không thể tự chủ, anh vẫn muốn lừa dối chính mình, tự nói với bản thân cô chỉ là một người bạn đặc biệt. Lấy danh nghĩa bạn bè hẹn cô ăn tối vì anh cảm thấy không có lý do nào chính đáng hơn. Anh còn có món quà nhỏ muốn tặng cô, là bộ sản phẩm dầu gội và sữa tắm có hương hoa nhài của Anh. Nhưng cô lại kiếm cớ chối từ anh, cơm không chịu ăn, quà cũng không muốn nhận. Đây không phải lần đầu tiên anh thất bại, nhưng là lần khiến anh nản chí nhất.
Trước đây họ từng đối địch nhau nhưng hiện tại, anh còn tưởng ít ra anh và cô đã là bạn bè. Nhưng lời từ chối của cô rõ ràng là muốn phân rõ ranh giới giữa hai người, xem ra cô không muốn làm bạn với anh. Ban đầu, anh nghĩ có phải cô vẫn còn hận mình, nhưng cô phủ nhận, vậy thì chỉ có một nguyên nhân, vì anh đã từng phá hoại tình yêu, hạnh phúc của cô. Xét về lý trí, có lẽ cô đã tha thứ cho anh nhưng trên phương diện tình cảm, cô không muốn gặp anh nữa. Hơn nữa, anh biết cô vẫn yêu Dương Quang, đêm đó cô đã vì anh ta mà uống đến say mèm, rồi khóc lóc. Anh chỉ có thể nhìn cô khóc đến đứt gan đứt ruột, trong lòng có một nỗi đau như đang bị con thú dữ cắn xé.
Con thú đó, phải chăng có tên là ghen tị? Anh không muốn, cũng không dám đi tìm chứng cứ.
Trong lòng tràn đầy cảm giác thất bại, anh ngắt điện thoại, nhờ chuyển phát nhanh gửi quà cho cô. Không còn kiên trì đòi gặp cô nữa, nhưng cả ngày anh không kìm được lòng mình mà nghĩ đến cô.
Bạch Lộ - cái tên này như đã khắc sâu vào trái tim anh, đã không muốn nhớ mà vẫn khó quên, để rồi trong lòng anh, cô như cô gái chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể lại gần trong Kinh thi.
Lau lách xanh tươi và rậm rạp,
Móc làm sương phủ khắp mọi nơi.
Người mà đang nói hiện thời,
Ở vùng nước biếc cách vời một phương.
Ví ngược dòng tìm đường theo mãi,


